Chương 350: Không Giống Phổ Đà Tự Chút Nào

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,386 lượt đọc

Chương 350: Không Giống Phổ Đà Tự Chút Nào

Để các đệ tử bình thường đi vào, có khác gì đưa đồ ăn dâng tới.

Chẳng lẽ còn muốn để Giác Tâm hắn phải đích thân đi chào hỏi hai vị Yêu Vương này sao?

Còn có thể nói cái gì đây? Đệ tử Phật môn của ta tới săn Yêu thú của các ngươi, hai vị Yêu vương các ngươi cứ giả vờ như không thấy? Làm thế nào là có thể?

Nhưng hình như Hồng Tôn đã sớm nghĩ tới chuyện đó, nếu muốn tìm phương án giải quyết thì đơn giản thôi.

“Chính là giết chết bọn chúng.”

“Ngươi nói cái gì cơ?”

Nghe nói Hồng Tôn sẽ giết hai tên Yêu Vương này, Giác Tâm lập tức sửng sốt, không đúng, chúng ta đã hợp tác nhiều năm như vậy rồi, ngươi kêu ta giết chết hai tên này sao?

Với vẻ mặt bất đắc dĩ, Hồng Tôn nhìn thấy cảnh này cũng không vội, thậm chí còn ngả người ra sau, bình tĩnh nói.

“Giác Tâm phương trượng sẽ không thực sự nảy sinh tình cảm với hai tên Yêu vương này chứ?”

Nói bậy, bần tăng làm sao có thể kết giao với Yêu thú?”

“Vậy là được rồi, ngươi đi dụ hai chúng nó ra, còn việc hạ gục bọn chúng sẽ do chúng ta đảm nhiệm.”

“Có thể… Nhưng mà…”

Vậy nếu Giác Tâm phương trượng đã cảm thấy khó xử như vậy, ta cũng sẽ không ép buộc. Bất quá, nguyên liệu nấu ăn dù sao cũng có hạn, đệ tử Phổ Đà tự sau này vẫn là không nên tới đây.”

Đe dọa, dọa nạt trắng trợn, nhìn bộ dạng nắm chắc phần thắng trong tay của Hồng Tôn, Giác Tâm tức đến mức nghiến răng ken két cũng không thể làm gì được.

Hơn nữa, Ngạc Vương cùng Cự Đồn Vương đối với hắn vẫn còn chút hữu dụng, dùng cũng rất thuận tay.

Chỉ đột nhiên kêu hắn tấn công hai đứa nó, Giác Tâm thật sự có chút làm không được.

Chỉ là nếu như kêu hắn nhịn ăn cơm, đối với cái này thì hắn thực sự không làm được.

Nhìn thấy bộ dạng Giác Tâm lòng đầy xoắn xuýt, Hồng Tôn cũng không thúc giục giống như một người đang nói chuyện với chính mình.

“Yêu Vương, nơi nào còn chưa có, bởi vì không có gì ăn cho nên mới lựa chọn không sáng suốt. Hơn nữa, cùng hai vị Yêu Vương hợp tác lâu như vậy, hẳn là biết được rất nhiều bí mật, không giết người diệt khẩu, giữ lại làm gì chứ?”

“Vừa có thể giết người diệt khẩu vừa có cơm ăn, ngu gì không làm?”

Hả? ? ?

Nghe thấy Hồng Tôn nói chuyện một mình, vẻ mặt trong mắt Giác Tâm không ngừng thay đổi, trong khi Diệp Trường Thanh và đám người Từ Kiệt ngồi bên cạnh đều tỏ vẻ ngưỡng mộ.

Không hổ danh là sư tôn, kẻ ngốc này… Không đúng, cái này nói tới nói lui cũng thực sự có cơ sở và khiến người ta không thể không tin phục.

“Xong rồi, Hồng Tôn đạo hữu, ngươi cảm thấy thế nào, bần tăng nên phối hợp như thế nào.”

Quả nhiên, cuối cùng Giác Tâm vẫn là nghiến răng nghiến lợi gật đầu đồng ý.

Thấy vậy, Hồng Tôn khẽ mỉm cười, với vẻ mặt lẽ ra phải như thế này từ lâu.

“Rất đơn giản, phương trượng chỉ cần dẫn từng đứa chúng nó ra ngoài là được.”

“Được thôi.”

Bây giờ quyết định đã được đưa ra, Giác Tâm cũng không do dự ngay lập tức gật đầu đồng ý.

Sau đó, cả nhóm lên đường vào ngày hôm đó và rời khỏi Phật quốc, tất nhiên, đám người Diệp Trường Thanh không đi, chỉ có bọn người Hồng Tôn, Thanh Thạch bọn họ.

Một nhóm người đến Xỉ Ngạc Đường trước, Giác Tâm một mình tiến vào mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, rất dễ dàng gặp được Ngạc Vương.

Ngạc Vương có thân hình cao lớn và khỏe mạnh, với cái miệng đầy răng thép, nhìn thấy Giác Tâm phương trượng đã nở nụ cười nói.

“Ha ha, Giác Tâm phương trượng, đã lâu không có tới tìm bổn vương, làm sao vậy, có chuyện gì cần hợp tác lớn sao? Lần này có thể cho bổn vương thêm thời gian thu thập huyết lương được không.”

Cứ nghĩ rằng Giác Tâm đến tìm là để hợp tác, hơn nữa còn là hợp tác làm ăn lớn

Nếu không, Giác Tâm đã không đích thân đến.

Nhìn thấy vẻ mặt nhiệt tình của Ngạc Vương, Giác Tâm ngoài mặt rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại thầm thở dài.

“A Di Đà Phật, Ngạc Vương ngươi cũng đừng trách ta, lão nạp đã tính ra trong cuộc đời này của ngươi sẽ gặp đại kiếp nạn không thể tránh khỏi này.”

Bây giờ đám người Hồng Tôn đang canh giữ bên ngoài, chỉ cần ngươi cùng lão nạp bước ra khỏi Xỉ Ngạc Đường này, thì chỉ có một kết thúc.

Giống như gặp lại bạn cũ, ai ngờ phương trượng của Phổ Đà tự, người đứng đầu Phật môn ở Đông Châu lại cùng Yêu Vương nói chuyện vui vẻ như thế này chứ.

Hơn nữa, từ cuộc trò chuyện giữa hai người, không khó để nghe ra rằng họ đã hợp tác nhiều lần trước đây.

Sau khi trò chuyện một lúc, thấy thời gian đã gần hết, Giác Tâm tìm lý do để dụ Ngạc Vương ra khỏi Xỉ Ngạc Đường.

“Giác Tâm Phương trượng, ngươi thực sự sẽ cho bổn vương những ngôi làng ở phía đông sao?”

“Đương nhiên.”

“Ha ha, vậy thì bổn vương cảm ơn ngươi nhiều nhé. Mặc dù tổng cộng mấy thôn không có bao nhiêu người, nhưng châu chấu dù nhỏ đến mấy cũng là thịt. Yên tâm đi, ngày sau nếu phương trượng có việc gì thì đều có thể truyền tin cho bổn vương, bổn vương tuyệt không chối từ.”

“Haha được rồi.”

Tương lai về sau sao? Ngươi con mịa nó có thể vượt qua ngày hôm nay đi rồi nói tiếp.

Ngay tại thời điểm Ngạc Vương cười to, một cái móc câu lớn đột nhiên từ bên hông cùng phía sau bay ra, chính xác móc vào cái eo của nó

“Hả?”

Hắn sửng sốt trong chốc lát, Ngạc Vương còn chưa kịp phản ứng đã bị một cỗ lực lượng khổng lồ trực tiếp kéo vào trong bụi rậm.

Hoàn toàn không chút phòng bị, Ngạc Vương cứ thế biến mất ở chân trời, chỉ để lại một tiếng hét giận dữ vang vọng một lúc lâu.

“Ai? Là ai dám đánh lén bổn vương? Muốn chết……”

Đừng nói là Ngạc Vương, ngay cả Giác Tâm đã biết nội tình, vào lúc này cũng phải sửng sốt, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thanh Thạch ra tay.

Nhưng mỗi lần đối mặt với cái móc câu bất thình lình này, tim hắn lại đập loạn một nhịp, trong lòng thầm nghĩ, nếu đổi lại là chính mình thì sẽ làm thế nào đây.

Tiếp đó là những âm thanh đánh nhau ác liệt trong bụi rậm và tiếng kêu cứu của Ngạc Vương.

“Giác Tâm phương trượng, cứu ta với……”

Đáng tiếc Giác Tâm đối với cái này lại là ngoảnh mặt làm ngơ, mà dưới sự bao vây công kích của đám người Hồng Tôn, số phận của Ngạc Vương không cần phải nói.

“Đừng giết, đừng giết, tạm thời giữ lại, lát nữa đi tìm đầu cá sấu cái.”

“Sư muội, dùng Khổn Yêu Thằng trói hắn lại.”

“A, buông ta ra, Giác Tâm, cứu ta với…”

Nhanh gọn bị chế phục,. Ngạc Vương vẫn đang gọi Giác Tâm cho đến khi Giác Tâm đáp xuống trước mặt nó, Hồng Tôn nở nụ cười rồi mở miệng nói.

“Giác Tâm phương trượng làm rất tốt.”

“Chỉ là chuyện nhỏ.”

Sau đó, Ngạc Vương mới nhận ra rằng nó đã bị bán đứng, ánh mắt nhìn Giác Tâm ngay lập tức thay đổi từ cầu xin sự giúp đỡ sang oán giận, hung hãn nói. “Con lừa trọc, ngươi dám bán đứng ta.”

“Yên lặng chút đi.”

Đáp lại lời của nó là một cú đá đến từ Trương Thiên Trận.

Giải quyết xong Ngạc Vương, người kế tiếp đương nhiên sẽ là Cự Đồn Vương, phương pháp giống nhau, kết quả giống nhau.

Bởi vì có Giác Tâm ra mặt, Cự Đồn Vương cũng giống như vậy mà không chuẩn bị trước.

Thời điểm khi phát hiện ra Giác Tâm đã phản bội mình, Cự Đồn Vương cũng giận dữ hét lên.

“Tên lừa đầu trọc kia, ngươi là kẻ vong ân bội nghĩa.”

“Cùng yêu tộc nói cái rắm chó nhân nghĩa, im miệng.”

Trương Thiên Trận lại đá chân, đạp mạnh vào mặt của Cự Đồn Vương.

Hai con Yêu vương lần lượt bị bắt sống, đám người Hồng Tôn tự nhiên cũng cực kỳ vui vẻ trở về Phổ Đà tự.

Ngày thứ hai, Phổ Đà tự còn phát ra nhiệm vụ săn Yêu thú.

Sau khi thảo luận một chút, chuyện này dù sao cũng không thể giữ bí mật lâu, thay vì bí mật giao nhiệm vụ cho đệ tử và trưởng lão hoàn thành, không bằng trực tiếp nói cho mọi người biết.

Mà ngoại trừ ban thưởng cho đám đệ tử của Phổ Đà tự, cũng biểu lộ có tư cách cạnh tranh một lần ăn cơm với đệ tử của Đạo Nhất tông.

Lúc này, rất nhiều đệ tử của Phổ Đà tự đều cảm thấy hoang mang, bọn họ vẫn chưa biết chuyện bếp núc của Đạo Nhất tông.

Nguyên một đám nhìn nội dung nhiệm vụ, cau mày nói.

“Tình huống gì đây? Đột nhiên chạy đi săn Yêu thú làm gì? Không phải là nước sông không phạm nước giếng sao?”

“Đúng rồi, còn có cái gì mà có tư cách cạnh tranh ăn cơm bếp núc của Đạo Nhất tông, đây là cái quái gì vậy?”

Rất nhiều đệ tử đều bày tỏ bọn họ căn bản không hiểu nhiệm vụ này, nhất là phần thưởng.

Đi hỏi trưởng lão, nhưng cũng không nhận được câu trả lời.

Đồng thời cũng có những tông môn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mấy tên cường giả Thánh cảnh của Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông tụ tập lại với nhau, nguyên một đám cau mày không biết thảo luận điều gì đó.

Các ngươi nói xem đám Phổ Đà tự này là muốn làm gì? Tại sao đột nhiên tập kích Yêu thú chung quanh vậy?”

“Ai biết, nhưng mà nghe nói Giác Tâm gần đây cả ngày chạy tới chỗ của Đạo Nhất tông.”

Chẳng lẽ có liên quan đến đám Đạo Nhất tông sao?”

“Có lẽ thế. Phật môn không phải vẫn luôn muốn có tư cách truyền đạo ở lãnh địa mới sao?”

“Ý của ngươi là lấy lòng Đạo Nhất tông sao?”

“Rất có thể, chuyện này dù sao cũng phải có được một cái gật đầu của Đạo Nhất tông.”

“Hừ, cái đó cũng cần có sự gật đầu của chúng ta nữa chứ, Phổ Đà tự quá coi trọng Đạo Nhất tông rồi, hai đạo tông môn chúng ta, mấy ngày nay hắn cũng không có tới một lần, ngươi thật sự cho rằng chuyện này được Đạo Nhất tông đồng ý là có thể giải quyết xong rồi sao? Nếu ba đại tông môn chúng ta, Phật môn của hắn cũng đừng hòng đạt được ý nguyện.”

“Đúng vậy đó.”

Hành vi của Phổ Đà tự rất kỳ lạ.

Tuy nhiên, sau khi ban bố nhiệm vụ, vẫn có không ít đệ tử tiếp nhận nhiệm vụ.

Phần lớn đều là đệ tử biết bí mật nhà bếp của Đạo Nhất tông, đương nhiên cũng có một số người không biết, chẳng qua là nhìn trúng điểm của Đạo Nhất tông mà thôi.

Chỉ cần nhận được điểm của tông môn thì đối với tư cách tranh cơm trong phòng bếp căn bản không để trong lòng.

Có thể đối với bọn hắn cái loại ban thưởng này không đáng giá nhắc tới, nhưng ở trong mắt người khác lại là thứ quý giá nhất, thậm chí so với việc nhận được điểm của tông môn còn quý giá hơn.

Kết quả là, một số đệ tử săn lùng Yêu thú đã bị bao vây bởi một nhóm đệ tử cấp cao ngay sau khi họ trở về chùa.

“Sư huynh hôm nay thu hoạch không nhỏ nhỉ?”

“Vẫn còn một cái đầu của Ngân Bối Hùng nha.”

“Há, sư huynh có hứng thú làm một cái giao dịch với ta hay không?”

“Giao dịch gì?”

“Ta trực tiếp giao điểm thưởng của tông môn cho sư huynh, sư huynh đem Ngân Bối Hùng giao cho ta. Dù sao đối với tư cách tranh cơm với đám Đạo Nhất tông kia thì sư huynh cũng không thích mà, đúng không?”

“Ừm, cũng không phải không thể, nhưng sư đệ, ngươi làm như vậy có mục đích gì?”

Săn giết Yêu thú không phải là vì điểm của tông môn sao, hiện tại ngươi cho ta điểm Tông môn, mang con Ngân Bối Hùng này vè là có ý nghĩa gì?

Chỉ vì tư cách giành cơm với đám Đạo Nhất tông thôi sao?

Vị đệ tử này không hiểu vì sao, nhưng dưới sự dụ dỗ điểm cao của tông môn, cuối cùng cũng đồng ý.

Còn vị sư đệ lấy được Ngân Bối Hùng thì hớn hở ra về, hehe, giờ thì đủ tư cách rồi.

Giành điểm của tông môn không giành được cũng không quan trọng, bọn họ chỉ muốn được ăn cơm mà thôi.

Nếu không, đúc lại Phật tâm vô ích rồi.

Trong vài ngày tới, các đệ tử của Phổ Đà tự giống như đã hoàn toàn phát điên, và ngày càng có nhiều người đến ăn cơm tại trụ sở của Đạo Nhất tông.

Hầu hết họ đều là đệ tử của Phổ Đà tự.

Già có, người hiếu kỳ mà đến cũng có

Không biết môn phái tranh đoạt cơ hội ăn cơm có ý gì, cho nên sau khi lấy được nguyên liệu, mới cố ý chạy tới đây xem một chút.

Chỉ là không nhìn cũng không sao, nhìn xong thì những đệ tử này cũng đã hoàn toàn bị chinh phục.

Lần trước là do mình không hiểu chuyện, lần này hối hận rồi.

Điều này đặc biệt đúng đối với những người đã bán nguyên liệu cho những sư huynh đệ khác.

Giống như lúc này, một vị sư huynh đang kéo sư đệ của chính mình, trong mắt tràn đầy tức giận.

“Sư đệ, ngươi gạt ta?”

“Sư huynh ngươi đang nói cái gì vậy? Ta có chỗ nào lừa gạt ngươi chứ?”

“Lần trước ngươi mua nguyên liệu nấu ăn của ta.”

“Có vấn đề gì sao? Là do bản thân sư huynh ngươi đáp ứng mà.”

“Có thể là do ta không biết đồ ăn của Đạo Nhất tông lại ngon như vậy.”

“Vậy liên quan gì đến ta chứ?”

“Ta mặc kệ, hoặc là ngươi trả cho ta một đầu nguyên liệu, hoặc là ngươi để cho ta cơ hội tranh đoạt đồ ăn.”

“Sư huynh, nằm mơ vẫn là chờ tới tối đi.”

Nghe vậy, vị sư đệ này tự nhiên cũng mặc kệ, sau khi thoát ra được liền đi về phía sân trong, vội vàng chạy đi gắp thức ăn.

Mặc dù có khả năng cao là họ vẫn không phải là đối thủ của tên lão liệu của Đạo Nhất tông, nhưng ít nhất họ cũng phải giành được vị trí tốt hơn để có thể hít nhiều mùi thơm hơn càng tốt.

Trước khi đi, sư đệ này còn quay đầu lại, liếc nhìn sư huynh một cái rồi nói.

“Sư huynh đừng nóng giận, chúng ta trở về đúc lại Phật Tâm đi, nhìn Phật Tâm của ngươi xem, tan nát như thế nào rồi.”

“Hừ, chờ ta đúc lại Phật tâm lại nói tiếp.”

Nghe vậy, sư huynh hừ lạnh một tiếng, không thèm ngoảnh lại bỏ đi, còn vị tiểu sư đệ này thì tiến vào trong sân, gia nhập đội quân giành đồ ăn.

Tình hình chiến đấu vẫn nghiêng về một bên như cũ, đệ tử của Thần Kiếm Phong vấn chiếm thế thượng phong, tiếp theo là Ngọc Nữ Phong, rồi đến Phổ Đà tự, cuối cùng là am Khô Mộc.

Chỉ là các đệ tử của am Khô Mộc dùng Long Trảo Thủ đã giành được một chút ưu thế.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right