Chương 388: Ngươi Vui Cái Gì?
Vừa rồi vẫn còn rất tốt, đột nhiên bây giờ lại động thủ, Từ Kiệt cứ thế bị đánh đến ngu ngốc.
Nhìn thấy Hồng Tôn từng bước đến gần, Từ Kiệt phản ứng lại rất nhanh, mẹ kiếp sư tôn không nói võ đức.
Lấy nhãn lực của Hồng Tôn, sao có thể không nhìn ra Diệp Trường Thanh cũng tham gia vào chuyện này, nhưng mà có sao chứ, dù sao đối với hắn, Diệp Trường Thanh trong sạch, đám người Từ Kiệt mới là kẻ cầm đầu.
“Sư tôn, ngươi… nhưng ta là đệ tử của ngươi đó.”
“Hôm nay ngươi là con ruột của ta cũng trốn không thoát được.”
Mắt thấy Hồng Tôn muốn tiếp tục ra tay giáo huấn, cũng may lúc này Thanh Thạch ra tay ngăn lại.
“Xuỵt, nói nhỏ thôi.”
“Làm sao? Thứ huynh đệ phản bội không tình không nghĩa nhà ngươi còn muốn cản ta? Vậy thì vừa hay, cùng xử lý.”
Hiện tại Hồng Tôn cả một bụng đầy tức giận, chính là kiểu người nào tới thì chém người đó luôn.
Đối với tình huống này, Thanh Thạch cũng không để ý, chỉ là sắc mặt hắn cổ quái chỉ chỉ cửa vào của hậu viện, nhỏ giọng nói.
“Bách Hoa sư muộn ơ bên trong đó, nếu như ngươi làm hỏng chuyện tốt của Bách Hoa sư muội, tự suy nghĩ một chút đến hậu quả.”
“Hửm? Bách Hoa sư muội?”
Nghe vậy, Hồng Tôn nghi ngờ đi vào cửa hậu viện, quả nhiên liếc mắt qua liền thấy Bách Hoa tiên tử đang chầm chậm bước ra ngoài.
Nhìn thấy Hồng Tôn, nàng cũng không có gì ngạc nhiên, chỉ nhàn nhạt nói một câu.
“Sư huynh nhìn đủ rồi chứ, không có việc gì thì rời đi đi.”
“Sư muộn, ngươi đây là?”
Hồng Tôn hiển nhiên không biết Bách Hoa tiên tử muốn làm gì, thấy thế, Bách Hoa tiên tử ôn nhu cười nói.
“Ta muốn học hỏi Thiết Thụ Trưởng Lão cách làm việc.”
Hả ???
Nghe thấy lời này, đầu tiên là Hồng Tôn nhướng mày, sau đó lập tức phản ứng lại, mẹ kiếp, mẹ nó mấy nữ nhân các ngươi đang làm gì đây? Hết người này đến người khác mẹ nó đều thích dùng bạo lực à?
Có điều vừa nghĩ đến chuyện bản thân gặp phải, tâm lý Hồng Tôn vẫn không tránh được có một sự thoải mái.
Tiểu tử thối, chuyện lão phu trải qua, ngươi cũng nên thử một lần, tốt, thật sự là thiên đạo luân hồi, trời xanh không bỏ qua cho ai.
Lúc này, Hồng Tôn liền vội mở miệng, bộ dáng như sợ đám người Thanh Thạch không đồng ý.
“Được, sư muội yên tâm, bây giờ chúng ta đi ngay, tối nay tuyệt đối sẽ không có ai đến quấy rầy ngươi.”
Nói rồi, không giải thích gì liền lôi kéo đám người Thanh Thạch, Thạch Tùng rời đi, trên mặt còn lộ ra nụ cười gian.
Mẹ nó ta xối qua mưa, Trường Thanh tiểu tử, ngươi cũng phải bị xối một lần.
Bị Hồng Tôn vội vã lôi ra nhà bếp, mấy người Thanh Thạch, Thạch Tùng đều là khuôn mặt cổ quái.
“Ta nói này lão tửu quỷ, ngươi gấp gáp như vậy làm khỉ gì?”
“Các ngươi kêu cái gì mà kêu, thật vất vả sư muội mới có ý trung nhân, người làm sư huynh như chúng ta sao có thể không ủng hộ được.”
“Có điều vẻ mặt này của ngươi, nhìn thế nào cũng không giống ủng hộ? ngươi đang trả thù Trường Thanh tiểu tử à?”
“Nói bậy, ta sủng ái Trường Thanh tiểu tử còn không kịp, làm sao có thể đi trả thù.”
Hồng Tôn bị đánh chết cũng không nhận đây là trả thù, nhưng mà đám người Thạch Tùng cũng không phải người mù, tất nhiên nhìn thấy hai năm rõ mười, thậm chí ngay cả trong lòng hắn muốn điều gì cũng có thể đoán được.
Có điều mấy người cũng không có ý định ngăn cản, chỉ là nhìn thấy dáng vẻ đắc ý của Hồng Tôn, trước khi đi Thanh Thạch không nhịn được nói một câu.
“Người ta là Bách Hoa sư muội, ngươi lại là Vương Thiết Thụ, thật không biết ngươi vui mừng cái gì.”
Lời này vừa nói ra, Hồng Tôn lập tức ngây ngẩn cả người, cảm giác giống như tim mình bị đâm một nhát.
Bách Hoa tiên tử là gì, đó là nữ thần xếp hàng thứ nhất của Đông Châu Yên Chi, Vương Thiết Thụ có thể so sánh sao?
Phóng mắt ra toàn bộ Đông Châu, người thích Bách Hoa tiên tử xếp hàng ra có thể xếp từ Cận Hải doanh địa xếp tới chỗ Đạo Nhất tông.
Người ta dùng sức mạnh, gọi là ban phúc lợi, còn ngươi, đó mới gọi là dùng vũ lực biết không.
Nói xong, cũng không để ý đến khuôn mặt như ăn phải phân của Hồng Tôn, đám người Thanh Thạch liền lập tức rời đi, mà mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt cũng thừa dịp Hồng Tôn đang ngây người chạy nhanh như làn khói.
Bọn họ cũng không dám ở lại cùng một chỗ với sư tôn.
Chỉ là lúc này Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao sắc mặt có chút không cam lòng, còn liên tục quay đầu nhìn về phía nhà bếp.
Chờ Hồng Tôn phản ứng lại, tất cả mọi người đều đã rời đi, bên ngoài nhà bếp chỉ còn lại một mình hắn.
Vào lúc này, toàn bộ nhà bếp đều bị Bách Hoa tiên tử bao phủ lại, triệt để ngăn cách, Hồng Tôn cũng không vào được, trừ khi cưỡng ép phá trận.
“Mẹ kiếp, mẹ nó ta vui mừng cái gì chứ.”
Cắn răng tức giận mắng một câu, nhìn vào trận pháp bao phủ nhà bếp, Hồng Tôn theo bản năng hướng về chỗ ở của mình rời đi.
Chỉ có điều, hắn hiển nhiên quên mất, lúc này trong phòng của hắn sớm đã thêm một người.
Chờ Hồng Tôn đẩy cửa phòng ra, lúc chuẩn bị nghỉ ngơi, liếc nhìn về Vương Thiết Thụ cắn răng nói.
“Tại sao ngươi lại ở chỗ này?”
“Ta không ở chỗ này thì ở đâu đây?”
“Ngươi … đây là gian phòng của ta.”
“Hiện tại cũng là của ta.”
Nhìn vào khuôn mặt nở nụ cười của Vương Thiết Thụ, Hồng Tôn chỉ cảm thấy tức giận không có chỗ phát tiết, liền quay người muốn đi, chẳng qua lại bị Vương Thiết Thụ gọi lại.
“Đã trễ vậy rồi ngươi còn có thể đi đâu.”
“Ai cần ngươi lo.”
Nghe lời này của Vương Thiết Thụ, Hồng Tôn nghĩ ngợi cũng cảm thấy có lý, không có khóa thiên võng, Vương Thiết Thụ đích thật hoàn toàn không có khả năng dùng sức mạnh đối với mình.
Hơn nữa, thời gian đúng là không còn sớm, nhà bếp cũng không thể trở về, cuối cùng vẫn là ở lại.
Có điều Hồng Tôn lập tức ngồi xếp bằng bên trên bồ đoàn, không có ý muốn đến gần Vương Thiết Thụ, đối với việc này, Vương Thiết Thụ cũng không thèm để ý, chỉ là đốt lên một cây hương thơm ngát.
Đây là chuyện rất bình thường, lúc tu sĩ tu luyện có chút mùi thơm có thể đem đến hiệu quả thanh thần tĩnh tâm, đương nhiên khẳng định đây không phải là hương bình thường.
Một bên khác, bên trong nhà bếp, Diệp Trường Thanh vốn dĩ đang nằm ngáy o o đột nhiên cảm thấy bên cạnh người có thêm thứ gì đó, mơ hồ mở mắt ra xem xét, kém chết đem hắn hù chết.
“Mẹ ơi, Hoa a di, sao ngươi lại ở đây?”
“Ngươi nói xem ta vì sao lại ở đây?”
“Ngươi… người đừng làm bậy.”
“Làm bậy thì thế nào?”
“Ta… ưmm…”
Lời còn chưa nói xong Diệp Trường Thanh đã bị Bách Hoa tiên tử dùng miệng ngăn lại. Môi nàng mềm mượt như cánh hoa, ở khoảng cách gần như vậy còn làm cho người ta ngửi thấy mùi thơm vô cùng dễ chịu.
Mới đầu Diệp Trường Thanh còn hốt hoảng kháng cự, cảm giác có hơi kì cục, nhưng dần dần hắn bị mùi hương của nàng làm ngất ngây, sau đó liền thuận theo nhịp điệu của nàng.
Môi lưỡi mềm mọng cuốn lấy nhau, khoảnh khắc hai đầu lưỡi chạm vào, Bách Hoa tiên tử dường như cảm thấy một luồng điện tê dại chạy qua, cả người mềm nhũn đi tựa sát vào ngực của Trường Thanh.
Hắn cũng thở gấp lên, lồng ngực phập phồng. Hắn cảm nhận được rõ cơ thể của nàng đang dán sát vào người mình, cách một lớp quần áo vẫn cảm thấy được nàng rất mềm mại, rất… khó tả. Lúc này ta hắn vô thức đưa tay lên trượt nhẹ lên sóng lưng nàng rồi dừng lại nơi thắt eo mảnh mai.
“Ta…”
Bách Hoa ngại ngùng đỏ mặt, khuôn mặt hơi hồng lên như trái anh đào chín vô cùng tinh xảo, nàng không nói gì, nhẹ nhàng luồn tay vào vạt áo của Diệp Trường Thanh. Cơ thể Diệp Trường Thanh căng cứng lên không dám động đậy. Bách Hoa ghé sát vào tai hắn thở nhẹ nói.
“Ta muốn ngươi…”
Hơi thở của Bách Hoa tiên tử phảng phất hương thơm, lại giống như sợi lông vũ khẽ gãi vào tai hắn.
Diệp Trường Thanh hít sâu một hơi, đột nhiên mạnh mẽ xoay người lại đè Bách Hoa tiên tử dưới thân, mãnh liệt hôn nàng. Vạt áo của Bách Hoa tiên tử lúc này đã bị rơi ra, để lộ bờ vai trắng nõn mịn màng, Diệp Trường Thanh cũng không nhịn được nữa đưa người sát lại hôn lên, để lại một dấu đỏ vô cùng chói mắt.
Đầu lưỡi mơn trớn trên da thịt trắng mịn, bàn tay hắn cũng không rãnh rỗi mà tiếp tục lướt từ thắt eo xuống bờ mông mật đào. Hai cơ thể nóng rực quấn quýt cọ sát vào nhau. Từng tiếng thở dốc lấp đầy căn phòng.
Thiết nghĩ cái gì nên đến cũng đến.
Một đêm này, nhà bếp xảy ra chuyện gì, không có ai biết, chỉ là vào sáng sớm hôm sau Diệp Trường Thanh ngược lại là tinh thần trở nên sảng khoái vô cùng, còn Bách Hoa tiên tử thì một mặt u oán ngồi ở trước giường, sửa sáng trang điểm lại mặt của mình.
Trước khi ra cửa, Diệp Trường Thanh quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Bách Hoa tiên tử, do dự chốc lát nói.
“Ta nói này Hoa a di, ngươi hà tất phải như vậy chứ?”
“Tiểu tử thối khẩu thị tâm phi.”
Nghe vậy, Bách Hoa tiên tử u oán nói, Diệp Trường Thanh thì ngượng ngùng cười một tiếng.
Đêm qua từ đầu đúng thật là Bách Hoa tiên tử chủ động, nhưng sau đó lại biến thành Diệp Trường Thanh làm chủ.
Mà tiểu tử này kinh nghiệm phong phú, thủ đoạn lại càng không cần bàn, người non nớt như Bách Hoa tiên tử nhanh gọn liền đầu hàng.
Kết quả cuối cùng là Bách Hoa tiên tử liên tục cầu xin tha, nhưng mà Diệp Trường Thanh sao có thể đáp ứng được.
Cả hai đều đang cao hứng, há có thể bỏ dở nửa chừng. Cho nên, cuối cùng giống như chính Bách Hoa tiên tử tự mình đưa dê vào miệng cọp, Diệp Trường Thanh đúng là không khách khí chút nào.
Nhìn thấy Bách Hoa tiên tử dù bị giày xéo một đêm vẫn xinh đẹp vô song như vậy, Diệp Trường Thanh cũng không xoắn xuýt nữa, chuyện đều đã vậy rồi, hơn nữa bản thân cũng không lỗ, vậy thì nhận vậy.
Nữ nhân này, rất được.