Chương 417: Ngươi Đều Đã Làm Những Gì Rồi?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 601 lượt đọc

Chương 417: Ngươi Đều Đã Làm Những Gì Rồi?

“Tam sư đệ chủ ý này không tệ.”

“Đúng vậy, Thanh Vân tông có thể gia nhập Học viện Đông Văn, vậy chúng ta mời mấy vị sư huynh đệ đồng môn cùng đến thì sao?”

“Phong Chủ, biện pháp này Thẩm Tiên không tệ.”

Được mọi người ủng hộ, Mặc Vân cũng khẽ gật đầu, đây quả nhiên là một ý kiến hay.

Hơn nữa Viên Sơn cách học viện Đông Văn không xa, so với việc chạy về cầu tông môn giúp đỡ thuận tiện hơn rất nhiều.

Dù sao một câu cũng không thể làm mất mặt tông môn.

Không có nhiều do dự, Mạc Vân lập tức gật đầu nói.

“Được, chúng ta cứ quyết định như vậy đi, Thẩm Tiên ngươi tự mình tới đó đi, mời Hồng Tôn sư bá của ngươi.”

“Vâng.”

Thẩm Tiên tự mình chạy tới Viên sơn, Hồng Tôn bọn họ tự nhiên không biết tình hình hiện tại của Văn Viện Phong.

Cũng ở lại Viên Sơn vài ngày, vốn định bắt toàn bộ yêu thú ở Viên Sơn, nhưng cuối cùng lại bị Tề Hùng phản đối nói.

Tục ngữ nói, cái gọi là khe nhỏ sông dài, những nguyên liệu nấu ăn này đều ở đây, cũng sẽ không chạy mất, giữ lại mạng cho bọn nó, sau này muốn ăn lại đến bắt lấy.”

“Ngay cả những người phàm phu tục tử đó cũng biết rằng đào rau sẽ không đoạn rễ. Đạo lý này các ngươi không hiểu sao?

Dù sao Viên Sơn bây giờ cũng không có uy hiếp gì, có những nguyên liệu này, còn có thể lưu chuyển thời gian dài.

Nghe Tề Hùng nói, mọi người đều cảm thấy có lý, nguyên nhân chính là do mọi người đã bắt được rất nhiều nguyên liệu nấu ăn.

Bao gồm cả những con yêu thú từ Hổ Lĩnh, con số đã hơn 100.000, đây là kết quả của đã ăn hết một số, lại chạy mất một số.

Mang theo nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy, di chuyển sẽ rất khó khăn, nếu bắt hết yêu thú ở Viên Sơn thì làm sao đi lại đây?

Về phần trực tiếp giết thì không nên, nguyên tắc ăn uống của mọi người đều rất rõ ràng.

“Vậy thì giữ lại.”

“Về sau còn có thể ở đây thành lập một trang trại chăn nuôi.”

“Ừm, không tệ.”

“Vậy chúng ta xuất phát đi về phía nam hả?”

“Được chứ.”

Đang bàn bạc, đột nhiên Từ Kiệt đến bẩm báo.

“Tông Chủ, sư tôn, Thẩm Tiên sư đệ của Văn Viện Phong đến rồi.”

“Thẩm Tiên?”

Đối với đệ tử thân truyền, Tề Hùng tự nhiên là có chút ấn tượng, lúc này liền để Thẩm Tiên bước vào.

Đi vào đại sảnh, nhìn thấy nhiều cường đại của tông môn đều có mặt ở đây như vậy, ngay cả ba vị Thái Thượng Trưởng Lão Dư Mạt cũng có mặt, Thẩm Tiên sững sờ, nhưng vẫn là vội vàng hành lễ.

“Đệ tử bái kiến Thái Thượng Trưởng Lão, Tông Chủ cùng chư vị sư thúc, sư bá.”

“Ừm, ngươi tới đây có chuyện gì sao?”

Khẽ gật đầu, Tề Hùng mở miệng hỏi.

Ngay sau đó, Thẩm Tiên ngay lập tức kể hết tất mọi thứ liên quan đến sự việc của học viện Đông Văn, nghe thấy hắn đến đây để cầu viện binh, Tề Hùng nhìn về phía mọi người hỏi.

“Cũng không có gì to tát, Hồng Tôn sư đệ, Bách Hoa sư muội, hai người các ngươi ai dẫn đệ tử đi một chuyến?”

Đồng môn cầu viện, đương nhiên sẽ không cự tuyệt từ chối, chỉ là nghe nói lời này, Hồng Tôn và Bách Hoa tiên tử không hẹn mà cùng hỏi.

“Còn tiểu tử (phu quân) Trường Thanh thì sao?”

“Các ngươi đi hỗ trợ, chúng ta tiếp tục đi về phía nam du lịch.”

Hả? ? ?

” Trường Thanh tiểu tử kia không đi? Vậy ta cũng không đi.”

Hồng Tôn không chút do dự nói, Bách Hoa tiên tử hiển nhiên cũng có ý như vậy.

Thấy vậy, Tề Hùng im lặng không nói nên lời, nhưng cũng có thể hiểu được, nghĩ nghĩ rồi cũng mở miệng nói.

“Vậy chúng ta cùng đi nhé?”

“Cái này mới được chứ.”

“”Vừa hay đi học viện Đông Văn cũng tiện đường.”

“Có muốn hỏi thêm ý kiến của phu quân không?”

Nghe được cuộc đối thoại của mấy người, Thẩm Tiên một bên tràn đầy dấu chấm hỏi, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hơn nữa, Bách Hoa Phong Chủ khi nào có phu quân rồi?

“Từ sư huynh, phu quân của Bách Hoa Phong Chủ là ai?”

Truyền âm cho Từ Kiệt hỏi, chưa từng nghe đến chuyện Bách Hoa Phong Chủ có phu quân.

“Ồ, là sư đệ của ta.”

“Sư đệ của ngươi?”

Hai mắt trừng trừng, ngươi mẹ nó là đang đùa ta à? Sư đệ nhà ngươi là phu quân của Bách Hoa Phong Chủ sao?

Nhìn sắc trời, đây là ban ngày đấy, sao lại nói chuyện hoang đường như thế được chứ.

Nhưng không lâu sau, với sự xuất hiện của Diệp Trường Thanh, Thẩm Tiên không thể không tin.

Vừa bước vào đại sảnh, mọi người liền chào đón nồng nhiệt, nhìn thấy ngay cả ba người Dư Mạt cũng đều nở nụ cười tươi rói, Thẩm Nhàn tò mò đánh giá Diệp Trường Thanh.

Chà, tu vi Tử Phủ cảnh, tuổi cũng không lớn lắm, thiên phú không tồi, có thể coi là như thế nhưng cũng không đến mức khiến mọi người như thế này mà.

“Trường Thanh tiểu tử, là như vậy, Văn Viện Phong ở học viện Đông Văn gặp một chút phiền toái nhỏ, cần chúng ta đi đến đó một chuyến, vừa hay cũng tiện đường, cho nên ngươi xem… .”

Tề Hùng cười hỏi, như thể với giọng điệu thương lượng.

Còn chưa bao giờ thấy thái độ của Tông Chủ như vậy, Thẩm Tiên nhìn đến ngây cả người, nhưng Diệp Trường Thanh coi như không có chuyện gì.

Dù sao đi du lịch, đi đâu cũng vậy, nhìn cái mới mẻ, học viện Đông Văn là nơi cũng có danh tiếng lâu đời, tuy rằng không bằng tứ đại tiên tông, nhưng trong lòng của Nho tu thì cũng có thể coi là thánh địa, cho nên đi xem một chút cũng được.

“Cứ theo sự sắp xếp của Tông Chủ.”

Thấy Diệp Trường Thanh không có phản đối, Tề Hùng cười to một tiếng, lập tức quyết định cùng nhau đi tới học viện Đông Văn.

Ngày mai xuất phát, Thẩm Tiên mang trạng thái thất thần bước ra khỏi đại sảnh, một mặt phức tạp nhìn về phía Từ Kiệt hỏi.

“Sư huynh, Trường Thanh sư đệ này là…”

Chỉ là một tên đệ tử mà lại có thể khiến Tông Chủ và Thái Thượng Trưởng Lão bọn họ đối đãi khách khí như thế, quả thực là rất kỳ lạ.

Cho dù ngươi là con hoang của Tông Chủ đi chăng nữa thì cũng không được đối đãi đến mức như thế này đâu.

Hơn nữa, Tề Hùng thậm chí còn không có bất cứ đạo lữ nào, còn là một cái lão lưu manh, làm gì có đứa con ngoài giá thú nào chứ.

Về điều này, Từ Kiệt cười nói qua loa.

“Trường Thanh sư đệ này dù sao cũng là đạo lữ của Bách Hoa Phong Chủ nha, Tông Chủ bọn họ cho chút thể diện cũng là bình thường, không nói chuyện này nữa, đi nào, sư đệ đi đường vất vả, sư huynh dẫn ngươi đi nghỉ ngơi trước, ngày mai chúng ta cùng nhau đi tới học viện Đông Văn.”

“Ồ.”

Thoạt nhìn thì có vẻ hợp lý, nhưng mẹ nó, Tề Hùng cho chút thể diện còn có thể thông cảm được, ngay cả ba người Dư Mạt bọn họ cho dù Diệp Trường Thanh có là đạo lữ của Bách Hoa tiên tử đi chăng nữa, cũng không có khả năng để bọn hắn nể tình được, có cái lông gà mà mặt mũi ý.

Có gì đó không ổn, thực sự có gì đó không ổn.

Thẩm Tiên thầm nghĩ tới, sau đó liếc nhìn chằm chằm vào Từ Kiệt, ngươi không nói thật đúng không, được thôi, ngươi cho rằng Thẩm Tiên ta dễ lừa như vậy sao?

Lập tức một đường lên, Trầm lão tam không biết vô tình hay cố ý bắt đầu gài bẫy Từ lão tam.

“Đúng rồi, Từ sư huynh, ta vì sao chưa từng nghe nói chuyện liên quan đến Trường Thanh sư đệ? Hồng Tôn sư thúc thu nhận đồ đệ khi nào?”

“Há, còn không có chính thức nhập môn đâu, còn đang trong kỳ thử nghiệm.”

“Vậy hắn làm sao quen biết với Bách Hoa Phong Chủ?”

“Đồng dưỡng phu.”

“Đồng dưỡng phu?”

Thẩm Tiên không phải là đèn đã cạn dầu, trái nhiễu phải nhiễu, chỉ muốn nhận được câu trả lời từ miệng của Từ Kiệt.

Nhưng Từ Kiệt là ai, muốn moi móc thông tin từ trong miệng của hắn, cái này còn khó hơn lên trời.

Cho dù Thẩm Tiên có nói bóng nói gió như thế nào, Từ Kiệt vẫn chưa chịu nói ra sự thật.

Cứ như vậy, hai người mang theo ý xấu riêng một đường đi tới tít ngoài rìa Linh Thành.

Đây là nơi mà Từ Kiệt cố ý an bài cho Thẩm Tiên, buổi tối hắn còn phải ăn cơm, ở gần như vậy làm gì, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được.

Nhìn thấy bản thân bị đưa đến một góc sân xa xôi hẻo lánh này, Thẩm Tiên càng cảm thấy nơi này có gì đó không đúng, vì vậy bình tĩnh hỏi.

“Sư huynh, nơi này là…”

“A, sư huynh không phải là đang căn nhắc chuyện sư đệ một đường đến đây bôn ba vất vả sao, cho nên đặc biệt tìm một gian tiểu viện thanh tịnh, sư đệ cũng có thể nghỉ ngơi dưỡng sức cho thật tốt đó mà.”

Nhìn vào khoảng sân riêng trước mặt, cảm thấy có một loại cảm giác khá tách biệt với thế giới.

Thẩm Tiên bất động thanh sắc quay đầu lại và mỉm cười với Từ Kiệt.

“Sư huynh cân nhắc chu toàn, sư ‌ đệ ở đây đa tạ.”

“Đâu có đâu có, đều là đồng môn sư huynh đệ, sư đệ sao phải khách sáo như vậy làm gì chứ.”

Cả hai khẽ nheo mắt, mỉm cười, trông như anh em một nhà, nhưng chỉ có họ mới biết trong lòng họ đang nghĩ gì.

“Đúng rồi, sư huynh và ta có lẽ đã lâu không gặp, hôm nay cơ hội hiếm có, không bằng cùng nhau uống một ly đi?”

Thẩm Tiên chủ động mời và nói, có vẻ như vô cùng chân thành, nhưng trong lòng đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Không chịu nói phải không? Ha, tình cờ trên người sư đệ có một bao Loạn Hồn tán, bản sư đệ ta hôm nay nhất định phải khiến ngươi nếm mùi.

Loạn Hồn tán cũng là một loại mê dược, hơn nữa phẩm cấp cũng‌ không thấp.

Sau khi ăn vào, sẽ khiến thần chí người ta không rõ, miệng nói ra sự thật, cực kỳ tiện lợi.

Từ Kiệt này cũng không phải là một nhân vật đơn giản, bởi vì những thủ đoạn thông thường không thể lấy được bất kỳ giá trị nào từ hắn, chỉ có thể sử dụng một số thủ đoạn cao cấp hơn mới làm được.

Hơn nữa, loại này Loạn Hồn tán cũng không có tác dụng phụ, không giống cưỡng ép tìm kiếm linh hồn, nếu làm không đúng sẽ tổn hại tinh thần, cho nên không cần lo lắng.

Nghe được lời nói này của Thẩm Tiên, Từ Kiệt cũng cười nói.

Vậy vi huynh cung kính không bằng tuân lệnh.”

“Ha ha, sư huynh mời.”

“Sư đệ mời.”

Hai người nhượng bộ lẫn nhau, Từ Kiệt cũng thầm nghĩ tới chuyện gì đó.

Tên tiểu tử này vừa rồi ánh mắt có chút không đúng, đoán chừng nó đang nghi hoặc cái gì đó, cái khác không sợ, chỉ sợ nó cướp cơm thôi, có nên cho hắn một bao Mê Hồn Tán để nó chìm vào giấc ngủ ngon không ta?

Hai người đều mang tâm tư riêng mà bước vào sân, sau đó đến vọng lâu ngồi xuống.

Thẩm Tiên lấy ra rượu ngon mà bản thân trân trọng, giương lên đối Từ Kiệt cười nói.

Sư huynh, đây chính là rượu ngon mà sư đệ vẫn luôn trân trọng, ngày thường ta cũng không nỡ uống.”

Ha ha, nếu đã là như vậy, vậy không phải hôm nay vi huynh có lộc ăn rồi sao?”

“Sư huynh mời.”

“Sư đệ mời.”

“Rượu ngon, rượu ngon.”

Hai người ở trong viện uống quên cả trời đất, sau vài chén rượu, Thẩm Tiên mượn thời điểm vì Từ Kiệt rót rượu, lặng lẽ bỏ Loạn Hồn tán vào trong đó.

Ngay khi Thẩm Tiên ra tay, Từ Kiệt thấy thời cơ đã tới cũng mỉm cười nói.

“Uống rượu ngon của sư đệ, không bằng ‌cũng nếm thử bảo bối của vi huynh nào?”

“Được, thứ mà sư huynh trân trọng tất nhiên là thế gian hiếm thấy.”

“Sư đệ, lời này hơi quá rồi.”

“Nhưng mà, rượu ngon bình thường sao có thể lọt vào mắt xanh của sư huynh chứ?”

“Ha ha, lời này của sư đệ, khiến sư huynh xấu hổ rồi.”

Cũng lấy ra một bình rượu ngon, sau đó cũng mượn tay rót rượu, Từ Kiệt đem Mê Hồn Tán bỏ thêm vào.

Hai người gần như động thủ cùng lúc, rồi mỉm cười trao ly rượu cho nhau.

Đều không phát giác được vấn đề gì.

“Nào sư đệ, ta cùng ngươi uống cạn chén này.”

“Sư huynh mời.”

Nâng chén, uống một hơi cạn sạch, sau đó không bao lâu, Từ Kiệt cảm thấy đầu choáng váng, Thẩm Tiên ở bên kia cũng vậy.

“Sư đệ, rượu của ngươi… … Đủ mạnh.”

“Sư phụ……Sư huynh……Cũng không kém.”

Trong cơn mê man, tiếng nói ngắt quãng, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Hai người đồng thời cùng bị mê dược làm cho choáng váng, cũng không ai hỏi han ai, Từ Kiệt tự nhiên chìm vào giấc ngủ say.

Thời gian từng chút một trôi qua, chớp mắt đã đến giờ ăn tối.

Vẫn là tranh tài kịch liệt, bất quá hôm nay mọi người đều có chút kinh ngạc, bởi vì Từ Kiệt không có tới.

“Các ngươi có thấy Tam sư đệ ở đâu không?”

Trong khi nấu ăn, Triệu Chính Bình nghi hoặc hỏi, nghe vậy, Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao cũng đều lắc đầu.

“Lúc trước không phải ở cùng một chỗ với Thẩm Tiên ra?”

“Chịu, sau đó thì không thấy nữa.”

“Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Ngay từ đầu còn có chút bận tâm xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi Hồng Tôn mở miệng nói, mấy người họ không còn cảm thấy lo lắng nữa.

“Có thể có chuyện gì, hai tên nhóc khốn nạn gặp nhau rồi đánh thuốc mê nhau, hiện tại đang ngủ thiếp đi kia kìa.”

Có thánh niệm bao phủ, mọi chuyện xảy ra trong Linh thành đương nhiên không thể thoát khỏi con mắt của đám người Hồng Tôn .

Nghe vậy, Triệu mấy người Chính Bình mang sắc mặt quái dị, có điều rất nhanh ngay sau đó, mắt họ sáng lên.

“Tam sư đệ không tới, vậy bát cơm của hắn, chúng ta có phải là……”

Nếu không còn chuyện gì vậy là được rồi, chỉ là thức ăn kia nha…

Đang nghĩ ngợi, Hồng Tôn đã mở miệng nói trước.

“Trường Thanh tiểu tử, Từ Kiệt hôm nay không tới, hắn nói hắn có việc cho nên muốn nhường phần của mình cho lão phu, xem như hiếu kính sư tôn.”

Quay người lại, liền thấy Hồng Tôn bưng hai bát cơm chạy đi.

Chậm mất một bước, trong lòng mấy người Triệu Chính Bình cảm thấy hối hận cực kỳ.

Trong giờ ăn tối không có chuyện gì xảy ra, ngoại trừ việc Hồng Tôn ăn hai bát cơm lớn và đám người Thanh Thạch đứng bên ngoài vô cùng tức giận, những thứ khác đều như thường lệ.

Màn đêm buông xuống, chúng đệ tử đều chìm vào tu luyện, cho đến lúc này ở trong sân nhỏ ở rìa Linh Thành, Từ Kiệt và Thẩm Tiên mới chậm rãi tỉnh lại.

“A…”

Mơ mơ màng màng mở to hai mắt, đầu óc còn có chút choáng choáng trầm lắng, nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên, mẹ nó trời tối đen rồi.

Từ Kiệt nhảy dựng lên.

“Khốn kiếp.”

Vẻ mặt như gặp phải quỷ, vì ‌cái gì mẹ nó trời tối rồi? Xảy ra chuyện gì vậy? Cơm tối đâu?

Cẩn thận suy nghĩ về những gì đã xảy ra trước đây.

Hình như là cùng Thẩm Tiên uống rượu, trong lúc uống rượu không biết đã xảy ra chuyện gì mà ngủ thiếp đi.

Ngủ thiếp đi? Ánh mắt hoài nghi nhìn cái bầu rượu trên bàn đá, trong mắt Từ Kiệt tràn đầy nghi hoặc.

Không thể say được, hắn mẹ nó thân mang tu vi Thiên Nhân cảnh, mấy ngụm nước tiểu mèo có thể say sao?

Có vấn đề, nhất định có vấn đề.

Mà lúc này, Thẩm Tiên cũng tỉnh lại, trên mặt cũng lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, cùng Từ Kiệt ánh mắt giao nhau.

“Sư huynh, chúng ta đây là…”

“Không biết, nhất định là uống say.”

“Uống say?”

Nghe vậy, Thẩm Tiên rất bối rối, không thể nào say được, hắn một mực luôn dùng linh lực hóa giải tửu kình đấy, cho dù có đến 100 vò cũng không thể say được.

Cùng lúc đó, hai người hơi híp mắt lại, nhìn nhau chằm chằm, đồng thanh nói.

“Sư đệ (Sư huynh), ngươi có phải cho thêm thứ gì vào trong rượu không?”

Hả? ? ?

Lời này vừa nói ra, không cần trả lời, hai người cũng đã biết đáp án, sau đó đồng thanh lên tiếng.

“Quả nhiên, sư đệ (sư huynh)…”

Hả? ? ?

Khá lắm, liên tiếp hai lần, mà Từ Kiệt lúc này cũng đã xác định, Thẩm Tiên mẹ nó ám toán mình.

Cái này còn chưa tính, cái mẹ nó đáng hận nhất, là ngươi mẹ nó khiến lão tử bỏ ăn cơm tối.

Ngay lập tức, Từ Kiệt gầm lên giận dữ.

“Thẩm Tiên, ngươi đã làm những gì vậy?”

Đối mặt với Từ Kiệt đột nhiên nổi giận, Thẩm Tiên sửng sốt trong chốc lát, nhưng rất nhanh liền lấy lại bình tĩnh.

“Sư huynh ngươi cũng vậy mà, ngươi không phải cũng…”

“Thứ ta nói không phải cái này, ngươi mẹ nó biết mình đã làm gì không?”

“Làm gì chứ? Không phải vừa rồi cho vào trong rượu thêm chút gia vị sao? ư huynh ‌ngươi không phải cũng…”

Hả? ? ?

“Ta nói không phải cái này, ngươi mẹ nó biết ta đã mất đi cái gì không? Ngươi mẹ nó hạ dược có thể xem thời gian được không vậy.”

Lời này vừa nói ra, Thẩm Tiên lập tức ngây người, ta mẹ nó hạ dược còn phải canh thời gian sao? Ngáo à trời.

Nhìn vẻ mặt cổ quái của Thẩm Tiên, Từ Kiệt tức đến xịt khói, lúc này đánh ra một chưởng.

“Làm lỡ đại sự của ta, hôm nay nhất định không để ngươi sống sót trở về.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right