Chương 410: Ba Lão Già Kia Là Không Muốn Sống Nữa Sao?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,146 lượt đọc

Chương 410: Ba Lão Già Kia Là Không Muốn Sống Nữa Sao?

Tề Hùng gấp muốn chết, chỉ là để sư thúc bọn họ đi bảo hộ nhóm Hồng Tôn trở về một chút, làm sao mẹ nó lại xảy ra chuyện này chứ?

Theo quan điểm của Tề Hùng, đây nhất định là lỗi của Hồng Tôn.

Nếu là chuyện khác thì Tề Hùng có thể chịu đựng được, nhưng lần này là chuyện liên quan đến sư thúc bọn họ, Tề Hùng nhịn không nổi.

“Hồng Tôn, ngươi mẹ nó là muốn khi sư ‌diệt tổ sao? thọ nguyên sư thúc bọn họ vốn không còn nhiều, ngươi còn muốn làm như vậy, ngươi tin hay không…”

“Tiểu Tề Tử.”

Hồng Tôn cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, mẹ mẹnos lần này thật sự không có liên quan đến hắn, ngược lại còn mở miệng khuyên nhủ nhưng các vị sư thúc không nghe, hắn còn có thể làm gì sao?

Cũng may lúc này Dư Mạt lên tiếng giải vây, Hồng Tôn vội vàng đưa Hiển Ảnh trận cho hắn. ‌

Nhìn thấy Dư Mạt, khuôn mặt Tề Hùng ngay lập tức nở một nụ cười tươi rói.

“Sư thúc, các người vẫn khỏe chứ? Không có việc gì thì về sớm một chút đi.”

“Chuyện này là do chúng ta tự mình quyết định, không liên quan gì đến Tiêu Hồng Tử, về phần bế quan, ba người chúng ta đã quyết định từ bỏ.”

“Nhưng thọ nguyên…”

“Ngươi không cần lo lắng về vấn đề thọ nguyên, chúng ta tự có biện pháp.”

“Ta …”

“Được rồi, ba vị lão gia tử chúng ta sống nhiều năm như vậy, ngươi chẳng lẽ hy vọng bọn ta trong những năm tháng cuối đời cứ vậy mà ngủ say sao?”

“Cái này…”

“Cứ quyết định vậy đi.”

Nói xong, không đợi Tề Hùng trả lời, Dư Mạt đã trực tiếp cắt đứt trận pháp và ném trả lại cho Hồng Tôn, vẻ mặt của Hồng Tôn cực kỳ phức tạp nói.

“Sư thúc, không phải là muốn…”

“Ngươi không phải chỉ lo lắng vấn đề về thọ nguyên thôi sao? Nói thật cho ngươi biết, đồ ăn của Trường Thanh tiểu tử có thể bổ sung thọ nguyên cho ba người chúng ta, cho nên hiện tại không có vấn đề gì rồi đúng không?”

Hả? ? ?

Nghe vậy, mấy người Hồng Tôn mang bộ dạng trợn mắt há mồm nhìn về phía Diệp Trường Thanh, chuyện này có thể làm được sao?

“Thật sao?”

“Vô lý.”

Nếu đã là như vậy, vậy kỳ thật cũng không có gì đáng ngại, ngược lại là chuyện tốt.

Biết được tình hình thực tế, mấy người Hồng Tôn cũng không lên tiếng an ủi nữa.

Nhưng cái này lại khiến Tề Hùng ở trong Đạo Nhất tông đau khổ, sau khi bị Dư Mạt cắt đứt trận pháp, Tề Hùng đi đi lại lại trong đại điện, vẻ mặt vô cùng khó coi tới cực điểm.

“Làm sao, cái này làm sao bây giờ?”

mẹ nó chỉ đơn giản là đi ra ngoài một chuyến, vì cái gì lại không thể trở về cơ chứ? Hồng Tôn đến cùng là đang làm gì? Hắn mẹ nó muốn làm cái gì?

Sau nhiều lần cân nhắc, cuối cùng Tề Hùng quyết định tự mình đến đó.

Đây là chuyện liên quan đến sự tồn vong của cả một tông môn, sư thúc bọn họ đối với Đạo Nhất tông quá mức quan trọng, ít nhất cho đến khi không có người nào đột phá đến Đại Thánh cảnh, ba người sư thúc nhất định không thể xảy ra chuyện gì.

Nghĩ đến đây, Tề Hùng ngay lập tức gọi cho Ngô Thọ bàn giao cho hắn toàn quyền phụ trách mọi vấn đề liên quan đến tông môn trong khi hắn vắng mặt.

Không ngờ Tề Hùng vậy mà lại đích thân tới, nghỉ ngơi thêm một ngày, mọi người tiếp tục lên đường, lộ trình lần này của mọi người là đi thẳng đến Viên Sơn.

Hiện tại, tất cả Yêu Vương của Viên tộc đều đã bị một mẻ hốt gọn, trong mắt mọi người, Viên Sơn là một nơi tụ tập nguyên liệu thức ăn, chợ rau củ, muốn gì có nấy.

Suốt chặng đường đến Viên Sơn, đúng như dự đoán của Tề Hùng. Ở trong khuất bóng tối, ba vị lão tổ của Viên tộc đã bí mật theo dõi mấy người Hồng Tôn.

Biết không có cách nào vãn hồi, ba vị lão tổ hiện tại có một ý niệm đơn giản, đó chính là báo thù, cho dù không thể trực tiếp diệt Đạo Nhất tông thì cũng nhất định sẽ để bọn hắn trả giá thật đắt.

Và mục tiêu tốt nhất rõ ràng đoàn người Hồng Tôn đang ở bên ngoài.

Vì vậy, sau khi thoát khỏi Đạo Nhất tông, ba vị lão tổ đã bay đến vị trí của mấy người Hồng Tôn .

Chỉ là khi bọn họ tới nơi này, phát hiện ba người Dư Mạt cũng tới, cho nên mới phiền muộn.

Nhưng lại không can tâm, vì vậy ba vị lão tổ đã bí mật ở trong bóng tối theo dõi đám người Hồng Tôn, chỉ cần ngay khi ba người Dư Mạt rời đi, bọn họ sẽ trực tiếp tấn công, một lần diệt sạch bọn người Hồng Tôn, dùng cái này đến báo thù Đạo Nhất tông.

Chỉ là nhìn chằm chằm cũng trôi qua mất mấy ngày, nhưng ba người Dư Mạt bọn họ căn bản không có ý định rời đi.

Thậm chí hiện tại Hồng Tôn đã hành động, ba người Dư Mạt vẫn chưa chịu rời đi, hơn nữa nhìn theo phương hướng di chuyển, dường như không định quay lại Đạo Nhất tông mà đi thẳng đến Viên Sơn.

“Chết tiệt, ba lão già kia không muốn sống nữa sao?”

Cùng là lão tổ, cho nên tình hình của họ đều như nhau.

Trạng thái thọ nguyên không còn được bao nhiêu, cứ tiếp tục không chìm vào trong giấc ngủ như vậy, tính mạng sẽ sớm kết thúc.

Bọn họ là bởi vì Viên tộc bị diệt sạch, cho nên vò đã mẻ không sợ rơi, bây giờ đã không còn quan tâm đến thọ nguyên gì nữa, một lòng chỉ muốn báo thù, cho nên không lựa chọn tiếp tục chìm vào trong giấc ngủ say nữa.

Nhưng ba người Dư Mạt thì sao chứ?

Điều này làm cho ba vị lão tổ Yêu Hoàng đắn đo không có cách giải thích.

Đánh nhau xong không phải vừa rút lui là phải ngủ rồi sao, sao bây giờ còn lang thang đi dạo với đám Hồng Tôn làm gì? Ngươi cho rằng ngươi vẫn còn trẻ à?

Nói trắng ra, mẹ nó các ngươi đều là những kẻ sắp xuống lỗ tới nơi, nếu không phải dựa vào tu vi Đại Thánh cảnh mà kéo dài hơi tàn, các ngươi đã sớm biến thành một nắm đất vàng, giờ này còn lang thang với đám trẻ làm gì?

Bọn họ không dám đến quá gần, vì sợ bị ba người Dư Mạt phát hiện.

“Làm sao bây giờ?”

“Hừ, ta cũng không tin ba người Dư Mạt có thể vĩnh viễn như vậy, nếu như vậy, bọn hắn liền sẽ kiệt quệ đến chết, không có Đại Thánh cảnh tọa trấn, Đạo Nhất tông cách cái chết cũng không xa.”

Không sợ chết đúng không? Vậy hao tổn thôi, xem thử bên nào phải hóa vàng trước.

Đối với chuyện này, hai vị lão tổ còn lại cũng không có phản đối, nếu như ba người Dư Mạt cứ như vậy mà bị mài hao, đối với bọn họ mà nói nhất định là tin tức tốt.

“Ta hiện tại không có cơ hội, lão tam, ngươi đi tìm thiên tàng địa bảo có thể gia tăng thọ nguyên đưa đến đây, càng nhiều càng tốt, bổn hoàng ngược lại muốn xem đến tột cùng ai sẽ trụ được lâu hơn.”

Vì để khiến ba người Dư Mạt bị mài mòn thọ nguyên, ba vị lão tổ đã đặc biệt ủy thác một tên tìm kiếm thiên tàng địa bảo, trong khi hai người còn lại bí mật đi theo, để mắt đến bọn Hồng Tôn.

“Được.”

Mẹ nó chúng ta đã bị diệt tộc, hơn nữa cũng đã tính đến chuyện tiêu hao thọ nguyên đến cùng, còn gì để mất nữa cho nên không cần lo lắng, ba người Dư Mạt các ngươi dựa vào cái gì để so đấu với chúng ta chứ? Ngược lại muốn nhìn xem ai sống dai hơn ai.

Đám Hồng Tôn không biết trong bóng tối đang có ba tôn Yêu Hoàng đi theo, lúc này ba người Dư Mạt vừa mới ăn xong nồi cơm lớn, liền bắt đầu bữa ăn nhẹ do Diệp Trường Thanh làm.

Cũng là thức ăn làm tăng thọ nguyên.

[Súp gà hầm dừa, vị tươi ngọt, nước cốt dừa thơm, canh trong thanh mát, có thể gia tăng một chút thọ nguyên.]

Là món ăn thanh đạm cho nên không khó để thực hiện, nhưng hương vị vẫn rất hoàn hảo.

Lúc này, ba người Dư Mạt đang hài lòng uống súp, trong khi Hồng Tôn đang ngồi bên cạnh không ngừng nuốt nước bọt.

“Sư thúc, cho ta uống một ngụm.”

“Lăn ra chỗ khác chơi, mẹ nó đây là linh dược kéo dài tính mạng, ngươi cũng muốn tranh đoạt? Ngươi còn có lương tâm không?”

“Nhưng… nhưng ngươi đã uống mấy bát rồi, ta…”

“Uống mấy bát thì sao chứ? Ngươi cho rằng ta đang uống canh sao? Sai, thứ lão phu đang uống là sinh mệnh, mỗi một ngụm đều là sinh mệnh.”

“Đúng vậy, đi đi, lăn ra chỗ khác đi, một đám tiểu hài tử vẫn còn nhiều thọ nguyên, còn không biết xấu hổ đến cướp linh dược của chúng ta.”

Đối mặt với những lời Dư Mạt và Nguyên Thương nói, đám người Hồng Tôn trực tiếp bị á khẩu không trả lời được, ý trên mặt chữ, nhưng luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Mấy ngày sau, Hồng Tôn bọn họ nhìn đến đỏ ngầu cả mắt. ‌

Đây là đãi ngộ gì chứ? một ngày ba bữa không tính, còn có ăn vặt, bọn họ cũng muốn đãi ngộ như vậy.

Chỉ tiếc là khi đứng trước mặt ba người Dư Mạt, bọn người Hồng Tôn rõ ràng không có quyền để mở miệng nói chuyện, chỉ có thể đứng ngoài quan sát.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right