Chương 378: Ngươi Đừng Mơ Lừa Được Ta

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,271 lượt đọc

Chương 378: Ngươi Đừng Mơ Lừa Được Ta

Mẹ nó yêu thú là do Đạo Nhất tông bắt, ngươi tìm Lạc Hà tông ta làm gì? Hơn nữa chính ngươi cũng biết đám Bạch Hổ Yêu Vương ở trong tay của Đạo Nhất tông nha?

Là Tề Hùng, chắc chắn là hắn, lại là hắn tính kế sau lưng tông môn ta.

Ý nghĩ đầu tiên chính là do Tề Hùng, Tô Lạc Tinh cắn răng, lập tức quay người lại muốn đi vào hướng bên trong Phật quốc, hắn muốn đi tìm đám người Hồng Tôn.

Đối với việc khai chiến cùng Hổ tộc, tất nhiên Tô Lạc Tinh cũng không nguyện ý, dù sao thì cho dù kết quả thế nào, đối với Lạc Hà tông mà nói đều là một loại tổn thất.

Huống hồ mẹ nó cái chuyện này căn bản cũng không phải chuyện của mình, người nào bắt yêu thú thì ngươi đi tìm người đó đi chứ.

Chuyện này nhất định phải nói cho rõ ràng, có điều lúc Tô Lạc Tinh vừa mới có động tĩnh, Giác Minh bước lên một bước chặn đường hắn lại.

“Tô Tông Chủ, thật ngại quá, Phật quốc tạm thời đóng cửa rồi, người bên ngoài không thể tiến vào.”

Hả ???

“Mẹ nó vậy mấy vạn đệ tử kia của Đạo Nhất tông không phải người à?”

Nghe vậy, Tô Lạc Tinh giận dữ hét lên, đối với chuyện này, Giác Minh bình tĩnh trả lời.

“Đạo Nhất Tông chính là thượng tông của Phổ Đà tự ta, đương nhiên không tính là người ngoài.”

“Mẹ nó ta…”

Quên mất cái quan hệ này, Phổ Đà tự đã thành tông môn phụ thuộc của Đạo Nhất tông.

Hàm răng hắn nghiến đến nỗi phát ra tiếng ken két, nhưng mà đối mặt với thái độ kiến quyết của đám người Giác Minh, Tô Lạc Tinh cũng không có cách nào.

Mạnh mẽ xông vào chắc chắn là không được, kết quả cuối cùng đoán chừng là sẽ bị đám lừa trọc này đánh ngã xuống đất, thậm chí ngay cả mặt của đám người Hồng Tôn cũng không thấy được.

Gượng ép đè nén lửa giận trong lòng, cuối cùng, Tô Lạc Tinh lấy Hiển Ảnh trận bàn ra liên hệ với Hồng Tôn.

Trận pháp kết nối, vẻ mặt Hồng Tôn vô cùng nghi hoặc, chỉ là còn chưa đợi hắn mở miệng, Tô Lạc Tinh đã tức giận quát.

“Hồng Tôn, ta chờ ngươi ở cửa Phật quốc, mau ra đây.”

Nói xong, bụp một tiếng dập tắt trận pháp.

Đến mức Hồng Tôn cả người đang phơi nắng ở Phổ Đà tự cũng không hiểu ra sao.

“Thế nào?”

Thanh Thạch ở một bên hỏi, Hồng Tôn nhếch miệng.

“Lại phát điên thôi, không cần để ý tới hắn.”

Đứng đợi ròng rã hơn một canh giờ ở cửa vào Phật quốc, lại sửng sốt không nhìn thấy cả cái bóng của Hồng Tôn.

Tô Lạc Tinh lại liên hệ Hồng Tôn lần nữa.

Trận pháp kết nối.

“Hồng Tôn, ngươi ở chỗ nào?”

“Ta đang phơi nắng.”

“Mịa nó ta chờ ngươi ở cửa vào Phật quốc, tại sao ngươi lại không đến?”

“Ta quên.”

“Ngươi… vậy bây giờ ngươi tới đi.”

“Có việc thì nói thẳng đi, ta không muốn gặp ngươi lắm.”

“Là chuyện về Hổ Lĩnh, người ta muốn các ngươi thả yêu, tìm đến chỗ ta đây này.”

Hổ Lĩnh? Nghe là chuyện về Hổ Lĩnh, Hồng Tôn hiện ra chút hào hứng, suy nghĩ có thể thông qua Tô Lạc Tinh tính kế bọn chúng một lần nữa hay không.

Tuy nói tâm đề phòng cảnh giác của đám hổ ngu xuẩn này ngày càng cao, nhưng mà không thử một chút làm sao biết được kết quả chứ.

“Tốt thôi, bây giờ ta đến.”

“Nhanh chút, mịa nó ta chờ hơn một canh giờ rồi.”

Tô Lạc Tinh há miệng thở hổn hển, sau đó lại đợi hơn nửa canh giờ, Hồng Tôn mới cùng Thanh Thạch khoan thai đi từ từ đến.

“Tại sao trễ như vậy ngươi mới đến?”

Ngay lúc nhìn thấy Hồng Tôn xuất hiện, Tô Lạc Tinh cũng không nhịn được nữa quát.

Hai canh giờ, đã hai canh giờ, mẹ nó hắn đã đứng ở chỗ này chờ Hồng Tôn hai canh giờ.

“Gấp cái gì, không phải bây giờ đã tới rồi sao?”

Mà câu trả lời của Hồng Tôn càng làm cho Tô Lạc Tinh tức giận bùng nổ, mẹ nó ngươi nghe một chút đây là lời nói gì chứ.

“Nói một chút xem, bên Hổ Lĩnh kia xảy ra chuyện gì?”

Đối mặt với sự tức giận của Tô Lạc Tinh, Hồng Tôn lại hoàn toàn không để ý, tên này đúng là có bệnh, vẫn là nên nói chính sự, nhìn xem có thể lừa đám kia một phen không.

Nghe vậy, Tô Lạc Tinh cưỡng ép đè nén lửa giận, đem chuyện nói cho Hồng Tôn nghe từ đầu tới cuối một lượt.

Nghe Tô Lạc Tinh nói xong, sắc mặt Hồng Tôn cổ quái nhìn về phía hắn.

Bá Hổ này tìm hắn đòi yêu thú? Hổ tộc cũng điên rồi?

Chẳng qua nghĩ về chuyện này, Hồng Tôn cảm thấy có thể thử một lần, dù sao cũng là tự Bá Hổ muốn người nha.

Lúc này liền nói với Tô Lạc Tinh.

“Ta đến nói chuyện cùng Bá Hổ.”

Nghe vậy, Tô Lạc Tinh cũng không có gì nghi ngờ, thậm chí còn vô cùng đồng ý gật đầu nói.

“Tốt, ngươi cố gắng giải thích với người ta cho rõ ràng.”

“Yên tâm đi.”

Hồng Tôn gật đầu biểu thị không có vấn đề gì, sau đó Tô Lạc Tinh lại liên hệ với Bá Hổ.

Vốn dĩ tưởng rằng chuyện đến đây là kết thúc, có Hồng Tôn giải thích, coi như Hổ Tộc có bất mãn chỗ nào thì cũng là đi tìm Đạo Nhất tông, không còn quan hệ gì với Lạc Hà tông bọn hắn nữa.

Nhưng mà ai ngờ, trận pháp vừa mới kết nối, Bá Hổ xuất hiện ở bên trong màn sáng.

“Thế nào, nhanh vậy đã làm xong rồi?”

Nghe vậy, Tô Lạc Tinh cắn răng.

“Ta để cho tự mình Hồng Tôn nói chuyện cùng ngươi.”

“Hồng Tôn?”

Bá Hổ bên kia nghe được cái tên này rõ ràng là trở nên sững sờ, chỉ là còn chưa đợi hắn kịp phản ứng, Hồng Tôn đã xuất hiện trên màn sáng của trận pháp, nhìn về phía Bá Hổ, vẻ mặt thật thà nói.

“Bá Hổ, yêu thú của Hổ tộc ngươi chính xác hoàn toàn nằm trong tay ta, như vậy đi, Đạo Nhất tông ta cũng không muốn trở mặt cùng với Hổ tộc của ngươi, ngươi phái mấy tên Yêu Vương đến đón bọn họ đi là được.”

“Nhớ kỹ, không được đùa nghịch ta nữa, tranh thủ thời gian đón bọn họ đi.”

Một bộ dáng ta rất muốn thả yêu thú ra, hơn nữa còn là kiểu không thể chờ đợi được nữa.

Chỉ là nghe thấy lời này, Bá Hổ ngoại trừ khịt mũi coi thường thì hoàn toàn không có chút tín nhiệm nào.

Đây là lần thứ mấy Hồng Tôn nói lời như vậy rồi? lần thứ ba, hay là lần thứ năm?

Quả nhiên giống với Trí Hổ nói, đám người Đạo Nhất tông này quả thực nguyên một đám đều xấu xa không có điểm cuối, cả ngày chỉ nghĩ đến lừa gạt, đánh lén Hổ tộc Yêu Vương bọn họ.

Cho nên không thể tin người của Đạo Nhất tông.

Lúc này , Bá Hổ sầm mặt lại, giận dữ hét, chỉ là đối tượng nộ hống không phải là Hồng Tôn, mà lại là Tô Lạc Tinh.

“Hừ, Tô Lạc Tinh, tiểu nhân hèn hạ nhà ngươi còn muốn lừa gạt bổn vương? Để cho Hồng Tôn đi ra nói hai câu thì ngươi cho rằng bổn vương sẽ tin tưởng? Bớt phí lời đi, trong vòng mười ngày ngươi không đem đám Bạch Hổ Yêu Vương thả ra, thì Hổ tộc tuyên chiến cùng với Lạc Hà tông ngươi.”

Hả ???

Phản ứng của Bá Hổ làm cho Tô Lạc Tinh sững sờ, ngay cả vẻ mặt của Hồng Tôn cũng nghi hoặc.

“Không phải chứ, lỗ tai ngươi có vấn đề? ta vừa mới nói, đám Bạch Hổ ở trên tay bọn ta, ngươi mau phái Yêu Vương chạy tới đón bọn họ đi.”

Hồng Tôn lặp lại lần nữa.

“Ta không nghe ta không biết, bổn vương không tin, Bạch Hổ chính là trong tay của Tô Lạc Tinh, mười ngày, Tô Lạc Tinh, bổn vương chỉ cho ngươi thời gian mười ngày, không thả yêu thú của Hổ tộc ta ra thì ta cùng ngươi không chết không ngừng.”

Triệt để đông cứng, mẹ nó ta mới nói yêu thú trong tay ta, nhưng mà vì sao ngươi không để ý tới ta chứ?

Bá Hổ cứ vậy không nhìn Hồng Tôn, mà Tô Lạc Tinh lấy lại tinh thần, đối mặt với kết quả như vậy giận dữ hét.

“Mẹ nó đầu óc ngươi toàn phân sao? Không nghe hắn nói sao, đám Bạch Hổ đều ở trong tay của Đạo Nhất tông, ngươi tìm ta làm cái gì?”

“Ài, mưu kế thô bỉ như thế, ngươi cho rằng có thể lừa gạt được bổn vương sao? Chắc chắn là ở trên tay ngươi, những tiểu thủ đoạn vô dụng này vẫn nên thu lại đi, nhanh thả yêu thú, nếu không thì khai chiến.”

“Mẹ nó ngươi… khai chiến thì khai chiến.”

“Mười ngày sau.”

Cuối cùng, sau một trận cãi lộn của hai bên, Bá Hổ dập tắt trận pháp.

Mà Hồng Tôn nhìn thấy hết thảy, đã biết không có cơ hội gì nữa, cũng không ở lại lâu, quay đầu lại dùng vẻ mặt vô tội nói với Tô Lạc Tinh.

“Ngươi thấy đó, ta cũng không có cách nào.”

Mà đối với việc này, Tô Lạc Tinh tức giận mắng to.

“Là Tề Hùng, là Tề Hùng đúng không, là Tề Hùng liên thủ với Bá Hổ trong bóng tối giăng bẫy tông môn ta, có phải thế không?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right