Chương 343: Hay Là Đừng Đến Nữa

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 540 lượt đọc

Chương 343: Hay Là Đừng Đến Nữa

Nghe được lời nói của Tô Lạc Tinh, phương trượng Giác Tâm sửng sốt, ngươi vừa nói cái quái gì? Giết đám người Hồng Tôn?

Đừng đùa nữa, hiện tại đừng nói là giết đám người Hồng Tôn, chỉ cần bọn họ không gây rắc rối nữa thì Giác Tâm hắn đã A Di Đà Phật rồi, ngươi còn bảo ta chủ động đi gây sự với người ta?

Thấy Giác Tâm im lặng, Tô Lạc Tinh khẩn trương nói.

“Giác Tâm thấy sao nếu ta và ngươi liên thủ để Hồng Tôn bọn họ chết trong Phổ Đà Tự của ngươi.”

Giác Tâm nhìn Tô Lạc Tinh với ánh mắt kỳ lạ, cảm thấy không nói nên lời.

“Nhưng mà… Tô đạo hữu, ngươi biết Phật môn ta tuyệt đối không nhúng tay vào chuyện giữa các đại tiên tông.”

“Ngươi nói cái gì?”

“Lão nạp nói ân oán giữa Lạc Hà tông và Đạo Nhất tông không liên quan gì đến Phật môn của ta, cho nên ngươi đừng nhắc tới chuyện này nữa.”

“Cái gì, lúc trước ngươi đến gặp ta để hợp tác ngươi đã nói gì? Bây giờ ngươi lại nói với ta như vậy?”

Lúc trước để khiến Đạo Nhất tông gật đầu, quả thật là Giác Tâm đã chủ động liên hệ Tô Lạc Tinh.

Vào thời điểm đó, để có thể liên minh với Lạc Hà tông, Giác Tâm đã vỗ ngực cam đoan, sau này chỉ cần là chuyện của Lạc Hà tông, Phổ Đà Tự sẽ không bao giờ khoanh tay đứng nhìn.

Mẹ nó, lúc đầu nói như nghĩa khí ngút trời, bây giờ lại nói Phật môn không tham gia vào việc giữa các đại tiên tông. Ngươi đùa với ta à?

Về vấn đề này, Giác Tâm bất đắc dĩ nói.

“Xin hãy thứ lỗi, trước đây lão nạp không hiểu rõ Đạo Nhất tông, vả lại Tô đạo hữu… lão nạp khuyên ngươi một câu, nếu không phải là thâm thù đại hận sinh tử thì sau này đừng chọc vào Đạo Nhất tông, thật sự.”

“Ngươi cũng cảm thấy ta không bằng Tề Hùng?”

Vốn là có ý tốt khuyên nhủ, nhưng ai ngờ nghe xong lời này, Tô Lạc Tinh lập tức giận dữ, hắn trừng mắt gầm lên.

Cứ như thể ai đó đã chạm vào cái gì nghịch lân vậy.

“Giác Tâm, uổng công ta nghĩ ngươi là một nhân vật có tầm nhìn, nhưng không ngờ rằng ngươi lại thiển cận như vậy. Tô Lạc Tinh ta có chỗ nào thua kém Tề Hùng?”

“Đạo Nhất tông không dám khai chiến với Hổ tộc. Lạc Hà tông ta đã đánh bại Hổ tộc khiến họ phải cúi đầu, tất cả các yêu vương Hổ tộc thậm chí còn chính miệng thừa nhận Tô Lạc Tinh ta mạnh hơn hơn Tề Hùng. Cả điểm này ngươi cũng không nhìn thấy.”

“Được, nếu như ngươi không dám địch lại Đạo Nhất tông, vậy ta tự mình làm, ngươi chờ mà xem, đến Vạn Phật thịnh hội, ta nhất định sẽ cho Đạo Nhất tông biết tay, và cũng cho ngươi thấy, Đạo Nhất tông mà ngươi sợ, không đáng nhắc tới trước mặt Tô mỗ này.”

“Không phải, Tô…”

Sau khi giận dữ quát mắng, không đợi Giác Tâm kịp trả lời, Tô Lạc Tinh đã trực tiếp cắt đứt trận pháp.

Nhìn thấy màn sáng trận pháp biến mất, khóe miệng Giác Tâm giật giật.

Hắn lấy đâu ra tự tin? Còn Hổ Lĩnh nữa đâu?

Lạc Hà tông của ngươi đã chiến đấu với Hổ tộc bao nhiêu lần, có chiếm được lợi lộc gì không? Đạo Nhất tông người ta thì lấy được mấy chục vạn yêu thú Hổ Lĩnh làm tọa kỵ.

So sánh có ích lợi gì đâu, hơn nữa Đạo Nhất tông thực sự không dễ chọc, sao ngươi không nghe ta khuyên vậy.

“Haiz…”

Phương trượng Giác Tâm khẽ thở dài rồi đột nhiên nhớ tới lời Tô Lạc Tinh vừa nói, hắn sẽ cho Đạo Nhất tông biết tay vào hôm Vạn Phật thịnh hội.

Vậy là hắn sẽ đến Vạn Phật thịnh hội?

Cái này cũng không tồi, tung người một cái trực tiếp nhảy dựng lên, sau đó hắn chạy như điên về hướng chỗ ở của Đạo Nhất tông.

Không phải hắn lo lắng cho sự an nguy của Đạo Nhất tông, mà là với trình độ trái tim của Đạo Nhất tông, họ giữ mạng sống chắc chắn không thành vấn đề.

Điều mà hắn sợ hãi chính là Vạn Phật thịnh hội.

Chỉ một Đạo Nhất tông đã khiến Giác Tâm lo lắng, giờ có thêm Lạc Hà tông nữa, liệu Vạn Phật thịnh hội của Phật môn hắn có còn tổ chức được hay không?

Đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì, không ai biết được.

Không được, nhất định phải thông báo cho Đạo Nhất tông, nếu có thể, thì để bọn họ trực tiếp rời đi.

Ngay cả Vạn Phật thịnh hội cũng không muốn Đạo Nhất tông tham gia, rõ ràng là do chính Giác Tâm mời, nhưng bây giờ hắn lại sợ hãi.

Chạy một mạch đến nơi ở của Đạo Nhất tông.

“Phương trượng Giác Tâm?”

Ở cổng lớn, hai đệ tử trực luân phiên của Ngọc Nữ Phong nhìn thấy phương trượng Giác Tâm vội vàng chạy tới, họ sửng sốt một lúc rồi chắp tay hành lễ.

Nghe vậy, vẻ mặt của Phương trượng Giác Tâm rất phức tạp.

“Các đạo hữu Thạch Tùng và Hồng Tôn đâu?”

“Phong Chủ bọn họ đang ăn trong bếp.”

“Được.”

Giác Tâm nghe xong không thèm giải thích, đi thẳng vào bếp, vừa đến ngoài bếp, hắn đã nhìn thấy một nhóm đệ tử của Phổ Đà Tự, chấp sự, trưởng lão, đang hít lấy hít để thứ gì đó.

“Các ngươi đang làm gì thế?”

Hắn hoài nghi hỏi, mọi người nghe thấy vậy liền quay đầu lại, khoảnh khắc họ nhìn thấy Giác Tâm, mọi người đều sửng sốt, sao phương trượng lại tới đây?

“Ta hỏi các ngươi đang làm cái gì ở đây?”

“À, không có gì. Chúng ta chỉ hít thở không khí trong lành ở đây.”

“Hít thở không khí trong lành?”

Hắn nhìn mọi người bằng ánh mắt khó tin, có ai hít thở như vậy không?

Lão nạp vừa rồi nhìn thấy các ngươi chỉ có hít vào mà không thở ra, đây sao gọi là hít thở?

Hơn nữa, tất cả mọi người sắc mặt đỏ bừng, đây là hít thở sao?

“Vậy các ngươi đến đây làm gì?”

“Chúng ta đến giám sát đệ tử Đạo Nhất tông.”

Hả? ? ?

Càng nói càng quá đáng, đúng là có sắp xếp người theo dõi Đạo Nhất tông, nhưng các ngươi đều theo dõi đến cửa bếp nhà người ta sao? Có cách giám sát như vậy à?

Mấy ngày nữa, chẳng lẽ lại theo dõi đến trên giường luôn sao?

Mà đệ tử Đạo Nhất tông cũng kỳ quái, vậy cũng có thể chịu đựng sao?

Chắc chắn có vấn đề, những đệ tử và trưởng lão này nhất định có vấn đề, nhưng hiện tại Giác Tâm không có thời gian cùng bọn họ nói nhảm, hắn còn bận đi tìm Hồng Tôn.

Hắn đi ngang qua đám người này, trực tiếp tới sân bếp, ánh mắt quét qua từng người một các đệ tử đang ăn cơm.

Hắn không tìm thấy Hồng Tôn, nhưng ngược lại ở một góc, Giác Tâm nhìn thấy ngay Giác Minh.

Lúc này miệng hắn đang húp mì bò, một miếng thịt bò lớn, hắn thoải mái đút vào miệng ăn.

Nhìn thấy cảnh này, đôi mắt của Giác Tâm đột nhiên mở to.

“Giác Minh, ngươi đang làm cái gì vậy?”

Một tiếng gầm vang vọng cả sân, Giác Minh nghe thấy lập tức sửng sốt, nhìn thấy Giác Tâm tức giận bước đến, hắn không những không dừng lại mà càng tăng tốc, hai ba ngụm ăn hết luôn số mì còn lại.

“Sao ngươi còn ăn nữa? Mau ngừng lại cho ta.”

Khi Giác Tâm đến trước mặt Giác Minh, hắn còn đang bận húp canh.

Nhìn đến Giác Tâm mí mắt cuồng loạn.

“Đừng uống nữa.”

“Hô hô…”

“Đã bảo là không được uống nữa.”

Sau khi liếm sạch đáy bát, Giác Minh mới ngẩng đầu lên.

“Sao sư huynh lại đến đây?”

“Ngươi có biết bây giờ ngươi đang làm cái gì không?”

“Ăn cơm.”

“Ngươi đã phá giới.”

Là một trong những chủ tọa của Phổ Đà Tự, hắn lại ăn thịt trước mặt mọi người, ngay cả khi đích thân mình ngăn cản, hắn cũng ngoảnh mặt làm ngơ, khiến Giác Tâm tức đến nổi nổi hết gân xanh.

Nhưng Giác Minh không cảm thấy có vấn đề gì.

“Không sao, ta đúc lại Phật tâm là được.”

“Cái gì? Phật tâm của ngươi không còn nữa hả?”

Giỏi lắm, phạm giới không nói, còn mất cả Phật tâm?

Ngay lập tức, Giác Tâm nắm lấy tay Giác Minh, sau khi kiểm tra cẩn thận, hắn thấy rằng thân thể của Giác Minh không có gì bất ổn, nhưng Phật tâm cảm thấy hơi kỳ lạ, khác với trước đây.

“Phật Tâm của ngươi… thiếu cái gì sao?”

“Sư huynh lợi hại thật, vậy mà cũng có thể nhìn ra.”

“Đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc là còn thiếu cái gì?”

“Phật môn giới luật.”

Giác Minh trả lời một cách tự nhiên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right