Chương 334: Đi Một Người Mất Một Người

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 250 lượt đọc

Chương 334: Đi Một Người Mất Một Người

Phải ở Phổ Đà tự đến sau khi thịnh hội Vạn Phật kết thúc, nhưng ở nơi này căn bản không cách nào kiếm nguyên liệu nấu ăn.

Cho dù là một số gia súc và dã thú bình thường, Đạo Nhất tông cũng không thể tự tiện ra tay.

Vốn muốn dẫn những yêu thú mang từ Hổ Lĩnh tới về Thần Kiếm Phong, nhưng mấy ngày nay đã ăn mất một phần rồi, không thể tiếp tục như vậy nữa.

Nghe vậy, mấy người Triệu Chính Bình cũng nhíu mày, đây quả thật là vấn đề nan giải.

Mặc dù số lượng yêu thú không ít, nhưng nước đọng không chịu nổi gầu múc, kiểu gì cũng có một ngày ăn hết.

Cho nên, dường như chuyện tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn mới đã trở thành chuyện vô cùng cấp bách.

Nhưng trong lúc nhất thời, mọi người cũng không có cách gì hay, ngay cả Từ Kiệt cũng không nghĩ ra được.

Chưa kể lúc nào cũng bị đám lừa trọc Phổ Đà tự giám thị, mà cho dù tìm được cơ hội ra tay thì đến lúc đó cũng sẽ chọc giận đến đám lừa trọc này.

Đến giờ ăn cơm cũng không nghĩ ra được cách gì hay.

Trái lại là Thạch Tùng và sư thái, tay trong tay, vô cùng ngọt ngào đi đến ăn cơm.

Ăn cơm xong, hai người lại cùng nhau rời đi.

Mà buổi tối hôm nay, Thạch Tùng cả đêm không về.

Đến sáng ngày hôm sau, bên trong một viện tử của Phổ Đà tự, những đệ tử lúc trước bị vỡ Phật tâm còn dậy sớm hơn đệ tử Đạo Nhất tông.

Trước đó bọn họ được Giác Tâm sắp xếp cho nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ở chỗ này.

Mà lúc này, gần như những đệ tử này đều đã hoàn thành đúc lại Phật tâm, một đám đi ra ngoài, nhìn thẳng vào mắt nhau, đều không hẹn mà cùng nói ra.

“Lần này cuối cùng cũng có thể ăn cơm rồi.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

“Đừng nói nữa, sắp đến giờ rồi.”

“Đúng đúng đúng, đi thôi.”

Lúc này đều đi tới nơi ở của Đạo Nhất tông.

Bởi vì không ít người trong nhóm trưởng lão đệ tử trước bị vỡ Phật tâm, cho nên bây giờ đã đổi thành nhóm khác phụ trách giám thị đệ tử Đạo Nhất tông.

Hơn nữa, vì phòng ngừa bất trắc, Giác Tâm còn cố ý dặn bọn họ kéo dài khoảng cách, ít nhất là không ngửi thấy mùi thơm của thức ăn kia.

Không ngửi thấy mùi, tất nhiên cũng không xảy ra chuyện.

Chỉ là sáng sớm, nhìn thấy một đám huynh đệ chạy đến nơi này, những đệ tử này mới nghi ngờ nói.

“Sư huynh, ngươi tới đây làm gì?”

“Ăn cơm.”

“Nhà ăn không ở chỗ này, hơn nữa không phải sư huynh sớm đã tích cốc sao?”

“Ngươi không hiểu được đâu.”

Cũng không giải thích, mà vội vàng lướt qua, sau đó những đệ tử này đều đi tới bên ngoài nơi ở Đạo Nhất tông.

Chỉ là khi muốn đi vào thì bị ngăn lại.

“Làm gì?”

“À thì… bọn ta cũng muốn ăn cơm.”

“Ăn cơm? Kèm theo tiếng kiếm reo lanh lảnh, mấy đệ tử Thần Kiếm Phong ở cửa đã rút kiếm ra khỏi vỏ.

Ăn cái rắm, các ngươi còn muốn ăn cơm?

Trong lúc nhất thời, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng, mà đám đệ tử Phổ Đà tự thấy vậy thì sững sờ, không phải chứ, bọn ta chỉ nói muốn ăn miếng cơm thôi, không đến mức phản ứng lớn như vậy chứ.

“Bọn… bọn ta không nói sai gì chứ?”

“Cút, ăn cái rắm.”

Giờ phút này mới chợt nhận ra, sao Đạo Nhất tông người ta phải cho ngươi ăn cơm, mọi người cũng không phải cùng một tông môn, bị từ chối là chuyện đương nhiên.

Ngay cả cửa cũng không thể đi vào, đám đệ tử Phổ Đà tự bị đuổi ra ngoài, ai nấy đều mặt ủ mày ê.

“Sư huynh, làm sao bây giờ?”

“Có thể làm gì chứ, ngửi mùi thơm đi, sơ suất rồi.”

Tạm thời không có cách gì, vậy ngửi mùi thơm đi.

Lập tức trông thấy đông đảo đệ tử Phổ Đà tự nằm sấp trên tường viện của Đạo Nhất tông.

Những đệ tử phụ trách giám thị nơi xa thấy vậy thì chẳng hiểu ra sao.

“Đám sư huynh đang làm gì vậy?”

“Không biết, ngay cả trưởng lão cũng tới.”

“Đi xem xem đã xảy ra chuyện gì.”

Trưởng lão phụ trách giám thị mới ra lệnh, thoáng chốc đã có một tên đệ tử đi tới dưới tường viện, chỉ là vừa mới lại gần, lập tức có một mùi thơm khó mà diễn tả bằng lời xộc thẳng vào xoang mũi.

“Thơm quá…”

Trên mặt tràn đầy hưởng thụ, cảm thán nói ra, đồng thời, cuộc trò chuyện của các sư huynh trên tường cũng truyền vào trong tai hắn ta.

“Sáng nay bọn họ ăn mì thịt bò.”

“Sư huynh ngươi xem, bọn họ ăn ngon chưa kìa!”

“Còn là bò kho nữa chứ.”

“Khi nói chuyện đừng lại gần ta như vậy, nước miếng phun luôn vào miệng ta rồi.”

“Ta không nhịn được.”

Sau đó, đệ tử mới này cũng nằm sấp trên tường vây, trông mong nhìn vào trong giống như các sư huynh.

Đúng lúc nơi này có thể nhìn thấy nhà bếp của Đạo Nhất tông, nhìn các đệ tử Đạo Nhất tông ăn ngon như vậy, bọn họ thật sự rất hâm mộ.

Âm thanh ken két vang lên, các sư huynh nhướng mày.

“Phật tâm của ai bị vỡ vậy? Không phải đúc lại rồi à, sao còn vỡ được nữa?”

“Sư huynh, là của ta.”

Tên đệ tử mới kia yếu ớt nói ra, trong lúc nhất thời mọi người đều nhìn về phía hắn ta.

Đây cũng chẳng phải chuyện kỳ lạ gì, mọi người cũng không để ý nữa, lúc này vẫn nên hít nhiều mùi thơm hơn, chuyện khác về sau lại nói.

Phật tâm vỡ, cũng không quan tâm, mà tập trung vào hít lấy hít để mùi thơm ngào ngạt này.

Ngay cả nhiệm vụ trưởng lão giao cho cũng quên luôn rồi.

Đợi rất lâu nhưng trưởng lão cũng không đợi được đệ tử kia trở về, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, nói.

“Kỳ lạ, lâu vậy rồi mà vẫn chưa quay lại? Ngươi, đi xem đã xảy ra chuyện gì.”

Nói với một đệ tử khác, nghe vậy, đệ tử kia cũng nhanh chóng chạy tới tường vây, sau đó, nằm lên trên đó giống như mọi người.

Bên chỗ trưởng lão.

“Không phải chứ? Đều không trở lại? Ngươi, lại đi xem một chút.”

Lại một tên đệ tử bị sai đi xem tình huống như thế nào, sau đó lại nằm lên.

“Đi xem một chút.”

“Ngươi đi xem một chút.”

“Lại đi xem một chút.”

“Mau đi xem một chút.”

Phái nhiều đệ tử đi như vậy, nhưng chẳng một ai trở về, trưởng lão cảm thấy kỳ lạ, chuyện gì đây? Bị người của Đạo Nhất tông bắt rồi hả?

Chắc không phải đâu, vô duyên vô cớ Đạo Nhất tông ra tay với bọn họ làm gì, cũng không phải không biết bọn họ đang giám thị, muốn ra tay thì đã ra tay từ sớm rồi.

Sau khi nghi ngờ, trưởng lão này đích thân đi tới, vừa đi tới gần đã ngửi thấy mùi thơm khiến người ta khó mà chịu nổi.

“Thơm quá…”

Sau đó.

“Nào nào nào, nhường ra cho ta một chỗ.”

Trưởng lão cũng nằm lên, còn bá đạo cướp một chỗ tốt nhất.

Toàn bộ tường vây chật kín đệ tử Phổ Đà tự, sau đó tiếng Phật tâm vỡ vụn răng rắc không ngừng.

Phật tâm của đệ tử mới lần lượt tan nát, ngay cả Phật tâm của trưởng lão mới cũng xuất hiện vết nứt.

“Thì ra mì thịt bò ăn ngon như vậy, thật muốn ăn một miếng.”

Răng rắc.

Mọi người nhìn thấy thì thèm không thôi, mà những đệ tử còn lại ở nơi xa thì ngơ ngác nhìn nhau.

“Trưởng lão cũng không trở về luôn hả?”

Có người yếu ớt hỏi một câu, tình huống gì đây?

Các sư huynh đệ đi một người mất một người, bây giờ trưởng lão đi rồi, cũng không trở về nữa.

“Hay là chúng ta đi xem một chút?”

“Được, đi cùng nhau, đừng để xảy ra chuyện bất trắc gì.”

Chuyện này quá mức bất thường, mọi người cũng không dám hành động riêng lẻ, chỉ có thể cùng nhau đi tới tường vây, sau đó, đại quân nằm úp lại lớn mạnh hơn.

Đồng thời, tiếng Phật tâm vỡ vụn càng liên tục không ngừng.

Bên trong nhà bếp, vừa nhìn một cái đã thấy vô số chiếc đầu trọc bóng loáng nằm úp sấp bên trên tường vây.

Các đệ tử Đạo Nhất tông vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.

“Nhiều người như vậy, không ít Phật tâm vỡ đâu nhỉ.”

“Cũng không biết bọn họ tu luyện thế nào, Phật tâm này nói vỡ là vỡ được luôn.”

“Đúng vậy, Phật tâm của Phật môn cũng yếu đuối quá rồi.”

Mới sáng sớm đã bị vô số lừa trọn nằm sấp trên tường vây nhìn chằm chằm, các đệ tử vẫn hơi không quen.

Trái lại là Từ Kiệt, vừa hút mì vừa nhìn đám lừa trọc kia, con ngươi đảo như rang lạc, không biết đang nghĩ cái gì.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right