Chương 360: Các Ngươi Thật Sự Là Sư Huynh Đệ Sao?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,334 lượt đọc

Chương 360: Các Ngươi Thật Sự Là Sư Huynh Đệ Sao?

Nơi này Thạch Tùng cảm thấy vô cùng uỷ khuất thì phía bên ngoài Xá Lợi tháp, An Tịch cũng mang vẻ mặt khó coi chất vấn đám người Giác Tâm.

“Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

“Sư thúc, cái kia… . . Chúng ta đã cho sư đệ ăn Vong Tình đan.”

“Vong Tình đan?”

Nghe vậy, An Tịch nhìn với vẻ mặt khó hiểu, con mẹ nó hắn chưa từng nghe qua Vong Tình đan là cái cứt chó gì?

Thấy vậy, Giác Tâm giải thích.

“Cái này là thứ mà Giác Tuệ sư đệ khi đi du lịch ở Tây Châu mang về, nghe nói có thể khiến người ta quên đi thất tình lục dục.”

Nghe vậy, An Tịch nghi ngờ liếc nhìn Giác Tuệ, đối mặt với ánh mắt của sư thúc, ánh mắt của Giác Tuệ có chút trốn tránh.

“Cho nên Giác Tuệ hắn trở nên như vậy là bởi vì đã quên đi hết thất tình lục dục sao?”

“Ừm.”

“Các ngươi cho hắn ăn Vong Tình đan làm gì?”

Đang yên đang lành tự nhiên bắt người ta ăn đan dược, đối với cái này, Giác Tâm không còn cách nào khác ngoài việc đem chuyện về Tuyệt Tình sư thái nói hết ra một lần.

Nghe vậy, An Tịch càng nhíu mày.

“Vậy bây giờ phải làm sao?”

“Vong Tình đan hẳn là không giải được, nhưng ở Đông Châu không ai biết luyện chế viên đan dược này, có lẽ cao tăng Phật môn ở Tây Châu có biện pháp giải quyết.”

Giác Tuệ vội vàng nói, An Tịch nghe vậy cũng không đáp lại.

Đại hội Vạn Phật sắp bắt đầu, người của Phật môn từ Tây Châu đích thật là sẽ đến, nhưng mà bọn họ có thật sự tìm được cách giải quyết sao?

Sau khi nhìn Giác Viễn dường như không có gì thay đổi, An Tịch cuối cùng cũng hạ giọng xuống nói một câu.

“Không nên gây chuyện nữa, xử lý xong Đại Hội Vạn Phật rồi tính tiếp.”

“Sư thúc yên tâm, sư điệt hiểu.”

Giác Tâm cung kính đáp lại, sau đó An Tịch cũng không nói nữa, quay người mang theo xá lợi quay trở về tháp.

Về phần Giác Tâm, sau khi dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Giác Viễn, phân phó cho Giác Tuệ.

“Tự mình để mắt tới hắn, đừng phạm sai lầm.”

“Ta?”

“Chẳng lẽ là ta?”

“Nhưng còn ăn cơm?”

Để mình trông coi Giác Viễn, Giác Tuệ trông có chút khó xử, không phải về vấn đề nào khác mà chủ yếu là vì lúc ăn cơm phải làm sao.

Nhưng đối với cái này, Giác Tâm tức giận nói.

“Vong Tình đan là của ngươi mà đúng không?”

“Nhưng sư huynh, không phải ngươi…”

Thời điểm đó ta có hỏi ngươi, ngươi cũng đồng ý đó thây,

Tôi đã nói với bạn điều đó vào thời điểm đó và bạn đã đồng ý, nhưng Giác Tâm cũng không cho Giác Tuệ cơ hội bác bỏ mà trực tiếp cắt lời.

“Nếu đã là của ngươi, đương nhiên là do ngươi phụ trách, dù sao mấy ngày nữa sẽ là Đại Hội Vạn Phật, đến lúc đó lại để cho người của Phật môn ở Tây Châu xuất thủ.”

“Sư huynh ngươi đồng ý… . .”

“Ta đồng ý cái gì? Quyết định như vậy đi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right