Chương 348: Phương Trượng, Cái Này Cũng Là Phương Diện Nguyên Liệu Nấu Ăn…

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 163 lượt đọc

Chương 348: Phương Trượng, Cái Này Cũng Là Phương Diện Nguyên Liệu Nấu Ăn…

Vốn cho rằng đây là cơ hội để bản thân thay đổi số mệnh của mình, là cơ hội một bước lên trời, nhưng khi nghe thấy những từ liên quan đến Đạo Nhất tông và Hồng Tôn, sắc mặt của Sát Hổ ngay lập tức đơ ra.

Tất cả hy vọng đã ngay lập tức tan vỡ tại thời điểm này.

Đùa nhau à, nó là muốn ôm đùi tộc trưởng, chứ không phải là đến đó chịu chết.

Dựa trên sự hiểu biết của nó về Đạo Nhất tông, đám người đó tuyệt đối không thể chọc vào, chọc vào là nhận án tử ngay.

Trong quá khứ, nó thậm chí trốn còn không thoát đám Đạo Nhất tông này, và từ Hắc Hổ Uyên một đường trốn đến Hổ lĩnh.

Lần trước, Trí Hổ Yêu Vương đã yêu cầu bản thân hắn đến đó bàn giao, lần đó hắn mạng lớn mới có thể trốn thoát, từ đó về sau Sát Hổ đã thề rằng sẽ không bao giờ dính dáng gì đến Đạo Nhất tông nữa.

Nhưng bây giờ, tộc trưởng yêu cầu chính mình đi bàn giao, hơn nữa lại còn là đi đến Phật quốc, không phải ở Hổ lĩnh.

Theo quan điểm của Sát Hổ, điều này không khác gì tự cho mình một con đường chết.

Thấy Sát Hổ im lặng, Bá Hổ cau mày nói.

“Thế nào, ngươi không nguyện ý?”

Nghe vậy, Sát Hổ nhanh chóng cung kính đáp lại.

“Không phải, chỉ là tiểu nhân cảm thấy chuyện này trọng đại, phái Yêu Vương đến càng thích hợp hơn sao? Tiểu nhân dù sao cũng chỉ là một cái Nguyên Yêu, chỉ sợ …”

Hắn vốn muốn từ chối, nhưng còn chưa nói xong, lập tức bị một đám Yêu Vương giận dữ hét lớn.

“Tự phụ, ngươi dám làm trái mệnh lệnh của tộc trưởng?”

“Ta cảm thấy trong đầu tên này căn bản không có Hổ tộc chúng ta, giết đi nó đi.”

“Đúng vậy, chỉ là việc nhỏ mà cũng dám ra sức khước từ.”

Chúng Hổ vương nhất thời trở nên kích động, nguyên một đám kêu la muốn cho Sát Hổ đẹp mặt, thấy thế, Sát Hổ ngu ngơ sững người ngay tại nguyên chỗ.

Không phải, rõ ràng ta còn chưa nói cái gì mà? Các ngươi làm sao lại có bộ dạng như bị dẫm phải đuôi thế.

Đúng là giẫm phải đuôi, rốt cuộc nếu như không phải là ngươi đi, chẳng lẽ lại để bọn hắn đi thật hả?

Đối với chuyện này, chúng Yêu Vương hiển nhiên là không muốn đi, nếu không làm gì sẽ đến phiên Sát Hổ hắn.

Để ngươi đến, chính là vì này, ngươi bây giờ dám nói không đi sao?

Sợ rằng Bá Hổ sẽ thay đổi ý định, tất cả chúng Yêu vương ngày càng trở nên kích động hơn.

May mắn thay, do sự có mặt của Trí Hổ Yêu Vương, Bá Hổ mới không có thay đổi ý nghĩ trong lòng.

“Được rồi, câm miệng hết đi.”

Theo tiếng gầm nhẹ trầm thấp của Bá Hổ, tất cả chúng Yêu Vương mới lần lượt ngậm miệng lại, ánh mắt lại lần nữa rơi vào người Sát Hổ.

“Chuyện này ngươi yên tâm đi, ta cùng Hồng Tôn đã ước định, ngươi có thể trực tiếp đi đón Yêu thú là được, sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào đâu.”

“A …”

Nghe vậy, Sát Hổ trong lòng cười lạnh một tiếng, không có việc gì? Ngươi và Hồng Tôn đã bàn bạc xong sao?

Đối với tính cách sắc sảo, lười biếng và trơn trượt của Hồng Tôn, liệu lời nói mà hắn phát ra có thể tin được không? Người nào tin người đó chết chắc.

Còn nói không có nguy hiểm gì, lần này đi nhất định là cửu tử nhất sinh.

Nhưng Bá Hổ không cho Sát Hổ cơ hội nào khác để từ chối, trực tiếp đưa ra quyết định.

“Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, chuẩn bị xong liền có thể xuất phát, chỉ cần nói cho Trí Hổ biết ngươi cần mang theo bao nhiêu Yêu thú là được.”

“Nếu như ngươi có thể xử lý tốt chuyện này, ta cho ngươi một cơ hội tiến vào Tổ Trì.”

Cũng không áp bức một cách mù quáng, Bá Hổ vẫn hứa hẹn những lợi ích.

Tổ Trì, đây là nơi mơ ước của tất cả Hổ tộc.

Bởi vì nơi này không chỉ có thể nhanh chóng đề cao tu vi, hơn nữa còn có thể tinh lọc huyết mạch Hổ tộc, để cho những con Hổ tộc bình thường có thể tiến hóa thành Hổ tộc cao cấp.

Hổ tộc thậm chí có một thuyết pháp được lưu truyền, nếu người nào có thể tiến vào Tổ Trì, chỉ cần sau khi tiến vào không chết thì người đó sẽ trở thành Yêu Vương.

Không phải tất cả Yêu Vương đều đã bước vào Tổ Trì, nhưng những người có thể tiến vào Tổ Trì, cuối cùng đều trở thành Yêu Vương của Hổ tộc.

Chỉ đáng tiếc, Tổ Trì trân quý cho nên hiếm khi mở ra, chỉ có khi lập được công lớn mới nhận được phần thưởng như vậy.

Với phần trọng thưởng như vậy, dù là Sát Hổ cũng là hai mắt tỏa sáng, Tổ Trì đó, chỉ cần thành công là có thể bước vào Tổ Trì, thì nó cũng có khả năng trở thành Yêu Vương rồi.

Chỉ là quang mang này lóe lên một cái rồi biến mất, rồi nhanh chóng tan biến.

Nhìn thì có vẻ hấp dẫn dayấ9, nhưng cũng phải còn sống thì mới có thể tận hưởng, liệu lần này nếu nó rơi vào tay của Đạo Nhất tông thì lúc đi có thể trở về hay không vẫn còn là ẩn số.

Đừng nói là Tổ Trì, ngay cả Thiên Trì thì cũng vô dụng thôi.

Đáng tiếc là Bá Hổ đã không cho Sát Hổ một cơ hội khác để từ chối, và sau khi nói xong thì chúng Yêu thú đều đã giải tán.

Sát Hổ đi theo Trí Hổ Yêu Vương đến động phủ của nó, nhìn thấy Sát Hổ đã mang bộ mặt gặp thần chết, Trí Hổ Yêu Vương bình tĩnh nói.

“Nói cho ta biết, ngươi cần trợ giúp như thế nào, muốn mang theo bao nhiêu Yêu thú?”

Nghe vậy, Sát Hổ liếc mắt nhìn Trí Hổ Yêu Vương, yếu ớt nói một câu.

“Mười Yêu Vương thì sao?”

“Nếu như ngươi muốn chết, ta hiện tại liền có thể thành toàn cho ngươi.”

Còn mang theo mười Yêu Vương con mẹ mày, nếu là mười Yêu Vương, còn muốn ngươi đi làm cái gì? Ăn nói xà lơ.

Bản thân Sát Hổ cũng biết rằng điều đó là không thể, nhưng cuối cùng, hắn chỉ lên đường có vẻn vẹn vài trăm con Yêu thú.

Nhìn thấy bóng lưng của một nhóm Sát Hổ rời đi, trong lòng Trí Hổ Yêu Vương thầm thở dài.

“Bạch Hổ chỉ sợ sẽ không thể quay lại.”

Trước đó, Trí Hổ Yêu Vương một lòng thực sự muốn cứu Bạch Hổ về, nhưng với thời gian trôi qua và sự hiểu biết của hắn về Đạo Nhất tông.

Hy vọng trong lòng Trí Hổ Yêu Vương ngày càng trở nên xa vời, muốn lấy lại những gì đã rơi vào tay bọn Đạo Nhất tông, đặc biệt là Hồng Tôn thì khó hơn lên trời.

Đổi lại là những phong khách bên trong Đạo Nhất tông thì rất dễ nói chuyện, nhưng tại sao hết lần này đến lần khác lại rơi vào Thần Kiếm Phong chứ.

Không biết về hành động của Hổ tộc, lúc này, trụ sở của Đạo Nhất tông ở Phổ Đà tự, Giác Tâm đã thành công đúc lại Phật tâm, lúc này cũng gia nhập đại quân ăn cơm.

Thấy hắn phồng má mắt trợn ngược ăn cơm, nhưng Phật tâm lại không có chút nào bị ảnh hưởng, Diệp Trường Thanh cũng khâm phục không thôi.

Thật không ngờ Phật tâm của đám cao tăng Phật môn này lại có thể đúc lại một cách dễ dàng như vậy, thực sự khiến người khác khó có thể tưởng tượng được.

Mặt khác thân là đệ tử của Phổ Đà tự, ngay cả phương trượng cũng gia nhập đại quân ăn cơm, bọn họ tự nhiên càng ngày càng không chút kiêng nể gì.

Người đến ngày càng nhiều, mà số trâu trong chuồng ngày càng ít đi.

Các đệ tử tạp dịch trông coi chuồng trâu rất vội vàng, nhưng họ cũng không thể làm gì được.

Nói với chấp sự, nhưng chấp sự không giải quyết được, báo cáo với trưởng lão, trưởng lão chỉ nói một câu, mọi chuyện đều bình thường.

Nói thì đơn giản nhưng mà con mẹ nó các người chạy đến chuồng trâu xem một chút đi.

Những tên đệ tử này, các trưởng lão, hôm nay một đầu, mài hai đầu, trâu trong chuồng trâu này sắp cạn thấy đáy mịa nó rồi.

Cũng không biết bọn họ lấy những con trâu này ở đâu ra, dù sao cũng giống như vực sâu không đáy, chỉ cần bị bắt đi, bọn họ sẽ vĩnh viễn không có khả năng quay về.

Sau bữa tối, Hồng Tôn và những người khác đang trò chuyện ở sân sau, trong số họ còn có hai huynh sư đệ Giác Tâm và Giác Viễn, là do Hồng Tôn đã mời họ đến.

Đám người Diệp Trường Thanh ngồi ở bên nhìn Hồng Tôn, nhìn là biết hắn lại muốn gây sự nữa rồi, dù sao muốn ăn cơm của Đạo Nhất Tông, ngươi không xoè ra chút bảo vật sao coi được chứ.

Quả nhiên, Hồng Tôn nhìn về phía Giác Tâm và nói với nụ cười trên môi.

“Chúc mừng Giác Tâm phương trượng đã đúc lại thành công Phật tâm.”

“Hồng Tôn đạo hữu khách khí rồi.”

Ồ, đây là một chuyện vui, tự nhiên đáng được chúc mừng. Hơn nữa sau này phương trượng cũng có thể đến Đạo Nhất tông bọn ta ăn cơm không chút kiêng kỵ gì rồi.”

“Đa tạ Hồng Tôn đạo hữu.”

“Nếu như phương trượng có thể tới, Đạo Nhất tông ta nhất định sẽ hoan nghênh, chỉ là số lượng người quá nhiều, mỗi ngày nguyên liệu tiêu hao cũng không nhỏ, hơn nữa nơi này là Phổ Đà tự, đệ tử của Đạo Nhất tông cũng không dễ hành động. Mặt khác, cái phương diện nguyên liệu nấu ăn này nha, phương trượng ngươi xem…”

Không cần nói xong, mọi người đều có thể nghe ra ý tứ của Hồng Tôn, dù sao Giác Tâm cũng đã bị kéo xuống nước, gia súc bình thường nhất định sẽ không thể thỏa mãn khẩu vị của Hồng Tôn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right