Chương 312: Quả Nhiên Là Không Có Lòng Tốt

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,827 lượt đọc

Chương 312: Quả Nhiên Là Không Có Lòng Tốt

Sau khi sắp xếp ổn thoả tất cả mọi người của Đạo Nhất tông, Giác Tuệ vẫn chưa có ý định rời đi, trò chuyện với đám người Hồng Tôn, Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử, Thạch Tùng, Trương Thiên Trận, còn có Tuyệt Tình sư thái ở trong đại sảnh.

“Sư phụ, có cần bần tăng bố trí một cái sân riêng không?”

Nhìn về phía Tuyệt Tình sư thái hỏi, vừa dứt lời, Giác Tuệ đã cảm thấy một cỗ sát khí hướng về phía mình, quay đầu lại thì thấy Thạch Tùng đang nhìn chằm chằm vào mình.

Bốn mắt nhìn nhau, Giác Tuệ xác nhận nguồn gốc của sát khí phát ra và lẩm bẩm điều gì đó kỳ lạ.

“Cái tên Thạch Tùng này làm sao vậy? Muốn giết ta sao?”

Sát khí kia cực kỳ rõ ràng, trước đây Giác Tâm sư huynh có nói Đạo Nhất tông là đám người già trư ăn thịt hổ, Giác Tuệ còn cho rằng không có khả năng.

Dù sao Đạo Nhất tông làm sao có thể tùy tiện tấn công Phật môn, bọn họ không thèm để ý đến yêu tộc nữa mà?

Trong những năm qua, Phật môn dựa vào sự tham gia của yêu tộc, mới dám từng bước phát triển dưới mũi của bản thổ tiên tông Đạo Nhất tông.

Nếu như không có yêu tộc khống chế, các tiên môn như Đạo Nhất Tông, có dám ra tay diệt sạch Phật môn không.

Nhưng lúc này, Thạch Tùng đang lộ ra sát khí, với tư cách là chủ tọa Nhị Trưởng Lão giống như hắn cũng phụ trách việc trừng phạt tông môn, ở một mức độ nào đó thì thái độ của Thạch Tùng thực sự có thể đại biểu cho thái độ của Đạo Nhất tông.

Chẳng lẽ nói Đạo Nhất tông thật sự là đám người giả trư ăn thịt heo sao?

Trong đầu Giác Tuệ có rất nhiều suy đoán, về phần Thạch Tùng ở phía bên kia, Hồng Tôn lúc này đang ôm chặt lấy hắn, thông qua truyền âm tiếp tục lên tiếng an ủi.

“Sư huynh, không đến mức đó đâu, cũng là một câu lời khách sáo thôi mà.”

Nhưng đối với việc này, Thạch Tùng giống như đàn gảy tai trâu một câu cũng nghe không lọt, sát khí trong không hề giảm đi chút nào.

“Con lừa trọc già này muốn ta với sư thái tách ra. Hắn chắc chắn có ý với sư thái, con lừa trọc muốn tranh giành sư thái với ta. Sau đó bọn họ sẽ cùng nhau hoàn tục và sinh ra một đứa con. Đứa con trai tên là.. . Đứa con gái được gọi là…”

“Sư thái cũng sẽ không còn là sư thái của ta nữa, chết tiệt, đáng chết… .”

Hả? ? ?

Nhìn Thạch Tùng với vẻ mặt kỳ lạ, con mẹ nó đây là kiểu logic gì vậy?Chỉ nói với sư thái có một câu mà ngươi đã có thể nghĩ tới những thứ này rồi sao?

Trong lòng vẫn còn đầy sự bất lực, nhưng lúc này đôi mắt của Thạch Tùng đã hoàn toàn đỏ hoe, đặc biệt là câu nói mà Giác Tuệ nói với sư thái.

“Người trong Phật môn dù sao cũng coi trọng sự thanh tịnh, bần tăng vẫn là nên an bài cho sư thái một chỗ an tĩnh, cũng thuận tiện cho việc sư thái thanh tu.”

“Song tu? Con lừa già này muốn cùng sư thái song tu? Con lừa đầu trọc, sao ngươi dám làm như vậy, chết cho ta.”

Chỉ một câu nói song tu đã khiến Thạch Tùng hoàn toàn bị kích thích, con mẹ nó ta còn chưa được song tu với sư thái, dám cướp sư thái của ta, đáng chết.

Không kịp báo trước, Hồng Tôn bất cẩn chưa kịp giữ chặt Thạch Tùng lại, chỉ thấy Thạch Tùng nhảy lên một cái, đánh một chưởng về phía Giác Tuệ.

Trước sự thay đổi quá đột ngột, Giác Tuệ sợ xanh cả mặt, vừa dùng tay chặn đòn vừa hét lên.

“Quả nhiên, Đạo Nhất tông ngươi thực sự là giả trư ăn thịt hổ, ngươi cho rằng Phật môn ta sợ ngươi sao?”

“Hồng Tôn vốn đang định ra tay, nghe những lời nói này của Giác Tuệ, ngay lập tức sững sờ.

Con mẹ nó lời này là có ý gì? Sư huynh nhà ta là vì sư thái, hắn con mẹ nó lúc này lại lên cơn điên, ngươi nói Đạo Nhất tông ta làm gì cơ?

“Lão sâu rượu, con lừa trọc này nói Đạo Nhất tông chúng ta là đám giả trư ăn thịt hổ là sao, là có ý gì?”

Thanh Thạch đứng ở một bên cũng hỏi.

Về phần Thạch Tùng và Giác Tuệ, hai người họ đã sớm ra tay oánh lộn, đại sảnh ngay lập tức sụp đổ, cả hai đánh nhau từ dưới đất lên trời, trong miệng không ngừng phẫn nộ quát.

“Con lừa trọc, ngươi dám cướp sư thái của ta, ta mẹ nó muốn giết chết ngươi.”

“Hay cho cái tên Đạo Nhất tông, quả nhiên sớm đã có ác ý muốn rắp tâm hại người, muốn diệt Phật môn của ta, ngươi thật sự cho rằng Phật môn ta dễ bắt nạt sao?”

“Ngươi dám cùng sư thái song tu…”

“Ở Phật quốc cũng dám càn rỡ như vậy sao, ngươi thật cho rằng đám Đạo Nhất tông các ngươi có thể một tay che trời sao?”

Những gì hai người họ toàn là ông nói gà bà nói vịt, nhưng đánh nhau là sự thật, lúc này hẳn là cũng không quan lắm.

Hậu quả kinh hoàng của trận chiến ngay lập tức kinh động đến cường giả ở Phổ Đà Tự, cũng như các đệ tử hai phong của Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong.

Mọi người ào ào tụ tập lại, đệ tử hai phái đối đầu nhau, nhìn hai người kịch liệt giao chiến trên bầu trời, Từ Kiệt nghi hoặc nói.

“Có chuyện gì vậy? Sao đột nhiên lại lao vào đánh nhau rồi?”

“Hình như là nói song tu.”

“Không phải, ta nghe con lừa trọc kia nói, tông môn của chúng ta cái gì mà rắc tâm hại người.”

“Hình như chuyện mà hai người họ nói hình như không phải cùng một chuyện.”

Diệp Trường Thanh nhíu mày nói, mơ hồ nghe được có chút hai người mắng, tuy rằng không có nghe rõ ràng như vậy, nhưng mơ hồ có thể phán đoán, chuyện hai người này nói không phải cùng một chuyện.

Lúc này, đám người Hồng Tôn cũng sững sờ đứng một bên, Trương Thiên Trận cau mày nói.

“Làm sao bây giờ?”

“Còn có thể làm gì, ngăn trước rồi tính.”

Hồng Tôn tức giận nói, trận chiến này hoàn toàn vô nghĩa, Hồng Tôn không phải là kẻ cuồng chiến đấu, đương nhiên nguyên nhân chính là hắn không có hứng thú với đám hòa thượng này, nếu không, nếu đổi lại là một con yêu thú khác xem, đã ép ngươi cắm đầu xuống đất từ lâu rồi.

“Ồ.”

Vừa chuẩn bị xuất thủ ngăn cản, Giác Tâm và Giác Viễn từ Phổ Đà Tự đã đợi một nhóm cường giả đến.

Nhìn hai người Thạch Tùng đang đánh nhau ác liệt, trên mặt mỗi người đều ớn lạnh.

“Ra tay thật sao?”

“Đạo Nhất tông thực sự muốn tấn công Phật môn chúng ta sao.”

“Phương trượng sư huynh quả nhiên đoán không sai.”

Lúc đầu còn có nghi hoặc, nhưng lúc này đối mặt một màn này, tất cả cường giả của Phổ Đà Tự đều tự nhiên nghĩ tới điểm này.

Ngoài ra, Giác Tuệ đang dần bị Thạch Tùng trấn áp vào lúc này, đã giận dữ hét lên.

“Sư huynh ngươi sao còn chưa ra tay? Đám Đạo Nhất tông này thật sự có ác ý, bắt lấy bọn hắn.”

“Đạo Nhất tông khinh người quá đáng, các sư huynh đệ, theo ta đi diệt bọn họ trước đi.”

Nghe vậy, Giác Tâm cũng không còn do dự nữa, nghiến răng nghiến lợi giận dữ hét lên.

Vừa tới Phổ Đà tự liền trực tiếp công kích, căn bản không để bọn họ vào mắt.

Ở một bên khác, đám người Hồng Tôn cũng đang chuẩn bị ngăn cản, nhìn thấy bọn người Giác Tâm lao tới, định tới bao vây và giết chết Thạch Tùng, trong lúc nhất thời, mọi người đều chết lặng.

“Còn can ngăn nữa không?”

Trương Thiên Trận thấy thế liền sững người hỏi, Hồng Tôn nghe vậy đã rút kiếm khỏi vỏ và gầm lên giận dữ.

“Kéo cái rắm ý, con lừa trọc muốn chết, giết nó đi.”

Vốn dĩ muốn can ngăn, nhưng khi nhìn thấy Thạch Tùng bị đông đảo cường giả từ Phổ Đà Tự bao vây, Hồng Tôn lập tức nổi giận.

Ngươi con mẹ nó sao không ra ngoài mà hỏi, từ doanh trại gần biển đến Viêm Phong quốc, lại đến Hổ lĩnh, cho tới bây giờ đều chỉ có Đạo Nhất tông hắn bao vây đánh người, cho nên làm gì có chuyện Đạo Nhất tông hắn bị người khác vây đánh.

Dám đánh sư huynh ta, ta mẹ nó đánh chết ngươi.

Nghe vậy, ba người Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử và Trương Thiên Trận lần lượt ra tay.

Ngay khi Giác Viễn chuẩn bị đánh lén, vừa mới vung một chưởng ra đánh đến sau lưng Thạch Tùng, trong mắt tràn đầy sát khí.

“Chết đi.”

Hắn vẫn chưa quên việc bị bọn người Thạch Tùng đá ở Viêm Phong quốc đâu, hôm nay phong thuỷ xoay chuyển, cho nên nhất định phải giết chết lão già này.

Chỉ là công kích còn chưa tới, đột nhiên bị một cái móc câu thật lớn móc thẳng vào chân phải của hắn, hắn cúi đầu nhìn, chỉ kịp nói cái gì đó.

“Cái con mèo nó …”

Sau đó, đã bị một lực lượng khổng lồ kéo đi.

“Thanh Thạch, ngươi muốn tìm chết.”

“Lừa hói, xem móc của ta đây.”

Trên bầu trời, đám người Hồng Tôn đã cùng nhóm cường giả của Phổ Đà tự oánh nhau ác liệt. Thấy thế, bọn người Giác Tâm càng chắc chắn rằng Đạo Nhất tông không có lòng tốt, muốn hạ thủ với Phật môn của hắn từ lâu.

“Đạo Nhất Tông, ngươi thật cho rằng ta Phật môn bọn ta sợ ngươi sao.”

“Bớt nói nhảm đi, dám đánh sư huynh của ta, con lừa trọc, chết đi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right