Chương 346: Vậy Trong Các Ngươi Ai Sẽ Đi?
Hổ tộc có ý định chuộc lại Bạch Hổ Yêu Vương và Huyết Hổ Yêu Vương, cái vấn đề này Tề Hùng cũng không quá quan tâm.
So với Hổ Lĩnh, thứ mà hắn quan tâm hơn chính là Phật môn, đặc biệt là sau Lễ hội Vạn Phật sẽ là ngày Phật đản của Phật môn.
Đúng như tên gọi, đó là ngày Đức Phật đản sinh ra trên thế gian.
Ngày đó là ngày quan trọng nhất của toàn bộ Phật môn, tín đồ khắp nơi cùng nhau cử hành, quan trọng hơn là các cường giả của Phật môn ở Tây Châu cũng sẽ phái người đến Đông Châu vào ngày đó.
Điều này gần như đã trở thành thông lệ.
Mà những cường giả Phật môn đến từ Tây Châu này mỗi khi đến đây, rõ ràng là họ sẽ cùng với cộng đồng Phật môn ở Đông Châu cùng nhau tổ chức lễ Phật đản.
Nhưng trên thực tế cũng là vì sự phát triển của Phật môn Đông Châu mới đến đây.
Mỗi mùa Phật đản là một cuộc đối đầu giữa các Đại Tiên tông ở Đông Châu và các giáo phái Phật môn ở Tây Châu, mà Đạo Nhất tông càng là tông môn phải đứng mũi chịu sào.
Cho nên hiện tại Tề Hùng cũng không có nhiều khí lực đi đối phó Hổ Lĩnh, trong khoảng thời gian này hắn bận rộn xử lý chuyện của các cường giả Phật môn đến từ Tây Châu.
Theo tin tức tình báo, các cường giả Phật môn đến từ Tây Châu đã lên đường, số lượng so với trước đông hơn rất nhiều, xem ra lần này mưu tính của đám Phật môn tại Đông Châu không nhỏ.
Nghe vậy, Hồng Tôn không thể tin được nói.
“Giao cho ta làm chủ sao?”
“Ừm, ngươi tự mình suy tính đi, ta để Ba Hổ liên lạc với ngươi, đến lúc đó các ngươi tự mình thương lượng đi.”
“Há, ta biết rồi.”
“Còn nữa, không nên trở mặt với đám người Phổ Đà tự, ngươi cũng biết sau ngày Đại Hội Vạn Phật chính là ngày Phật Đản, ngươi nhất định phải lấy đại cục làm trọng.”
“Sư huynh ngươi vẫn không tin ta sao?”
“À, ngươi mới là người mà ta lo lắng nhất.”
Liên tục căn dặn kỹ, ở trong Phổ Đà tự thì thu liễm lại một chút, đừng gây rắc rối vô ích, mọi thứ phải chờ cho đến khi lễ Phật đản kết thúc.
Nghe vậy, Hồng Tôn đương nhiên liên tục gật đầu, đợi đến khi Tề Hùng cắt kết nối trận pháp, Hồng Tôn mới nhìn sang phía đám người Thạch Tùng, Trương Thiên Trận, Thanh Thạch, Bách Hoa Tiên tử.
Sắc mặt hắn thay đổi, khóe miệng hiện lên một nụ cười, hắn nói.
“Các ngươi đều nghe thấy rồi đó.”
“Ta nghe nói, Hổ tộc muốn chuộc lại Bạch Hổ Yêu Vương và Huyết Hổ Yêu Vương.”
“Vậy chúng nó nhất định phải phái một người nào đó đến, chắc là một con Yêu Vương khác.”
Thanh Thạch thấp giọng nói, những lời này vừa nói ra, Hồng Tôn, Trương Thiên Trận, Thạch Tùng, ba người họ đều cười nhạo.
“Khặc khặc, lại đến một con Yêu Vương khác……”
“Khặc khặc.”
Cùng với tiếng cười, không khí dường như lạnh hẳn đi, Giác Minh vốn đã ăn no nê, lúc này nhìn về phía đám người Hồng Tôn một cách kỳ lạ.
“Mấy tên gia hỏa này tính làm gì vậy? Sao lại cười xấu xa như vậy chứ.”
Hắn nghi ngờ lẩm bẩm, sau đó hơi nhúc nhích, cắm mắt cắm mũi tiếp tục ăn.
Đối với Hổ tộc thì việc bọn họ muốn trao đổi Bạch Hổ Yêu Vương thì bọn Hồng Tôn chưa bao giờ nghĩ đến việc đồng ý trao đổi.
Chưa tính đến chuyện Tề Hùng lại giao quyền quyết định chuyện đó cho mình.
Yêu Vương đến tay còn muốn ta ói ra sao? Chỉ có thể nói, Hổ tộc nghĩ quá nhiều.
Bất quá, nếu Hổ tộc còn muốn đưa thêm một con Yêu Vương khác tới cửa, Hồng Tôn tự nhiên sẽ không từ chối, chỉ có thể mỉm cười tiếp nhận.
Vẫn đang thảo luận thì ngay sau đó Bá Hổ đã liên lạc với Hồng Tôn.
Trên màn sáng của trận pháp xuất hiện một con Hổ vương uy nghiêm, đây chính là tộc trưởng của Hổ tộc.
“Hồng Tôn.”
Thanh âm của hắn như chuông ngân, khuôn mặt uy nghiêm, nhìn qua thật bất phàm.
Nhưng Hồng Tôn tự nhiên là thật, hắn cười nhạt nói.
“Tộc trưởng Bá Hổ, đã lâu không gặp.”
“Bớt nhiều lời, điều kiện gì thì đám Đạo Nhất tông bọn ngươi mới đồng ý thả Bạch Hổ và Huyết Hổ.”
Bá Hổ rõ ràng không muốn nói nhảm, nghe vậy, vẻ mặt Hồng Tôn kỳ quái nói.
“Hắc Hổ Yêu Vương, thật sự một câu các ngươi cũng không đề cập tới sao.”
Hả? ? ?
Nghe vậy, Bá Hổ sửng sốt một chút, sau đó quay đầu nhìn về phía những Yêu Vương khác của Hổ tộc nói.
“Hắc Hổ cũng bị trói sao?”
Thấy vậy, khóe miệng Hồng Tôn giật giật, đến tận bây giờ các ngươi con mẹ nó còn không biết chuyện vì sao Hắc Hổ Yêu Vương cũng bị trói sao?
Rốt cuộc chuyện của Hắc Hổ ở Hổ tộc là gì? Yêu Vương ở biên giới sao?
Đối mặt với câu hỏi của Hắc Hổ, chúng Yêu Vương của Hổ tộc mới ấp úng trả lời.
“Hình như là vậy.”
“Có lẽ thế.”
“Không chắc chắn.”
“Tộc trưởng, ta nghĩ chúng ta nên tập trung vào Bạch Hổ Yêu Vương cùng Huyết Hổ Yêu Vương, cứu bọn hắn trước đi.”
“Ừ, chuyện của Hắc Hồ chờ chúng ta điều tra rõ ràng lại nói tiếp.”
“Ừm, cũng có lý.”
Nghe vậy, Bá Hổ gật đầu đồng ý, bởi vì trận pháp không bị gắt quãng cho nên cuộc nói chuyện của họ đã bị đám người Hồng Tôn nghe thấy hoàn toàn.
Khóe miệng của ba người Thạch Tùng, Trương Thiên Trận và Thanh Thạch đều co giật, chờ đến khi mấy người điều tra rõ ràng, mịa nó sợ là Hắc Hổ Yêu Vương đã chết già rồi.
“Hồng Tôn, chuyện Hắc Hổ Yêu Vương nói sau, trước tiên là phải nói Bạch Hổ cùng Huyết Hổ, chỉ cần ngươi nguyện ý thả bọn hắn đi, Hổ tộc ta ………”
Cuối cùng mịa nó lại thành ra cái dạng này, Bá Hổ vẫn là không có nhắc tới Hắc Hổ Yêu Vương, ngay cả Hồng Tôn cũng có chút thương hại hắn, tên gia hỏa này đến cùng có phải là Yêu Vương của Hổ tộc không?
Sau khi nghe Bá Hổ đề nghị, Hồng Tôn không nghĩ nhiều, ngay lập tức gật đầu nói.
“Được thôi bất quá hiện tại chúng ta đang ở Phổ Đà tự, ngươi có thể phái người tới bàn giao được không?”
Trả lời thẳng thắn như vậy, ngược lại không thể lừa được Bá Hổ, không phải, cuộc đàm phán này không nên lôi kéo kỳ kèo nhau một chút sao?
Ta ở bên này đặt điều kiện, ngươi ở bên đó cần phải ra giá thêm, sau đó thương lượng giá cả rồi mới đạt được sự đồng thuận, cái này mới đúng mà.
Ngươi mẹ nó bỏ qua cả quy trình, trực tiếp nhảy tới kết quả rồi?
Đã trải qua vô vàn cuộc chiến với Nhân tộc, nhưng đây là lần đầu tiên Bá Hổ gặp phải tình huống như vậy.
Nó thậm chí cũng đã chuẩn bị sẵn sàng một cuộc đổ máu, điều kiện đưa ra vừa rồi nói trắng ra cũng chỉ là để thăm dò thôi, nếu Đạo Nhất tông không đồng ý, nó còn có thể tăng giá.
Nhưng ai biết, Hồng Tôn đã đồng ý ngay lập tức.
Chẳng lẽ lão già này là đồ ngu sao? Không phải, Hồng Tôn mà hắn biết là một con cáo già gian xảo và xảo quyệt điển hình.
Kỳ quái, rất kỳ quái, nhưng nếu Hồng Tôn đã đồng ý, vậy Bá Hổ tự nhiên sẽ không nói thêm cái gì nữa.
Sau đó, hai bên thống nhất thời gian bàn giao và kết thúc cuộc nói chuyện.
Tất cả Yêu Vương của Hổ Lĩnh sau khi nhìn màn máu biến mất, thần sắc vô cùng phức tạp.
Bàn giao? Tại sao những từ này nghe lại rất quen thuộc như vậy chứ?
“Các ngươi nghe thấy rồi đó, ai sẽ đi Phật quốc mang Bạch Hổ và Huyết Hổ về?
Thời điểm Bá Hổ mở miệng nói, nghe vậy, chúng Yêu Vương không một ai dám đứng lên.
Bọn họ dừng như nhớ ra chuyện Huyết Hổ Yêu Vương cũng cứ như vậy đã bị bắt đi theo cách này.
Rõ ràng là đi đón Hắc Hổ Yêu Vương, nhưng cuối cùng lại tự mình dấn thân vào đó.
Đó còn là ở Hổ Lĩnh của bọn hắn, mà lần này nơi bọn hắn đi chính là Phật quốc, cũng chính là lãnh địa của Nhân tộc, mặc dù nói không phải là ở Đạo Nhất tông, nhưng tuyệt đối sẽ không an toàn như khi ở Hổ Lĩnh.
Ở địa bàn của mình còn bị đám Đạo Nhất tông xoay vòng vòng, bây giờ mà ra ngoài không phải sẽ càng nguy hiểm hơn sao.
Không được, không thể đi.
Thấy vậy, Bá Hổ cau mày, một cỗ khí tức đáng sợ tản ra, trầm giọng gầm lên.
“Làm sao, ta vừa mới để cho các ngươi làm một cái bàn giao, các ngươi đều câm rồi?”
“Tộc trưởng, chỉ sợ trong đó có bẫy.”
“Có bẫy?”
“Không sai, Đạo Nhất Tông từ trước đến nay vẫn luôn quỷ kế đa đoan, ở trong đó khẳng định có chỗ không ổn.”
“Nhưng Hồng Tôn đã đồng ý rồi.”
Cuối cùng vẫn là Trí Hồ Diệu Vương đứng lên nói, nhưng đối với cái này thì Bá Hổ lại không tin, mọi chuyện đã được thỏa thuận ổn thoả rồi, Đạo Nhất Tông hẳn là sẽ không đổi ý đâu, đúng không?