Chương 401: Các Huynh Đệ, Giết
Bọn chúng bị Truyền tống trận pháp bàn của đám người Hồng Tôn đánh trúng, mà Truyền tống trận pháp bàn chuyển đến nơi nào, không cần nói cũng biết.
“Nơi này là… Đạo Nhất Tông…”
Viên Trí có chút khó khăn mở miệng nói, lời này vừa nói ra, một đám Yêu Vương của Viên tộc ở chỗ này, còn có Thiên Yêu cùng Địa Yêu, đều là vẻ mặt phức tạp.
Mẹ nó sao chạy lại tới Đạo Nhất tông chứ?
Nếu là ở dãy núi Hoành Đoạn, bọn chúng chắc chắn chiếm thế thượng phong tuyệt đối, nhưng bây giờ lại lon ton chạy tới sào huyệt của người ta, tình hình này hoàn toàn khác.
Viên Trí cũng thầm nghiến răng, nó đã hình dung ra vô số khả năng, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới chuyện đám người Hồng Tôn lại có tuyệt chiêu như vậy.
Trong lúc nhất thời, Viên Trí sinh ra một loại cảm giác muốn ngửa cổ kêu trời gào thét.
Tại sao, tại sao nó lên kế hoạch cho mọi thứ, nhưng cuối cùng vẫn là bị bọn người Hồng Tôn ám toán chứ?
Thua rồi, thậm chí không cần nghĩ cũng biết kết quả.
Hiện tại không chỉ mình bọn chúng đang gặp nguy hiểm mà những yêu thú còn đang lưu lại tại Hoàng Mạch cũng rơi vào hiểm cảnh, mặc dù số lượng đông đảo nhưng nếu không có Yêu Vương tọa trấn, đối với đám người Hồng Tôn thì chúng là những con cừu non đang chờ bị làm thịt.
“Tộc trưởng, rút lui trước.”
Một bên khác, một vị Yêu Vương đã vội vàng nói, thực lực của bọn chúng hiển nhiên không đủ để chống lại toàn bộ người của Đạo Nhất tông, huống chi còn đang trên trên địa bàn của bọn họ.
Viên Ma cũng định rút lui, nhưng chúng còn chưa kịp phản ứng thì những cường giả Đạo Nhất tông đã từ bốn phương tám hướng bao vây chúng.
Tề Hùng thậm chí còn phi nước đại từ chủ phong chạy đến, nhìn thấy Viên Ma cùng một đám Yêu Vương của Viên tộc từ xa, trong mắt ánh lên cơn giận dữ.
“Thật can đảm, Viên Sơn ngươi muốn chết, hôm nay bổn tọa sẽ thành toàn toàn toàn cho ngươi.”
Vừa dứt câu, không đợi Viên Ma trả lời, Tề Hùng đã trực tiếp tấn công, theo sát sau là đám người Ngô Thọ, Điền Nông cũng không cam lòng chịu thua kém, lần lượt xuất thủ.
Bọn họ bị người ta đánh đến nhà thì còn gì để nói nữa, cho nên nhất định phải đánh cho hả giận.
Hơn nữa, đám người Viên Ma không biết vì sao lại phát điên, dám tự mình chạy tới tông môn.
Đây chẳng phải là chán sống rồi sao?
Đều đã đưa đến tận miệng, dĩ nhiên không thể khách khí rồi.
Bất kể lý do là gì, đám Viên Ma đã xuất hiện ở đây, vậy cứ đánh cho nằm xuống đất rồi nói tiếp.
Nhiều Yêu Vương như vậy, một khi bị hạ gục, Viên Sơn chẳng khác nào là bị xoá sổ, mặc dù còn sót lại một số lão bất tử, nhưng một lúc mất đi nhiều Yêu Vương như vậy, loại đả kích này đối với Viên sơn mà nói gần như mang tính chất hủy diệt.
“Chúng đệ tử nghe lệnh, theo ta đi diệt trừ những con nghiệt súc này.”
Tề Hùng cũng hiểu rất rõ điểm này, và ngay lập tức dẫn người của mình phát động một cuộc bao vây.
Mà đối với cái này, Viên Ma vừa ngăn cản, vừa mở miệng giải thích.
“Tề Hùng, đây là hiểu lầm, bổn vương không có…”
“Bớt nhiều lời, chết đi.”
“Ngươi…”
Viên Ma còn muốn giải thích, nhìn xem có khả năng hòa hoãn nào hay không, cùng lắm thì phải bồi thường một ít.
Nhưng chuyện này hiển nhiên là không thể nào xảy ra, đến lúc nào còn có thể bàn luận chuyện bồi thường như thế nào nữa sao? Đánh thắng rồi nói tiếp.
Hủy diệt Viên Sơn, có loại bồi thường nào có thể sánh nổi chứ?
Bên phía Đạo Nhất tông đại chiến, mà một bên khác, dãy núi Hoành Đoạn, sau khi đám Yêu Vương Viên Ma, Viên Trí vừa bị đưa đi.
Bầy yêu thú vốn hùng hổ, trong lúc nhất thời lại ngây ngẩn cả người.
Không có Yêu Vương dẫn đầu thì thôi đi, thậm chí ngay cả Thiên Yêu, Địa Yêu cũng biến mất.
Nguyên một đám yêu thú còn lại hoảng hốt ngay tại chỗ.
“Làm gì bây giờ?”
Một con yêu thú nghi ngờ hỏi, lần này hoàn toàn khác với kế hoạch trước đó, không phải đã nói giết đám người Hồng Tôn dễ dàng như trở bàn tay sao?
Nhưng tại sao chỉ mới vừa đối mặt, mà Yêu Vương của chúng lại đi trước.
Những Địa Yêu duy nhất còn sót lại trừng mắt, vẻ mặt căm tức nhìn đám người Hồng Tôn, quát.
“Hồng Tôn, ngươi mang Yêu Vương nhà ta đi nơi nào rồi?”
“Đương nhiên là đi đến nơi cần đến. Yên tâm đi, đại sư huynh của ta nhất định sẽ chiếu cố bọn họ thật tốt.”
“Đại sư huynh? Tề Hùng? Con mẹ nó ngươi vậy mà dám đưa Yêu Vương đến Đạo Nhất tông?’
Hoàn toàn không hề nghĩ tới Viên Ma bọn họ vậy mà đều bị bắt đến Đạo Nhất tông, giờ phiền phức rồi đây, đây không phải là đưa vịt lên thớt sao, còn có cơ hội trở về sao?
Trong lúc nhất thời, nguyên một đám Địa Yêu còn sót lại đều mang sắc mặt nghiêm trọng, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Không có Yêu Vương, Thiên Yêu uy hiếp, ánh mắt của tất cả các đệ tử đều tỏa sáng rực rỡ.
Theo từng đạo thanh âm của trường kiếm lần lượt được rút ra khỏi vỏ, đám yêu thú không tự giác nuốt một ngụm nước bọt.
Mẹ nó, đám đệ tử Đạo Nhất tông này bị làm sao vậy? Sao lại có cảm giác muốn ăn thịt người vậy?
Tay cầm trường kiếm, từng bước một tới gần, càng đi, trong mắt hồng quang càng ngày càng đậm.
“Hắc hắc, Yêu Vương không có ở đây nha.”
“Thiên Yêu cũng biến mất rồi.”
“Vậy thì bây giờ đến lượt chúng ta.”
“Các huynh đệ, giết.”
Theo tiếng gầm lớn của Từ Kiệt, tất cả các đệ tử đã phát động một cuộc tấn công ngay lập tức và lao thẳng về phía bầy thú.
Mặc dù số lượng người ít, nhưng khí thế lại cực kỳ cao.
Trong mắt mọi người, những thứ ở trước mắt đều là nguyên liệu nấu ăn hảo hạng, sau khi lấy được về sau sẽ không cần lo lắng chuyện tìm nguyên liệu.
“Đừng lãng phí thời gian, bắt được thì bắt, không bắt được thì giết.”
Chúng đệ tử vừa xuất thủ vừa mở miệng hô to.
Với số lượng yêu thú nhiều như vậy, nếu chỉ muốn bắt sống chúng sẽ rất lãng phí thời gian, vậy cứ giết trước rồi nói.
Lao đầu xông vào trong bầy thú, và điều tiếp theo chính là trận chiến nghiêng về một phía.
Đúng như dự đoán trước đó, không có chúng Yêu Vương và Thiên Yêu chỉ huy, những con yêu thú còn lại trước mặt đám người Hồng Tôn giống như binh tôm tướng cua không có sức chống cự.
Chỉ một cái chạm nhẹ, đàn yêu thú đã bắt đầu bỏ chạy tán loạn, mà bên phái Thần Kiếm Phong vẫn không ngừng đuổi theo sát phía sau.
“Mau, mau, cùng hai người đi ngăn cản bọn chúng.”
“Dùng trận pháp.”
Lúc này, thân pháp viên mãn của nhân quân Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong liền thể hiện uy lực đáng sợ.
Một đám yêu thú liều mạng bỏ chạy, chỉ là không thể thoát khỏi ma trảo của các đệ tử Đạo Nhất tông ở phía sau.
“Mẹ nó bọn nhân loại này bị làm sao vậy? Tốc độ sao lại nhanh như vậy chứ?”
“Thân pháp viên mãn sao, mẹ nó gặp quỷ rồi.”
Sau lưng không phải là đệ tử của Thần Kiến Phong và Ngọc Nữ Phong sao, vì sao thân pháp của người nào cũng mạnh như vậy chứ?
Không biết còn tưởng rằng là người của Ảnh Phong.
Còn có bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, dựa vào thân pháp cấp bậc hoá cảnh, rất nhanh đã đi vòng qua phía trước đàn yêu thú dừng lại.
Sau đó, nguyên một đám phát động trận bàn khiến cho đông đảo yêu thú đều bị ngăn lại.
Cuối cùng là bị chúng đệ tử Thần Kiếm Phong đuổi kịp.
Đối với những con yêu thú này mà nói, thái độ của các đệ tử Thần Kiếm Phong cũng rất đơn giản, đến nói một câu.
“Hàng hay không hàng?”
Chỉ cần có một chút do dự, liền một kiếm chém chết, căn bản sẽ không cùng ngươi nói nhảm.
Đến mức sau đó đông đảo yêu thú vì sợ chết, đệ tử Thần Kiếm Phong còn chưa mở miệng đã nói lia lịa.
“Đầu hàng, ta đầu hàng……”
Sau đó, một sợi dây Khốn Yêu thằng bay tới trói lại.
Đối với những con yêu thú muốn vùng vẫy, số phận cũng như vậy, một kiếm giết chết.
Bắt được không ít yêu thú, mà yêu thú bị giết cũng không ít.
Cuộc vây giết được Viên Trí lên kế hoạch cẩn thận không hề có tác dụng gì, ngược lại còn đưa tới Thần Kiếm Phong một chầu béo bở.