Chương 295: Chủ Mưu Là Dương Hiế

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,087 lượt đọc

Chương 295: Chủ Mưu Là Dương Hiế

Đuổi theo Sát Hổ một mạch, nhưng mà bất luận Triệu Chính Bình có cố gắng thế nào vẫn không thể nào đuổi theo kịp.

“Ngươi đang làm cái gì thế, một con Nguyên Yêu cũng không bắt được sao?”

Lúc này Từ Kiệt chạy tới, thấy lâu như vậy mà Triệu Chính Bình vẫn chưa bắt được Sát Hổ nên kỳ quái hỏi.

Nghe vậy, khóe miệng Triệu Chính Bình co giật, mẹ nó là do vấn đề của ta sao? Là vấn đề do con hổ ngu xuẩn này mà.

“Ngươi bắt đi.”

Hắn tức giận nói một tiếng, nghe vậy, Từ Kiệt cười lạnh.

“Đại sư huynh, thân pháp này của ngươi thật sự nên luyện tập nhiều hơn một chút, xem ta đây.”

Đối với thân pháp của mình, Từ Kiệt tương đối tự tin, không có lẽ nào ngay cả một con Nguyên Yêu cũng không thể bắt được nha.

Nói rồi, Từ Kiệt đột ngột gia tốc, phát huy ra hóa cảnh cấp bậc Thiên Vũ bộ .

Thiên Vũ bộ này là thân pháp của Địa cấp Đỉnh giai, người có thể tu luyện tới hóa cảnh phóng mắt toàn bộ Đạo Nhất tông đệ tử cũng lác đác không có mấy ai.

Dùng tới nó để đối phó với một con Nguyên Yêu nho nhỏ, chuyện này còn không phải dễ như trở bàn tay sao.

Chỉ là thái độ tự tin đó cũng không giữ được quá lâu, sau hơn hai trăm hơi thở, nhìn thấy Sát Hổ càng chạy càng xa, mặt Từ Kiệt trở nên thâm trầm.

“Mẹ kiếp chuyện gì xảy ra với con hổ ngu xuẩn này vậy?”

Không nhịn được mắng lên, thân pháp Địa cấp Đỉnh Giai cũng không thể đuổi kịp nó?

“Thế nào, ngươi cũng không thể à?”

Triệu Chính Bình ở một bên cười nói, hiện tại biết vấn đề là gì rồi chứ, cái con hổ ngu xuẩn này chỉ có cảnh giới Nguyên Yêu, nhưng có thể chạy rất nhanh đó.

Hai người truy sát một con yêu thú, kết quả cuối cùng lại không đuổi kịp, thật sự là không hợp luân thường đạo lý.

Nhìn thấy Sát Hổ biến mất ở chân trời, Triệu Chính Bình và Từ Kiệt chỉ có thể hậm hực trở về.

Một bên khác trên chiến trường, những yêu thú khác đều bị khống chế lại, bao gồm cả Huyết Hổ Yêu vương.

Ngay lúc bắt được liền đè xuống, Hồng Tôn la lớn.

“Nhìn xem là đực hay là cái.”

Nghe vậy, mọi người tiến lên, cưỡng ép lật người Huyết Hổ Yêu vương lên.

“Làm gì, các người làm cái gì…”

Thấy thế, Huyết Hổ Yêu vương nổi giận không thôi, nhiều người như vậy là muốn làm gì với nó?

“Súc sinh, các ngươi là một đám súc sinh…”

Dưới tiếng gầm rống của Huyết Hổ Yêu vương, Hồng Tôn vẫn sờ loạn một trận, trên mặt nhất thời hiện lên nét vui mừng.

“Cái, là cái.”

“Ha ha, tốt rồi.”

Hắc Hổ Yêu vương ở một bên, nhìn thấy một đám nhân loại vây quanh Huyết Hổ Yêu vương giở trò, đôi mắt hổ cũng trở nên đỏ tươi vô cùng.

Bọn họ sao có thể làm chuyện như vậy.

“Buông nó ra, có bản lĩnh thì làm với ta đi.”

Giống như là nhìn thấy vợ của chính mình bị một đám lưu manh đùa giỡn, Hắc Hổ Yêu vương phẫn nộ gầm rống liên tục.

Chẳng qua đám người Hồng Tôn cũng không muốn làm cái gì với Huyết Hổ Yêu vương, sau khi xác định được đực cái xong liền buông nó ra.

“Thế nào, ta từng nói sẽ tìm cho ngươi một người bạn đời nha.”

Đến trước mặt Hắc Hổ Yêu vương cười cười, hai con Yêu vương, một đực một cái, quá tốt.

Mà nghe thấy lời nói này, trong nháy mắt Hắc Hổ Yêu vương thế mà lóe lên một tia mừng thầm, cùng Huyết Hổ Yêu vương làm bạn đời sao? Thật?

Ý mừng chỉ chợt lóe lên, chẳng qua vẫn bị Hồng Tôn phát hiện.

“Mẹ nó vừa rồi ngươi là đang vui mừng à?”

“Không, không có, ngươi nói nhăng nói cuội gì đấy, ta vui mừng chỗ nào?”

“Vừa rồi rõ ràng ngươi đã cười.”

“Ta không có cười, ngươi nói xấu ta.”

“Được rồi được rồi, ngươi vẫn luôn yêu thích Huyết Hổ Yêu vương à?”

Hồng Tôn giống như nhìn thấu hết thảy, mà gương mặt Hắc Hổ Yêu vương lúc này lại thẹn thùng.

Huyết Hổ Yêu vương ở bên cạnh thấy thế, tức giận trừng mắt.

“Hắc Hổ, mẹ nó ta xem ngươi là huynh đệ, thế mà lòng ngươi lại mang ý đồ bất chính.”

“Huyết Hổ, ta không có, ngươi đừng nghe hắn nói lung tung mà, ta…”

“Tốt tốt, về sau có rất nhiều cơ hội, đến đây, đem trở về.”

Ngoại trừ Sát Hổ, một đám Yêu tộc đều bị bắt, Hồng Tôn vung tay lên, chúng đệ tử tiến đến mang đi.

Chẳng qua lúc này, Dương Hiến nổi giận đùng đùng đi tới.

“Hồng Tôn, ngươi gạt ta.”

“Không có nha.”

Mặt Hồng Tôn tỏ vẻ vô tội, thấy thế, Dương Hiến càng tức giận nghiến răng nghiến lợi.

“Không phải ngươi nói sẽ thả Hắc Hổ Yêu vương đi sao?”

“Đúng vậy a.”

“Vậy tại sao ngay cả Huyết Hổ Yêu vương ngươi cũng bắt đi? Hiện tại làm sao bàn giao người với Hổ lĩnh?”

“Rất rõ ràng, thế này là đàm phán tan vỡ rồi.”

Mẹ nó ta nhổ vào, dựa theo giải thích của Hồng Tôn, là hắn ta muốn thả Hắc Hổ Yêu vương ra, nhưng mà đàm phán của hai bên đã vỡ, cho nên xảy ra đại chiến, mà bọn họ thắng, cho nên mới bắt luôn cả Huyết Hổ Yêu vương về.

Nghe Hồng Tôn giải thích xong, con mắt của Dương Hiến đều đỏ bừng lên.

Mẹ nó chuyện này rõ ràng là ngươi đã sớm chuẩn bị xong, bẫy rập bốn phía, lưỡi câu của Thanh Thạch, ngươi lại nói cho ta nghe là đàm phán tan vỡ?

“Được rồi được rồi, lần này Dương huynh đã lập được công lớn, ta nhất định sẽ nói ra công trạng của ngươi.”

“Ta không cần.”

Một đường cãi cọ trở về Linh thành, lại là hơn một ngàn yêu thú nhập vào dưới trướng, còn cộng thêm một Yêu vương.

Bắt Hắc Hổ Yêu vương cùng Huyết Hổ Yêu vương ở cùng với nhau.

“Các ngươi cố gắng bồi dưỡng tình cảm một chút.”

Cười hì hì nói một câu liền lập tức quay người rời đi.

Chỉ là Dương Hiến vẫn tức giận. Muốn Hồng Tôn nhanh chóng thả Hắc Hổ Yêu vương và Huyết Hổ Yêu vương đi, đối với cái này, đám người Hồng Tôn cũng không thèm phản ứng.

Một bên khác, bên trong Hổ lĩnh, Sát Hổ là người sống sót duy nhất phi nước đại một đường về nơi ở của Trí Hổ Yêu vương, khuôn mặt hoảng sợ hô to.

“Đại vương, ta là Sát Hổ, xảy ra chuyện lớn rồi.”

Bên trong sơn động, nghe thấy Sát Hổ hô to, Trí Hổ Yêu vương khẽ nhíu mày nói.

“Trở về rồi?”

Lập tức phía dưới Yêu tộc mang Sát Hổ đưa vào, vừa vào sơn động, khuôn mặt Sát Hổ đầy sự hoảng loạn quỳ rạp xuống đất, còn chưa đợi Trí Hổ Yêu vương mở miệng liền lớn tiếng nói.

“Không xong, chúng ta đều bị lừa, những đám nhân tộc này căn bản là không muốn thả Hắc Hổ Yêu vương ra, hơn nữa còn mai phục chúng ta, ngay cả Huyết Hổ Yêu vương cũng bị bắt đi.”

Hả ? ? ?

Không phải đi đón người sao, sao lại bị bắt đi thêm một Yêu Vương?

Nghe vậy, sắc mặt của Trí Hổ Yêu vương cũng đại biến, để Sát Hổ nói kỹ càng lại hết mọi chuyện một lượt.

Nghe Sát Hổ nói xong, trong mắt Trí Hổ Yêu vương cũng nổi lên cơn giận dữ.

Bỉ ổi, vô sỉ, hạ lưu, không từ thủ đoạn, những tên nhân tộc này thật là gian trá cùng cực.

Bắt một tên Hắc Hổ Yêu vương còn chưa đủ, hiện tại ngay cả Huyết Hổ Yêu vương cũng bắt đi nốt, quả thật đáng chết.

“Tốt, hay cho một Đạo Nhất tông bỉ ổi vô sỉ, thật sự là rất tốt, đây chính là cái mà nhân tộc các ngươi gọi là người đứng đầu chính đạo?”

Tuyệt đối không thể nghĩ tới, thủ đoạn của Đạo Nhất tông vậy mà lại bẩn đến loại trình độ này, quả thực là không có điểm cuối.

Chuyện như vậy, các ngươi cũng có thể làm được, ngay cả là Yêu tộc của chúng ta cũng khinh bỉ dùng thủ đoạn ti tiện này.

Còn mai phục, mẹ nó còn bố trí bẫy, quả thật là đáng chết.

Hàm răng hắn nghiến phát ra tiếng ken két, thời gian hai ngày, hai Yêu Vương, cứ như vậy bị Đạo Nhất tông bắt sống, chuyện này từ trước đến nay chưa từng có.

“Việc này Hổ lĩnh chúng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”

Nói một câu hung tợn, lập tức dùng thủ pháp đặc thù, liên hệ đến Dương Hiến.

Đối với Dương Hiến, Trí Hổ Yêu vương có nồng nặng sát ý nhất.

Dù sao dưới cái nhìn của nó, tất cả mọi chuyện đều do Dương Hiến, người liên hệ Hổ lĩnh chính là Dương Hiến, giao tiếp về ước định cũng là Dương Hiến.

Cho nên nói ra, Dương Hiến chính là chủ mưu, Đạo Nhất tông nhiều nhất chỉ là đồng lõa.

Tốt một tên Dương Hiến, trước đó nói cái gì mà hai tộc hòa bình, đủ loại hình, đều là giả, thứ hai mặt, dối trá vô cùng, đây chính là một tên lừa gạt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right