Chương 390: Hổ Tộc Tuyên Chiế
Sau khi phong ấn tu vi Nguyệt Hổ và giao cho Hắc Hổ, Hồng Tôn và những người khác rời đi.
Lúc này Nguyệt Hồ vẫn chưa ý thức được nguy hiểm, mãi đến khi Hắc Hổ cười quỷ dị bước lên trước, Nguyệt Hổ mới ý thức được có điều không đúng, hắn lạnh lùng nói.
“Hắc Hổ, ngươi muốn làm gì?”
Trước đây khi còn ở Hồ Lĩnh, mặc dù Hắc Hổ cũng là một trong những Hổ Vương, nhưng hắn ta là người có địa vị thấp nhất trong tất cả các Hổ Vương, trước giờ Nguyệt Hổ luôn coi thường hắn ta.
Hắc Hổ lúc này vẫn còn thái độ kiêu ngạo, hắn ta chế nhạo.
“Làm gì đó? Tất nhiên là làm những gì nên làm.”
Vừa nói hắn ta vừa bắt lấy Nguyệt Hổ, mặc dù Nguyệt Hổ cố gắng hết sức giãy giụa, nhưng tu vi đã bị phong ấn, đương nhiên không còn là đối thủ của Hắc Hổ.
Lúc này, Nguyệt Hổ hơi hoảng sợ, hắn hét lên liên tục.
“Buông ra, Văn Hổ sẽ không buông tha cho ngươi.”
“Haha, hắn có buông tha ta hay không thì sao?”
“Ngươi…”
“Tỉnh lại đi, gia hỏa này đã sớm phản bội, hắn không còn là Yêu Vương Hổ tộc chúng ta nữa rồi.”
Huyết Hổ ở bên cạnh hung hãn nói, nó đã sớm từ bỏ phản kháng, dù sao tu vi của nó đã bị phong ấn, giãy giụa cũng vô dụng.
“Không sai, Hắc Hổ ta hiện tại là Thần Thú hộ sơn Thần Kiếm Phong Đạo Nhất tông.”
“Ngươi…”
Nguyệt Hổ nhìn Hắc Hổ khó tin, rồi nhìn Bạch Hổ Yêu Vương và Huyết Hổ Yêu Vương bụng hơi phình ra.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy, tại sao lại Bạch Hổ và Huyết Hổ có thai?
“Hắc Hổ, ngươi muốn chết à, chuyện này mà truyền đến tai Hổ Lĩnh, ngươi sẽ chết không có chỗ chôn thân.”
Bạch Hổ là ánh trăng sáng của rất nhiều Hổ Vương giống đực, bây giờ thế mà bị Hắc Hổ làm cho… Nếu chuyện này để cho những Hổ Vương kia biết được, Hắc Hổ nhất định sẽ chết chắc.
Nhưng rõ ràng Hắc Hổ cũng không quan tâm đến những điều này.
“Biết thì biết thôi, có bản lĩnh thì tới Đạo Nhất tông giết ta.”
Nói xong, hắn ta kéo Nguyệt Hổ qua và chế nhạo.
“Ta nhớ trước giờ Văn Hổ vẫn luôn khinh thường ta, nhưng hiện tại, ha ha… …”
“Ngươi… Ngươi định làm gì…”
Một ngày này, trong sân nơi có bọn Hắc Hổ không ngừng có tiếng hổ gầm vang.
Sau khi ở lại Chung Tình sơn này thêm năm ngày, mọi người lúc này lại lần nữa lên đường, họ đi về hướng phía nam.
Cầm Long và những người khác cũng không đi, mà mặt dày mày dạn ở lại.
Sau khi biết Bách Hoa tiên tử trở thành đạo lữ của Diệp Trường Thanh, Cầm Long cũng phải giơ ngón tay tán thưởng.
“Tiểu tử ngươi thật lợi hại, có thể thu phục cả Bách Hoa sư tỷ.”
Nhưng dưới ánh mắt dịu dàng của Bách Hoa Tiên Tử, hắn vội im bặt.
Một đường tiến lên, điểm đến lần này của mọi người là Vũ Lâm phương Nam ở phía Nam.
Sau đó, có thể đi vòng trở về Đạo Nhất tông.
Đám người lang thang khắp nơi được nhiều ngày, cũng chính trong thời gian này, Hồ Lĩnh đã tuyên chiến với Lạc Hà tông.
Bọn chúng muốn ép Lạc Hà tông phải giao nộp ba vị Hổ Vương là Bạch Hổ, Huyết Hổ và Nguyệt Hổ, nếu không thì cùng Lạc Hà tông liều chết cũng không thôi.
Bên trong Lạc Hà tông, trong chủ điện, tất cả các cường giả của Lạc Hà tông đều tập trung đông đủ, mười mấy tên Thánh giả đều có sắc mặt khó coi, một số người trong đám này còn bị gián đoạn bế quan, vừa mới đi ra.
Bọn họ còn chưa biết gì về tình hình bên ngoài, lúc này có người nhìn về phía Tô Lạc Tinh đang ngồi trên chủ tọa rồi nói.
“Sư huynh, ta cảm thấy hiện tại không nên khiêu chiến với Hổ Lĩnh, Đạo Nhất tông, Hoàng Cực tông, Thanh Vân tông đều không tỏ bất kỳ thái độ gì, họ rõ ràng đang ngồi trên núi xem hổ đấu.”
“Nếu chúng ta gây chiến với Hồ Lĩnh, đến lúc đó chúng ta chỉ lưỡng bại câu thương, làm lợi cho người khác.”
“Ý ngươi là gì?”
Nghe vậy, Tô Lạc Tinh nói với vẻ mặt thâm trầm, Trưởng Lão nghe vậy chần chờ một chút mới trả lời.
“Hay là giao Bạch Hổ Yêu Vương cho chúng đi. Tuy nói là tam tôn Yêu Vương, nhưng thực sự không đáng để khai chiến với Hồ Lĩnh vì điều này.”
Vị Trưởng Lão này vừa mới bế quan ra ngoài, còn không hiểu thế giới bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, còn cho rằng đám người Bạch Hổ Yêu Vương thật sự nằm trong tay Lạc Hà tông.
Mà những Trưởng Lão còn lại cũng vừa mới xuất quan, sau khi nghe lời này, lập tức phụ họa.
“Đúng vậy, sư huynh, xin hãy suy nghĩ lại.”
“Đúng vậy sư huynh, lúc này khai chiến với Hổ Lĩnh thật là vô nghĩa.”
“Xin sư huynh hãy suy nghĩ kỹ.”
Đối mặt với lời khuyên của mấy người, sắc mặt Tô Lạc Tinh càng ngày càng khó coi, cơ hồ muốn rống lên.
“Mẹ nó ta đã sớm nói cho các ngươi biết, Bạch Hổ Yêu Vương không ở trong tay của ta.”
“Sư huynh, ba tên Yêu Vương không đáng.”
“Đúng thế, giữ chúng cũng vô ích thôi.”
Hiển nhiên mấy người không tin, nếu như không phải ở trong tay ngươi thì sao Hỗ Lĩnh lại khai chiến với Lạc Hà tông? Còn đến chết cũng không thôi nữa, như vậy không hợp đạo lý.
“Mẹ nó các ngươi nghe không hiểu ta nói gì hả?”
Bọn họ đều nghĩ Tô Lạc Tinh không muốn thả đám Yêu Vương, vậy nên mới cố tình giấu chúng đi.
Trước sự kiên quyết của nhiều người, Tô Lạc Tinh tức giận nghiến răng, trong khi Du Lệ, Dương Hiến và những Trưởng Lão khác biết nội tình thì lúc này nhìn Tô Lạc Tinh với vẻ mặt phức tạp.
Nói thế nào nhỉ, sau chuỗi sự kiện này, uy tín của Tô Lạc Tinh trong Lạc Hà tông tụt dốc không phanh, hiện tại rất nhiều người bắt đầu nghi ngờ hắn ta.
Tất nhiên, Tô Lạc Tinh biết chuyện này, nhưng hắn không còn cách nào khác.
Nếu Yêu Vương không ở trong tay hắn, làm sao hắn có thể thả chúng? Cũng không thể biến ra từ không trung được.
Về phần liên hệ với Đạo Nhất tông, không phải là hắn chưa từng thử qua, hiện tại Tề Hùng hoàn toàn không thèm để ý tới hắn, hắn phải làm sao đây?
“Các phải tin ta, ta thật sự không có bắt được đám Bạch Hổ Yêu Vương, Yêu Vương ở trong tay Đạo Nhất tông.”
“Tại sao Hổ tộc lại khai chiến với chúng ta?”
“Làm thế quái nào mà ta biết được?”
Hắn cũng thấy kỳ quái, hổ tộc đơn thuần là có bệnh, biết rõ Bạch Hổ Yêu Vương bọn họ đều ở trong tay Đạo Nhất tông, vì sao không đi tìm Đạo Nhất tông, mà đi tìm Lạc Hà tông làm gì.
Vấn đề này tràn ngập sự kỳ lạ, nhưng bây giờ, Tô Lạc Tinh vẫn khăng khăng rằng Yêu Vương không nằm trong tay của Lạc Hà tông, tất cả các Trưởng Lão có mặt đều nhìn nhau, cuối cùng cũng có người nói.
“Vậy tại sao ngươi không liên hệ với Đạo Nhất tông và thương lượng với họ về việc thả Yêu Vương, hoặc ra tay trợ giúp.”
“Ta nghĩ có thể, sư huynh, liên lạc với Tề tông chủ đi.”
“Đúng vậy, chúng ta biết sư huynh và Tề Hùng bất hòa, nhưng hiện tại là thời kỳ bất thường, sư huynh không được giận quá mất khôn.”
“Ta…”
Mọi người yêu cầu Tô Lạc Tinh liên lạc lại với Tề Hùng, nhưng Tô Lạc Tinh không muốn giải thích nữa.
Đâu phải do hắn không liên lạc? Mà là vì người ta rõ ràng không thèm đếm xỉa đến hắn.
Nhìn thấy Tô Lạc Tinh như vậy, mọi người đều cho rằng hắn ta không muốn, vì vậy họ ngay lập tức cố gắng thuyết phục hắn ta.
Cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cuối cùng, Tô Lạc Tinh lấy Hiển Ảnh trận ra liên lạc với Tề Hùng trước mặt mọi người.
Dù sao nói thế nào mọi người vẫn không tin, ta sẽ để các ngươi tự mình xem, xem đó là do ta không liên lạc hay ta hoàn toàn không thể liên lạc được.
Cũng giống như trước, hoàn toàn không có phản ứng gì, Tô Lạc Hưng nhìn mọi người ở đây nói.
“Mọi người nhìn thấy chưa? Là gã Tề Hùng đang trốn ta.”
Thấy vậy, các Trưởng Lão khẽ nhíu mày, sau đó có người lấy ra Hiển Ảnh trận rồi nói.
“Để ta liên hệ với Ngô Thọ.”
Mọi người đều là cường giả Thánh cảnh nên ngày thường đương nhiên có liên hệ với nhau, lúc này có người đề nghị liên lạc với Đại Trưởng Lão Ngô Thọ của Đạo Nhất tông.
Thấy vậy, những người khác cũng gật đầu.
Lần này, Hiển Ảnh trận nhanh chóng được kết nối và bóng dáng của Ngô Thọ xuất hiện trong ánh sáng của Hiển Ảnh trận.
“Làm sao vậy, Trần đạo hữu.”
Hắn cười nói một câu, Trần Trưởng Lão nghe vậy cũng cười nói.
“Xin lỗi đã làm phiền Ngô đạo hữu, lần này liên hệ chủ yếu là vì chuyện của Hồ Lĩnh.”