Chương 392: Tốt Quá Mức Cho Phé
Nhìn thấy bộ dạng ăn phải quả đắng của Trần trưởng lão, Tô Lạc Tinh cười lạnh nói.
“Thế nào, chuyện này sư đệ hẳn phải tin lời ta nói rồi chứ, chuyện không đơn giản như vậy đâu.”
“Không được thì chúng ta đi tìm Hồng Tôn, đem đám Bạch Hổ Yêu Vương qua cho bọn họ?”
Trần trưởng lão vẫn còn chút không cam tâm, thấy thế, Tô Lạc Tinh cười nói.
“Sư đệ thử ngươi thử một chút thì biết.”
Tìm Hồng Tôn, ha, quả thật là nói đùa.
Có điều Trần trưởng lão không biết những điều này, lại liên hệ cho Hồng Tôn lần nữa, lần này rất lâu trận pháp mới kết nối được, vừa kết nối xong chỉ nghe thấy tiếng Hồng Tôn hét lên giận dữ.
“Ngươi có chuyện gì?”
“Ta hôn một chút cũng không được sao?”
“Vương Thiết Thụ, ta nói cho ngươi một lần cuối, đừng tới gần ta.”
“Chúng ta cũng đã ở với nhau rồi…”
“Cút.”
Sau đó lập tức quay đầu, nhìn về phía Trần trưởng lão, sắc mặt khó coi, ngữ khí không thân thiện nói ra.
“Lại có chuyện gì?”
Tâm tình không tốt thái độ tất nhiên cũng không tốt, thấy thế, Trần trưởng lão cũng vội vàng đem yêu cầu của mình nói ra cho Hồng Tôn.
Mà sau khi nghe Trần trưởng lão nói xong, hai mắt Hồng Tôn híp lại, mắt nhìn như thể đang nhìn thấy thằng ngốc nhìn vào Trần trưởng lão.
“Ngươi có bệnh à? Yêu Vương ta bắt, vì sao phải đưa ngươi?”
“Không phải, Hồng Tôn đạo hữu, vừa rồi ngươi rõ ràng…”
“Hổ lĩnh người ta đến đòi, đó là có lý, dù sao cũng là Yêu Vương của Hổ tộc, nhưng Lạc Hà tông ngươi đến là chuyện gì chứ? Ăn cướp trắng trợn sao?”
“Muốn thả yêu thì để Hổ tộc tự mình đến, cứ vậy đi.”
Nói xong, Hồng Tôn liền lập tức cắt đứt trận pháp, mà Trần trưởng thì nhẫn nhịn một bụng tức giận, Hiển Ảnh trận bàn trong tay đã bị hắn bóp nát.
Một bên đòi phải cứu Yêu Vương nhà mình về, một bên nhất định phải là Hổ tộc tự mình đi đòi mới được.
Mịa nó vốn dĩ là một chuyện vô cùng đơn giản, Hổ tộc ngươi trực tiếp đi tìm Hồng Tôn là xong rồi, hiện tại sao lại trở nên phức tạp như vậy? Nhất định phải kẹp Lạc Hà tông của bọn họ ở giữa làm gì?
Nhìn thấy sắc mặt Trần trưởng lão lúc xanh lúc trắng, Tô Lạc Tinh ngồi bên trên chủ tọa vô cùng thoải mái, này thì cho ngươi không nghe lời ta.
Lúc này, Tô Lạc Tinh mở miệng, trong lời nói có không ít tự tin.
“Tình huống trước mắt này hẳn mọi người đều đã hiểu rõ rồi chứ, Hổ tộc tuyên chiến, không có đơn giản như biểu hiện bên ngoài, mà trận chiến này, chúng ta muốn tránh cũng không tránh khỏi.”
Lần này, không có người phản bác Tô Lạc Tinh nữa, dù sao thì sự thật đã bày ra trước mắt.
Chỉ là trong lòng mọi người vẫn cảm thấy kì quái như cũ, Hổ tộc này vì cái gì không trực tiếp đi tìm Hồng Tôn đòi người chứ? Nhất định phải kéo lấy Lạc Hà tông bọn họ làm gì?
Nghĩ mãi cũng không rõ, nhưng bây giờ chiến sự gần ngay trước mắt, cần phải làm chuẩn bị sớm chút.
Sau đó Tô Lạc Tinh hạ mệnh lệnh liên tiếp, làm chi chủ nhất tông nhiều năm như vậy, hiển nhiên không có khả năng Tô Lạc Tinh không có chút bản lĩnh thật sự.
Về việc đối phó với chiến sự, có thể nói là tương đối tàn độc.
Đối với chuyện không dính líu đến Đạo Nhất tông và Tề Hùng, năng lực của Tô Lạc Tinh vẫn rất mạnh.
Chỉ là một khi dính líu đến Đạo Nhất tông với Tề Hùng, không biết vì sao tên này lại không làm được gì, lửa giận đều trong nháy mắt chiếm mất lí trí, làm ra rất nhiều chuyện người ta không lí giải nổi.
Dưới sự an bài của Tô Lạc Tinh, toàn bộ Lạc Hà tông đều hành động, là một trong tứ đại tông môn ở Đông Châu, năng lực của Lạc Hà tông vẫn là không thể khinh thường.
Cùng lúc đó, Thanh Vân tông, Hoàng Cực tông, Đạo Nhất tông, ba đại tông môn này tất nhiên cũng biết rất rõ chuyện Hổ lĩnh tuyên chiến với Lạc Hà tông.
Ba đại tông môn lúc này cũng không biểu thị thái độ muốn ra tay giúp đỡ Lạc Hà tông.
Ý nghĩa của chuyện này rất đơn giản, chính là muốn tọa sơn xem hổ đấu.
Chỉ cần là đại chiến không liên quan đến tồn vong của nhân tộc, các đại tông môn kỳ thật rất muốn xem cảnh này.
Dù sao thì vật đổi sao dời, nếu như Hổ tộc có thể đánh Lạc Hà tông tàn phế, như vậy những tông môn khác liền có thể chia cắt lãnh địa cùng một đống tài nguyên của Lạc Hà tông đó.
Bên trong Thanh Vân tông, Tông Chủ Thanh Vân tông từ tốn nói.
“Yên tĩnh xem kỳ biến, không cần tham dự chiến sự, nếu như mục tiêu của Hổ tộc chỉ là Lạc Hà tông, như vậy thì mặc cho bọn họ đánh đi.”
“Được”
Thái độ của Hoàng Cực tông cũng y như vậy.
Ngược lại ở bên trong Đạo Nhất tông, Tề Hùng có chút do dự, cần đi trợ giúp Lạc Hà tông hay không đây, hoặc là phòng bị đám yêu tộc khác đột nhiên ra tay vào lúc này.
Lúc này vẫn cần phải phòng bị Viên sơn nhiều nhất.
Dù sao khoảng cách giữa Viên sơn là Lạc Hà tông vốn cũng không xa, nếu như Viên sơn đột nhiên ra tay, tình huống đó hoàn toàn khác biệt, rất có thể Lạc Hà tông trực tiếp bị hủy.
Đánh cho Lạc Hà tông tàn phế là việc mọi người có thế chấp nhận, nhưng mà ngươi lại muốn trực tiếp hủy diệt Lạc Hà tông như vậy khẳng định là không được, chuyện này đồng nghĩa với việc phá vỡ sự cân bằng nội bộ của nhân tộc.
Lúc này trong đại điện, Tề Hùng cùng Ngô Thọ đang thương lượng chuyện này, đồng thời, Giác Tâm, Giác Minh cùng một đám cường giả Phổ Đà tự cũng đang ở chỗ này.
Đã trở thành thế lực phụ thuộc của Đạo Nhất tông, hơn nữa cũng không phải chuyện gì bí mật, ở cùng một chỗ cũng chẳng có gì.
“Viên sơn trước sau cũng là một mối họa.”
Nghe lời này của Tề Hùng, đôi mắt già nua vẩn đục của Giác Tâm chuyển qua một cái.
“Hiện tại đám người Trường Thanh thí thủ đang ở Tam Sinh Thạch, dựa theo lời Trường Thanh thí chủ nói trước đó, một đường đi thẳng về phía nam tất sẽ thấy con đường vào Viên sơn.”
“Được.”
Lúc này Giác Tâm đứng lên, nói với Tề Hùng.
“Tề Tông Chủ, Phổ Đà tự ta nguyện ý trấn thủ Viên sơn, lấy phòng ngừa vạn nhất.”
Hả ???
Còn đang suy nghĩ ai sẽ bị phái đi canh giữ khu vực xung quanh Viên sơn, không nghĩ tới Giác Tâm tự đề cử mình.
Mấy người này mới vừa trở thành tông môn phụ thuộc của Đạo Nhất tông đã tích cực như vậy? ngược lại nhất thời cũng khiến cho Tề Hùng không ngờ tới.
Phổ Đà tự này có chút bất thường nha, ngay cả yêu cầu cũng vô cùng kì quái.
Chỉ có một chuyện, đó là việc xây dựng cái truyền tống trận pháp ở chỗ Thần Kiếm phong kia, trừ cái đó ra, rất cả đều rất dễ nói.
Mẹ nó cái này còn không phải là đưa mình tới cửa sao.
Nhìn vào khuôn mặt biểu lộ sự kiên định của Giác Tâm, Tề Hùng cũng có chút hoài nghi.
“Phương trượng Giác Tâm, ngươi…”
“Đã là tông môn phụ thuộc của Đạo Nhất tông, vậy dĩ nhiên là muốn giải quyết âu lo của thượng tông, Giác Tâm có ý muốn suất lĩnh trên dưới Phổ Đà tự ta đi tọa trấn Viên sơn, vì thượng tông xông pha chiến đấu.”
Lời nói này, nhất thời còn làm Tề Hùng thấy cảm động.
Ngô Thọ ở bên cạnh cũng thấy như thế.
Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Giác Tâm, cuối cùng Tề Hùng vẫn đáp ứng, có Phổ Đà tự tọa trấn, như vậy hẳn là không có vấn đề gì, chí ít cho Đạo Nhất tông thời gian phản ứng.
Sau đó Giác Tâm dẫn người rời đi, có điều lúc họ đi ra cũng không biết có phải là ảo giác hay không, Tề Hùng lại luôn có cảm giác nguyên một đám lão hòa thượng này tại sao khuôn mặt đều đầy sự hưng phấn? bước chân cũng nhanh nhẹn hơn không ít.
“Bọn họ hưng phấn cái gì chứ?”
Mặt hắn cổ quái nhìn về phía Ngô Thọ, thấy thế, Ngô Thọ lắc đầu biểu thị cũng không biết.
Đi trấn thủ Viên sơn thì có cái gì tốt mà hưng phấn? chuyện này mẹ nó là chuyện khổ sai mà.
“Ta luôn cảm giác đám người Phổ Đà tự này có gì đó không đúng, có điều không nói ra được.”
“Ý của sư huynh là gì?”
“Tốt quá mức cho phép.”
Nghe vậy, khóe miệng Ngô Thọ giật một cái, bởi vì tốt quá mức nên ngược lại có chút không thích ứng được, điều này cũng đúng, dù sao quan hệ với phật môn trước đây, dù không nói là như nước với lửa nhưng tuyệt đối cũng không phải người cùng một đường.
Thế mà trong nháy mắt, thái độ của Phổ Đà tự lại phát sinh chuyển biến 180 độ.
Đều này quả thực là làm Tề Hùng có chút không thích ứng được.
Bên nhân tộc đang chú ý đến việc Hổ tộc đại chiến với Lạc Hà tông, tất nhiên bên yêu tộc cũng như thế.
Lúc này, Hổ tộc đã bắt đầu tụ tập yêu thú, chuẩn bị tiến công Lạc Hà tông, có điều vào thời điểm này Viên Trí Yêu Vương của Viên sơn liên hệ với Bá Hổ.
“Bá Hổ tộc trưởng.”