Chương 358: Ban Đêm Xông Vào Xá Lợi Thá
Nếu là trước kia, ngay cả khi Giác Viễn có thèm muốn Vô Hạ Tâm của Tuyệt Tình sư thái đi chăng nữa thì chắc chắn sẽ không đánh chủ ý đến về Xá Lợi tháp.
Xét cho cùng, đối với Phổ Đà Tự mà nói, Xá Lợi tháp tương đương với lăng mộ tổ tiên của Đạo Nhất tông.
Đi đào Xá Lợi tháp không khác gì đào mộ tổ tiên của mình vậy.
Giác Viễn từ nhỏ đến lớn đều ở Phổ Đà Tự, lấy tình cảm của hắn đối với Phổ Đà Tự tuyệt đối không thể làm chuyện như vậy.
Nhưng bây giờ, bởi vì tác dụng của Vong Tình đan, những điều này không còn là vấn đề đối với Giác Viễn nữa.
Hắn chỉ cần Hạ Vô Tâm, những thứ còn lại có liên quan gì đến hắn à?
Khi hắn có được Vô Hà Tâm thì đã cao chạy xa bay rồi, khi hắn đột phá Thánh cảnh, thế giới rộng lớn như vậy chẳng lẽ không có chỗ cho hắn dung thân sao.
Về phần Phổ Đà Tự có ra sao thì cái rắm liên quan đến hắn à?
Thật sự là không có một chút tình cảm nào, hơn nữa, nghĩ đến là làm, dưới sự yểm hộ của màn đêm, Giác Viễn đã đi thẳng đến Xá Lợi Tháp.
Đám người Giác Tâm ở phía bên kia, sau khi thương nghị một phen, nguyên một đám sắc mặt mang khó coi nói.
“Nói cách khác, tình huống bây giờ của Giác Viễn sư đệ nhớ rõ hết thảy nhưng trong lòng lại không có tình cảm, cho dù là chúng ta hay là Phổ Đà Tự đều giống như người xa lạ sao?”
“Không sai.”
“Nói cách khác, sư đệ không còn lòng trung thành với Phổ Đà Tự nữa sao? Hắn rất có khả năng làm chuyện bất lợi đối với Phổ Đà Tự sao?”
“Đúng.”
Hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, đối mặt với câu trả lời của Giác Minh, Giác Tâm chỉ cảm thấy bó tay toàn tập.
Rõ ràng là muốn làm cho sư đệ quên đi Tuyệt Tình sư thái, nhưng hiện tại xem ra, chính mình lại tạo ra một tên phá gia chi tử sao? Mà cái tên khốn kiếp này rất có thể chống lại bọn hắn bất cứ lúc nào, còn làm ra chuyện bất lợi với Phổ Đà Tự sao?
Càng không thể chấp nhận được chính là, cái tên khốn nạn này lại là sư đệ của bọn hắn, từ nhỏ lớn lên ở Phổ Đà tự, là trụ cột cực kỳ trung thành của Phổ Đà Tự nữa.
Nhưng lòng trung thành đó đã bị một viên đan dược tên Vong Tình đan làm cho tan biến.
Mẹ nó thực sự là dẫm phải phân chó rồi.
“Giác Tuệ ngươi mau đi theo dõi hắn, nhất định phải chặt chẽ theo dõi nhất cử nhất động của Giác Viễn.”
Mọi chuyện càng ngày càng rắc rối, nhưng còn có thể làm gì đây, tiên dược là do chính bản thân hắn đưa cho Giác Viễn ăn, bây giờ đã xảy ra kết quả như vậy, hắn chỉ có thể tự mình tìm ra cách.
Trước tiên quan sát hắn sau đó chậm rãi nghĩ biện pháp, xem ra nhất định phải đi một chuyến đến Đan Các.
Chỉ là nguyên một đám tên lão già ở Đan Các đều là lòng dạ đen tối, rất có thể sẽ lại phải làm ra một chuyến chảy máu be bét một lần.
Ngay khi Giác Tâm vừa dứt lời, Giác Tuệ còn chưa kịp trả lời thì đột nhiên, ở sâu trong Phổ Đà Tự, dư âm của một trận chiến giữa các cường giả Thánh cảnh đã nổ ra.
Cảm nhận được phương hướng truyền đến dư âm, đám người Giác Tâm đã rất ngạc nhiên.
“Chết tiệt, Xá Lợi tháp… .”
“Là ai? Người của Đạo Nhất tông sao?”
“Họ dám.”
Xá Lợi tháp tuyệt đối là nền tảng của Phổ Đà Tự, nếu Đạo Nhất Tông thật sự dám tấn công Xá Lợi tháp của Phổ Đà Tự, cho dù Giác Tâm có không tình nguyện đến đâu, hắn cũng sẽ không bao giờ buông tha cho đám người Hồng Tôn đi, ngay cả khi phải cùng tông môn bạo phát đại chiến.
Chỉ là trong lúc mọi người đều nhập định thánh niệm, trong lúc nhất thời, Giác Tâm, Giác Tuệ, Giác Minh, những người có mặt tại đây, từng người từng người một lập tức đều mang sắc mặt trở nên phức tạp.
“Giác Viễn sư đệ… .”
Dưới sự khóa chặt của Thánh niệm, vào lúc này Giác Viễn đang ra tay chiến đấu với An Tịch sư thúc bên ngoài Xá Lợi tháp.
Là một trong những nơi quan trọng nhất trong Phổ Đà Tự, Xá Lợi tháp đương nhiên là có Thánh giả trấn giữ.
Mà cái tên An Tịch sư thúc này cũng là một trấn thủ lâu năm của Xá Lợi tháp.
Tu vi Thánh cảnh viên mãn, luận bối phận so Giác Tâm, Giác Viễn bọn họ cao hơn nhiều.
Nhưng lúc này, cùng An Tịch giao thủ, không ai khác chính là Giác Viễn.
“Chết tiệt, còn ngẩn ra đó làm gì, mau ngăn hắn lại.”
Sau một thoáng ngây người, Giác Tâm là người đầu tiên định thần lại, lúc này liền lao ra ngoài, những người khác thấy vậy cũng theo sát phía sau.
Vừa rồi nói sư đệ Giác Viễn có thể sẽ gây bất lợi cho Phổ Đà Tự, nhưng con mẹ nó ai có thể ngờ đến việc con hàng này lại thật sự chạy đến Xá Lợi tháp chứ.
Hắn đang cố làm gì vậy? Muốn đào mộ tổ tiên nhà mình sao?
Một bên khác, An Tịch cũng cảm thấy buồn bực, vừa ra tay vừa lạnh giọng quát.
“Giác Viễn, nhanh mau dừng tay, nếu không lão nạp sẽ không nương tay.”
Hắn vẫn luôn hông có toàn lực xuất thủ, dù sao hắn cũng biết Giác Viễn, nói thẳng ra sư tôn của Giác Viễn vẫn là sư huynh của hắn, có thể coi hắn như sư điệt của mình.
Rõ ràng đang tu hành tốt như thường lệ, đột nhiên cảm giác được có người lại gần Xá Lợi tháp, còn tưởng rằng là tiểu tặc phương nào to gan lớn mật như thế, nhưng sau đó nhìn kỹ lại thì người tới lại là Giác Viễn.
Càng kỳ quặc hơn chính là hắn còn chưa kịp mở miệng hỏi thăm, Giác Viễn vậy mà lại trực tiếp động thủ.
Đần độn u mê chạy đi đánh nhau.
Vào lúc này, An Tịch đang kìm nén sự tức giận của mình, trong khi đó Giác Viễn nghe thấy lời này cũng âm thầm suy tư.
“Thực lực của lão già này mạnh hơn ta, địch không lại.”
Nghĩ đến đây, Giác Viễn lập tức dừng tay, thay vào đó là nở nụ cười tươi rói.
“Hắc hắc, sư điệt gặp qua sư thúc.”
Thấy Giác Viễn không có động thái gì nữa, An Tịch cũng dừng động tác trong tay, tức giận nói.
“Ngươi điên rồi à?”
“Sư điệt không phải đã lâu không gặp sư thúc, cho nên mới đùa giỡn với sư thúc một chút sao.”
“Ha, ngươi đây là muốn trêu đùa cùng lão nạp sao? Càng ngày càng không biết lớn nhỏ.”
Ngược lại cũng không nghi ngờ nhiều, dù sao Giác Viễn cũng là người mà An Tịch nhìn từ nhỏ đến lớn, cho nên nói cái gì cũng biết cũng không ngoa.
Mất cảnh giác, Giác Viễn cũng tận dụng cơ hội để nói chuyện và từ từ tiếp cận An Tịch. Đối với cái này, An Tịch hoàn toàn không chút nào phòng bị.
Một đường đi đến bên cạnh An Tịch, điều mà Giác Viễn muốn chính là cơ hội này, thừa dịp hắn không chút phòng bị, lập tức vung chưởng ra tay, An Tịch không kịp chuẩn bị đã bị đánh trực diện, cả người trong nháy mắt bay ngược ra sau.
“Lão già kia, chết đi.”
“Giác Viễn, ngươi muốn chết… . .”
Hắn giận dữ hét lên nhưng đã quá muộn, sau khi một kích đánh bay An Tịch, Giác Viễn một đường vọt thẳng vào bên trong Xá Lợi tháp.
Đúng lúc này, bọn người Giác Tâm đuổi tới.
“Sư thúc, ngươi không sao chứ?”
Nhìn An Tịch vẫn còn vết máu trên khóe miệng, Giác Tâm lo lắng hỏi, nhưng đối với cái này, An Tịch lại tức giận trợn tròn mắt.
“Cái tên Giác Viễn này bị làm sao vậy?”
“Chuyện dài lắm, lát nữa sẽ giải thích với ngươi sau, sư đệ đâu?”
“Hả? Hắn mịa nó đã chạy vào bên trong Xá Lợi tháp rồi, nhanh, nhanh ngăn hắn lại.”
Nghe nói Giác Viễn đã vào Xá Lợi tháp, Giác Tâm không dám chậm trễ, con mẹ nó với trạng thái hiện tại của Giác Viễn hắn thì cái quần què gì hắn cũng dám làm.
Ngay lập tức, Giác Tâm mang theo bọn người Giác Tuệ và Giác Minh lao vào bên trong Xá Lợi tháp.
Vừa tiến vào Xá Lợi tháp, bốn phía đều là Phật quang thanh tịnh và yên bình, những thứ ánh sáng Phật này đều là do rất nhiều Xá Lợi Tử phát ra.
Toàn bộ Xá Lợi tháp được chia thành ba tầng, tầng thứ nhất là xá lợi của Pháp Tướng cảnh, tầng thứ hai là xá lợi của Thiên Nhân cảnh, và tầng thứ ba là xá lợi của Thánh cảnh.
Ở tầng thứ nhất không nhìn thấy thân ảnh của Giác Viễn, bọn người Giác Tâm trực tiếp xông lên tầng thứ hai, cũng không trông thấy hắn, lại tiếp tục đi vào tầng thứ ba.
Ngay khi vừa lên đến nơi đã nhìn thấy Giác Viễn đang quay lưng lại với họ, trên tay còn đang cầm một viên xá lợi bằng vàng to bằng nắm tay.
“Sư đệ, mau bỏ xuống đi, đây không phải chuyện đùa đâu.”
Toàn bộ Phổ Đà Tự, tổng cộng chỉ có ba Xá Lợi Tử tích Thánh cảnh, Giác Tâm lo lắng nói.
Nghe vậy, Giác Viễn lại là không thèm để ý mà mỉm cười.
A Di Đà Phật, sư huynh, ngươi nói như vậy là có ý gì? Thân là thủ tọa, lão nạp chẳng lẽ không thể dùng tài nguyên tu luyện trong chùa sao?