Chương 289: Còn Có Chuyện Tốt Này?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,144 lượt đọc

Chương 289: Còn Có Chuyện Tốt Này?

Một vị Yêu Vương bị làm đến mức này, Huyết Hổ cũng cực kỳ cạn lời.

Thật ra, sau trận đánh ở doanh trại gần biển lần trước, sự hiện diện của Hắc Hổ Yêu Vương ở trong Hổ tộc đã cực kỳ lúng túng.

Ngoài một số ít Yêu Vương như Huyết Hổ có quan hệ thân thiết với nó ra, những Yêu Vương của Hổ tộc khác đều rất có ý kiến với nó, luôn cảm thấy nó làm mất hết mặt mũi của Hổ tộc.

Nếu không phải vì nó thì khi ở doanh trại gần biển, Hổ tộc, thậm chí toàn bộ Yêu tộc sẽ bị động như vậy sao?

“Bây giờ nó đâu rồi?”

“Nghe nói đang đuổi đánh hai tên trộm kia.”

Nghe nói Hắc Hổ Yêu Vương đang đuổi đánh hai người Vương Ngũ, Huyết Hổ nhíu mày, trong lòng đột nhiên có dự cảm chẳng lành, sẽ không xảy ra chuyện rồi chứ?

Hiện giờ có rất nhiều cường giả Nhân tộc ở bên ngoài Hổ Lĩnh, đừng để đến lúc đó người còn chưa bắt được mà đã tự cống mình cho người ta.

Nghĩ tới đây, Huyết Hổ vội vàng dùng huyết mạch truyền âm liên lạc với Hắc Hổ Yêu Vương.

Chỉ là rất lâu vẫn không nhận được trả lời, hẳn là Hắc Hổ Yêu Vương còn chưa trả lời.

“Đáng chết.”

Thầm mắng một tiếng, chỉ mong tên ngu ngốc này đừng có tức giận hỏng não rồi tự hại chính mình.

Do dự hồi lâu, Huyết Hổ Yêu Vương quyết định đích thân đi một chuyến, lúc này cũng đừng xảy ra chuyện nữa đấy.

Không chỉ Huyết Hổ Yêu Vương, mà cường giả của các đại tông môn ở trụ sở Nhân tộc cũng chú ý tới khác thường của Hổ Lĩnh.

Đông đảo đệ tử Đạo Nhất tông đang tụ tập ở Linh Thành.

“Xảy ra chuyện gì, vì sao đêm hôm khuya khoắt mà Hổ Lĩnh lại có khác thường?”

“Không biết, hình như là không biết vì sao Hắc Hổ Yêu Vương lại đột nhiên nổi giận.”

“Hắc Hổ Yêu Vương?”

Ban đầu cuộc trò chuyện của mọi người còn được coi là bình thường, nhưng nói qua nói lại, sau câu nói kia của Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh phát hiện hình như ánh mắt của mọi người đều có gì đó sai sai.

“Hắc Hổ Yêu Vương chạy về phía này của chúng ta? Còn có chuyện tốt này?”

“Ừm???”

Trong lúc nhất thời, ánh mắt các đệ tử đổ dồn về phía Từ Kiệt, ánh mắt giao nhau, sau đó, chỉ thấy các đệ tử không hẹn mà cùng nhếch miệng cười một tiếng.

“Khà khà…”

Mẹ nó các ngươi đang cười cái gì mà nham hiểm vậy?

Đối mặt với Hắc Hổ Yêu Vương nổi điên, chẳng những các đệ tử không hề lo lắng, trái lại còn lộ vẻ chờ mong, Diệp Trường Thanh hoàn toàn bó tay rồi, không phải bây giờ nên căng thẳng chút sao?

“Đi đi đi, trước tiên đi xem đã, nghe nói còn có không ít yêu thú tới theo.”

“Cùng đi, cùng đi.”

Ngay sau đó, dưới sự dẫn đầu của đám đệ tử thân truyền Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, một đám đệ tử chạy về phía Hổ Lĩnh.

Ra khỏi Linh Thành, trên đường đi gặp không ít tán tu, nhìn thấy dáng vẻ cuống cuồng của bọn họ, cuối cùng Diệp Trường Thanh cũng cảm thấy đã gặp được người bình thường.

Ngươi nhìn thử đi, đây mới là phản ứng chính xác khi gặp phải tập kích của Yêu Vương.

Ít nhất ngươi cũng nên căng thẳng chút chứ.

Đối với những tán tu này, các đệ tử hoàn toàn không để ý tới, mà đi thẳng về phía Hổ Lĩnh.

Bên kia, đám cường giả Nhân tộc Hồng Tôn, Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử, Thạch Tùng, Trương Thiên Trận, Cầm Long, Tuyệt Tình sư thái… tụ tập với nhau.

Sắc mặt cường giả của Lạc Hà tông, Thanh Vân tông, Hoàng Cực tông vô cùng nghiêm túc.

Xảy ra chuyện gì, sao Hắc Hổ Yêu Vương này lại nổi điên như vậy, hơn nữa còn xông thẳng về phía bọn họ, sao thế, muốn đánh trận nữa à?

Mà Hồng Tôn lại nở nụ cười, thậm chí còn có chút mong chờ nói với mọi người.

“Cứ giao việc này cho bọn ta đi.”

“Không cần bọn ta ra tay?”

“Nếu Đạo Nhất tông ta đã đứng đầu Đông Châu, vậy tất nhiên không thể đổ trách nhiệm cho người khác, yên tâm, một Hắc Hổ Yêu Vương nho nhỏ mà thôi.”

Ra hiệu mọi người không cần lo lắng, mấy người Hồng Tôn cũng chạy thẳng đến Hổ Lĩnh.

Hắc Hổ Yêu Vương này tự đưa tới cửa, sao Hồng Tôn có thể bỏ lỡ chuyện tốt như vậy.

“Bắt nó, nuôi dưỡng nó.”

Đây chính là suy nghĩ của mấy người Hồng Tôn, Hắc Hổ Yêu Vương, huyết mạch rất thuần, chắc hẳn sẽ sinh ra đời sau có mùi vị thơm ngon, là Hổ tộc thuần chủng.

Vốn đã có suy nghĩ như vậy, dù sao mấy ngày nay Hồng Tôn cũng nhìn thấy rõ ràng hành động của đám người Từ Kiệt.

Nhưng muốn bắt một Yêu Vương của Hổ tộc cũng không phải chuyện dễ gì.

Dù sao Yêu Vương đều sống trong trung tâm Hổ Lĩnh, xông thẳng vào là chắc chắn không được rồi, cho dù mấy người Hồng Tôn cũng không dám trắng trợn như vậy.

Nhưng bây giờ, Hắc Hổ Yêu Vương này tự đưa đến cửa, há có thể bỏ qua?

“Trước tiên bắt Hắc Hổ này, sau đó lại nghĩ cách bắt vài con hổ cái.”

“Suy nghĩ đúng lắm.”

Dọc đường đi, đám người Hồng Tôn đã bàn bạc xong kết cục của Hắc Hổ Yêu Vương, ở hậu sơn Thần Kiếm Phong thôi, đúng lúc làm bạn với Giao Long nhất tộc.

Đám người Từ Kiệt đến Hổ Lĩnh trước đã nhìn thấy đông đảo yêu thú đuổi theo hai người áo đen chỗ xa xa.

“Đệt, nhiều như vậy?”

“Phát tài rồi.”

“Tốt tốt tốt, mọi người chú ý chút, đừng giết chết đấy!”

“Long Tượng Phong đứng ở phía trước, đầu tiên giữ chặt, những người khác chuẩn bị Khổn Yêu Thằng, Thiên Ma Tán, có thể bắt sống thì cố gắng bắt sống.”

Chỉ thoáng chốc, đám đệ tử thân truyền Triệu Chính Bình, Từ Kiệt đã sắp xếp xong xuôi, nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy, đúng là phát tài rồi.

“Ta vốn tưởng rằng Thủy tộc đã rất hào phóng rồi, lại không ngờ yêu thú Hổ Lĩnh này cũng hào phóng như vậy.”

Có đệ tử cảm thán, mà lúc này hai người Vương Ngũ ở nơi xa đã nhìn thấy bóng dáng của các sư huynh đệ, không hẹn mà cùng hô lên.

“Sư huynh (sư tỷ), cứu ta.”

Hả???

Nhìn về nơi phát ra tiếng gọi, chỉ thấy hai người áo đen lao tới, thấy vậy, Từ Kiệt nghi ngờ nói.

“Đệ tử Đạo Nhất tông?”

“Sư huynh, ta là Can Phạn nhân.”

“Can Phạn nhân?”

“Ta là Vương Ngũ.”

“Đệt, Vương Ngũ?”

Chỉ thoáng chốc, hai người đã xông đến trước mặt đám người Từ Kiệt, sau đó tháo mặt nạ xuống, quả nhiên là Vương Ngũ và Tống Di.

Thấy vậy, mấy người Từ Kiệt cũng giật nảy mình, không ngờ lại là hai truyền kỳ của trộm rừng, Can Phạn nhân và Can Phạn tiên tử, mà bọn họ là đệ tử Đạo Nhất tông hả?

Chỉ là, còn không đợi mọi người suy nghĩ nhiều, yêu thú phía sau đã đuổi đến, thấy vậy, Từ Kiệt không nói hai lời, trực tiếp lệnh cho mọi người ra tay.

Trong nháy mắt, đệ tử Long Tượng Phong đứng ở phía trước, ai nấy đều hệt như yêu thú hình người, xông lên hất đám yêu thú đi đầu ngã xuống đất.

“Khổn Yêu Thằng lên, Thiên Ma Tán lên.

Ngay sau đó là đệ tử Thần Kiếm Phong, Ngọc Nữ Phong, ai cầm Khổn Yêu Thằng thì dùng Khổn Yêu Thằng, ai cầm Thiên Ma Tán thì dùng Thiên Ma Tán.

Trong lúc nhất thời, hơn vạn con yêu thú bị đẩy ngã xuống đất.

Nhưng cũng không biết có phải là quá căng thẳng hay không, một tên đệ tử tạp dịch của Thần Kiếm Phong cầm nhầm thuốc bột, vốn phải cầm Thiên Ma Tán, nhưng hắn ta lại cầm Ngũ Độc Tán.

Yêu thú vừa mới hít vào, thất khiếu lập tức chảy máu.

“Đệt, ngươi dùng cái gì thế?”

Thấy vậy, sư huynh bên cạnh vội vàng ngừng thở, suýt nữa thì hắn ta cũng hít phải rồi, Thanh Thần Đan không giải được Ngũ Độc Tán đâu đấy.

“Xin lỗi sư huynh, cầm nhầm Ngũ Độc Tán rồi.”

“Mẹ nó ngươi muốn giết hại đồng môn à? Mau nín thở, mọi người đừng thở.”

“Nín thở làm gì?”

“Thứ tên ngu ngốc này cầm là Ngũ Độc Tán, không muốn chết thì nín đi.”

Không chết ở trong tay yêu thú, suýt nữa chết ở trong tay đồng môn, trong lúc nhất thời, các đệ tử xung quanh đều không dám hít thở, đồng thời giơ chân đá lên trên người yêu thú trước mặt.

“Mẹ nó đừng thở, mau nín thở cho ta.”

Hả???

Không hiểu vì sao bị đạp, những yêu thú này cũng sững sờ, mẹ nó ngươi trói ta lại thế này, bây giờ còn bảo ta nín thở? Ngươi cứ dứt khoát giết ta đi cho rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right