Chương 330: Mỗi Một Ngày Đều Thật Là Náo Nhiệt

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,783 lượt đọc

Chương 330: Mỗi Một Ngày Đều Thật Là Náo Nhiệt

Phía trên nơi ở của Đạo Nhất tông, Giác Viễn lại lần nữa rơi vào sự bao vây của mấy người Hồng Tôn.

Bên trong lưỡi câu của Thanh Thạch, ba người Hồng Tôn, Thạch Tùng, Trương Thiên Trận tiến lên hành hung một trận.

Hơn nữa lần này, rõ ràng so với những lần trước cuồng bạo hơn nhiều, nhất là Thạch Tùng, lần này thật sự là hạ xuống đòn chết.

“Ta cho ngươi mò, hôm nay nhất định phải giết chết ngươi.”

“Con lừa trọc gian xảo không chừa.”

“Chờ một chút, thật sự không phải như các ngươi nghĩ, ta không có ý nghĩ gì đối với sư thái.”

“Không có ý gì mẹ nó vậy ngươi đến làm gì?”

“Thật mà, các ngươi nghe ta giải thích đi, sư huynh, sư huynh cứu ta với.”

“Hôm nay cho dù là Phật Tổ tới cũng không thể nào cứu được ngươi.”

Thấy sắp bị đánh chết, Giác Viễn lớn tiếng kêu cứu.

Dư âm kinh khủng, hiển nhiên là hấp dẫn sự chú ý của không ít người, lúc này tại nơi ở của các đại tông môn khác, mọi người đều ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, biểu hiện trên mặt đã trở nên tê liệt.

Nguyên một đám mặt không gợn sóng nói.

“Lại đánh nhau à.”

“Đúng vậy.”

“Mỗi ngày đều thế, thật sự là rất náo nhiệt nha.”

Từ lúc mới bắt đầu còn lo lắng, sau đó hiếu kỳ, nghi ngờ, cho đến bây giờ đã không có chút rung động nào.

Người của các đại tông môn đối với dạng chiến đấu này đã dần dần quen thuộc.

Từ sau khi Đạo Nhất tông đến, giống như mỗi ngày không đánh nhau một trận toàn thân đều sẽ không được thoải mái vậy.

Tại đại điện của chủ tự, Giác Tâm nghe thấy tiếng cầu cứu, khóe miệng không ngừng run rẩy, làm sao lại bị người ta vây đánh rồi.

“Hôm qua không phải mới nói xong sao, hắn lại chạy tới trêu chọc Đạo Nhất tông làm gì?”

Không nhịn được tức giận mắng.

Tối hôm qua, hắn đã dặn đi dặn lại không muốn Giác Viễn lại đi trêu chọc Đạo Nhất tông nữa, thế mà mẹ nó hiện giờ mới qua bao lâu, lại bị bọn người Hồng Tôn vây lại đá, chuyện này là sao?

Một lão ni cô, thật sự có mị lực lớn như vậy sao? Khiến hắn ta ngay cả mạng cũng không cần?

Trong mắt Giác Tâm, khi Giác Viễn xuất hiện tại nơi ở của Đạo Nhất tông, tám phần là chạy đến chỗ của Tuyệt Tình sư thái kia rồi.

Nhưng hắn lại không rõ, đến cùng cái lão ni cô này có cái gì tốt, ngươi muốn nữ nhân, chỗ nào mà không tìm được, sao cứ nhất định phải đi trêu chọc cái lão ni cô kia, ngươi không biết Thạch Tùng thích nàng sao.

Hơn nữa, mọi người đều nói sẹo lành quên đau, thế nhưng vết sẹo của ngươi còn chưa có lành mà? Cứ như không thể chờ được như vậy?

Chỉ là tức thì tức, cứu thì vẫn phải cứu, dù sao đó cũng là sư đệ của mình, vẫn là Thánh giả của Phổ Đà tự, tất nhiên không thể trơ mắt nhìn hắn bị đánh chết.

“Ta thật mẹ nó phục mà.”

Trong miệng mắng chửi, nhưng thân thể lại nhanh chóng tiến về nơi ở của Đạo Nhất tông.

Phía trên không trung, nơi ở của Đạo Nhất tông, Giác Viễn đã bị đánh đến hấp hối.

Nhìn thấy hẳn sắp không ổn, lúc này Giác Tâm kịp thời đuổi tới, sắc mặt như cũ, lời nói như cũ.

“Dừng tay.”

Nhưng lúc này, Thạch Tùng hoàn toàn không để ý đến, vẫn như cũ vỗ ra một chưởng, rõ ràng là muốn trực tiếp giết hắn ta.

Công kích bị cản lại, Giác Tâm cũng tới trước người Giác Viễn, đem hắn bảo vệ sau lưng, sắc mặt khó coi.

“Các vị, việc này có phải có hiểu lầm gì hay không?”

“Hiểu lầm cái rắm, con lừa trọc, hôm qua ta đã cho ngươi đủ mặt mũi, ngươi đã nói như thế nào rồi?”

“Cái này…”

Thạch Tùng gầm lên, Giác Tâm im lặng, thấy thế, Thạch Tùng mắng tiếp.

“Hôm nay cho dù Phật tổ tới cũng không giữ được hắn, giao người ra đây.”

Giao người chắc chắn là không thể, Giác Tâm chỉ có thể kiên trì nói tiếp.

“Thạch Tùng đạo hữu, việc này đích thật là Giác Viễn sai, Phổ Đà tự ta sẽ tự nguyện đưa ra một lời giải thích hợp lí, ngươi xem có thể…”

“Không thể, mẹ nó ngươi biết hắn đã làm gì sao?”

“Đã làm gì?”

“Mẹ nó hắn… Phi, ta cũng không muốn nói đến nữa.”

Hả ???

Đối với Thạch Tùng dào dạt sát ý, lông mày Giác Tâm càng nhíu chặt lại, Giác Viễn rốt cục là đã làm gì vậy?

“Thạch Tùng đạo hữu, việc này Phổ Đà tự ta tình nguyện gánh chịu tất cả trách nhiệm, chỉ hi vọng đạo hữu có thể bỏ qua hiềm khích trước đó, cho Phổ Đà tự ta một chút mặt mũi.”

Việc đã đến nước này, Giác Tâm cũng chỉ có thể làm chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Nhưng lần này, Thạch Tùng hoàn toàn không mắc bẫy, nói gì cũng chỉ muốn giết chết Giác Viễn.

Ngay lúc hai bên đang giằng co, những cường giả khác của Phổ Đà tự cũng lần lượt đuổi tới, trên mặt mỗi người đều mang theo vẻ cạn lời.

Mới sáng sớm đã ồn ào như vậy, lại nhìn thấy Giác Viễn bị đánh đến sống dở chết dở, mỗi người đều cảm thấy trong lòng chứa đầy sự phức tạp, thế này là thế nào đây, bị người ta đánh đến dạng này.

Hai bên giằng co không thôi.

“Giác Tâm, giao người.”

“Không thể được, cho dù nói thế nào thì Giác Viễn cũng là người của Phổ Đà tự chúng ta, bần tăng nguyện ý cho các ngươi một lời giải thích hợp lí, nhưng không thể giao người.”

Thấy không thể dùng lời, thái độ của Giác Tâm cũng biến hóa trở nên kiên quyết hơn, tuyệt đối không có khả năng giao người ra.

Giác Viễn là Thánh cảnh cường giả của Phổ Đà tự bọn họ, cường giả đạt đến cấp bậc này, mỗi một người đều vô cùng quý giá, làm sao có thể nói giao liền giao được.

Hơn nữa, lúc này có nhiều con mắt nhìn vào như vậy, nếu như ngay cả Thánh giả bên mình cũng có thể tùy tiện giao ra, vậy sau này Phổ Đà tự còn mặt mũi nào nữa.

Thế nhân sẽ nhìn Phổ Đà tự bọn họ ra sao, bọn họ sẽ nhìn vào Phật môn thế nào?

Ài, ngay cả cường giả của nhà ngươi cũng không thể bảo vệ, nói giao liền giao ra, ở trước mặt Đạo Nhất tông một chút nghĩa khí cũng không có?

Vì vậy, bất luận nói từ mặt nào Giác Tâm cũng không thể giao người ra.

“Thạch Tùng, sai thì sai, bần tăng đã nói, bất luận như thế nào, Phổ Đà tự của ta đều sẽ cho các ngươi một câu công bằng, các ngươi có bất cứ điều kiện gì cũng có thể nói ra, bần tăng ta sẽ cố hết sức thỏa mãn, nhưng mà giao người, rất xin lỗi, không thể.”

“Ngươi có biết hắn làm gì không? Con lừa trọc này chính là cầm thú, phi, cầm thú cũng không bằng, hôm nay cho dù như thế nào ngươi bắt buộc phải giao người.”

“Không thể.”

“Ngươi không giao, thì chúng ta cứng rắn đoạt.”

“Ngươi thử xem.”

“Thử thì thử.”

Nói xong, Thạch Tùng lập tức chuẩn bị ra tay, Giác Viễn cũng biểu hiện bộ dáng không thể nhượng bộ.

Hai bên lập tức dương cung bạt kiếm, đừng nói là bọn họ, ngay cả Từ Kiệt, Triệu Chính Bình cùng các đệ tử bên dưới cũng chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Nhìn thấy sắp có đại chiến hết sức căng thẳng, Tuyệt Tình sư thái nhanh chóng bay tới, đi thẳng tới bên người Thạch Tùng, kéo Thạch Tùng đang giận dữ lại nói.

“Thạch Tùng, không được, bình tĩnh một chút.”

Ý của Tuyệt Tình sư thái chỉ là không muốn Thạch Tùng khai chiến với Phổ Đà tự vì mình.

Nguyên nhân gây nên chuyện này, Tuyệt Tình sư thái mặc dù cũng hận không thể giết chết Giác Viễn, nhưng nếu vì vậy mà dẫn đến việc Đạo Nhất tông đại chiến với Phổ Đà tự, nàng chắc chắn không muốn nhìn thấy chuyện đó xảy ra.

Muốn giết chết Giác Viễn có rất nhiều cơ hội, không cần thiết phát động đến cấp độ tông môn đại chiến.

Hơn nữa, nếu thật sự đến mức đó, Tuyệt Tình sư thái tuyệt đối sẽ áy náy trong lòng.

Chỉ có điều, Thạch Tùng bây giờ hoàn toàn không đem lời nói của Tuyệt Tình sư thái để vào lòng, vốn dĩ hắn đang phát lửa giận toàn thân, lúc này mặt mo lại đỏ bừng, trên khuôn mặt hiện ra đầy nếp nhăn kia toàn là biểu hiện ngượng ngùng.

“Sư… Sư thái kéo tay của ta… Nàng…”

Không sai, lúc này Tuyệt Tình sư thái đang nắm tay Thạch Tùng, động tác thân mật như vậy, trực tiếp khiến cho Thạch Tùng ngây dại.

“Muốn đánh thì tới đi, giao người thì không có khả năng.”

Một bên khác Giác Tâm lại trầm giọng nói ra, có điều chờ nửa ngày cũng không thấy gì, nghi hoặc nhìn qua, chỉ thấy mặt mo của Thạch Tùng đỏ bừng đứng sừng sững tại chỗ, một đôi mắt già nua vẩn đục cũng đều sắp biến thành hình dạng trái tim.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right