Chương 420: Hai Lão Bất Tử Kia Cũng Xuất Quan Rồi Sao?
Ba người Dư Mạt sắp chết sao? Đạo Nhất tông chuẩn bị trước khi ba người kia chết kéo theo lão tổ của ba đại tông môn khác chôn cùng sao?
Sau khi nghe Trần Thanh Vũ thuật lại, hai vị lão tổ của Thanh Vân tông đều sững sờ, có chút nghi ngờ nói.
“Ngươi chắc chắn chứ?”
“Hồi lão tổ, Trở về tổ tông, tuyệt đối là thật, ba người Dư Mạt từ khi xuất quan, thì không có đi bế quan mà vẫn một mực ở lại Viên Sơn, thọ nguyên cũng không còn nhiều, hành vi như vậy, rõ ràng là bản thân đã xảy ra vấn đề gì rồi.”
Đối với chuyện này, hai vị lão tổ không hoài nghi hắn.
Họ và Dư Mạt đều người ở cùng một thời đại, với tình hình hiện tại có thể nói là giống hệt nhau.
Nếu quả thật thọ nguyên của mình sắp hết, như vậy phương pháp bế quan ngủ say xác thực không có tác dụng, chỉ có thể chờ chết mà thôi.
Mà trước khi chết, vì trừ bỏ uy hiếp cho tông môn, cùng nhau chết cũng không phải là không thể.
Lửa giận trong lòng đã tiêu tán hơn phân nửa, Trần Thanh Vũ cũng là thận trọng, đối mặt Dư Mạt ba người, chỉ dựa vào bọn họ quả thực không đủ.
“Trực tiếp đi Học viện Đông Văn.”
Suy nghĩ một chút, một tên lão tổ trong số đó mở miệng nói, nếu mục tiêu của Đạo Nhất Tông là Học viện Đông Văn, vậy chúng ta sẽ gặp bọn họ ở đó.
Thanh Vân tông di chuyển rất nhanh, trước khi bọn người Tề Hùng đến, hai vị lão tổ, Trần Thanh Vũ cùng một đám Thánh giả khác đã đến trước.
Đối mặt với việc lão tổ của Thanh Vân tông đích thân đến, tất cả các quan chức cấp cao của Học viện Đông Văn đương nhiên là kinh sợ rồi, cho nên ào ào tự mình nghênh đón.
Biết được là vì Đạo Nhất tông mà đến, các vị cấp cao của Học viện Đông Văn cũng cảm thấy chua xót.
Ban đầu, họ chỉ muốn giữ thể diện và nhân tiện chèn ép một chút Văn Viện Phong của Đạo Nhất tông.
Nhưng tại sao bây giờ ngay cả một đại nhân vật như lão tổ cũng xuất hiện rồi?
Đối mặt với việc ở giữa cuộc đối kháng giữ hai tôn quái vật khổng lồ là Thanh Vân Tông và Đạo Nhất Tông, Học viện Đông Văn tự nhiên không có tư cách nói chuyện.
Hết lần này tới lần khác thành như thế này có chết không chứ, mẹ nó chiến trường thế mà chọn chỗ của bọn họ, cái này không phải là khiến các quan cao tầng của Học viện Đông Văn có khổ khó nói sao.
Cùng lúc đó, mấy người Mặc Vân ở Học viện Đông Văn cũng lập tức biết tin.
Vốn đang vui vì thu được tin tức tốt của Thẩm Tiên.
“Thẩm Tiên nói Hồng Tôn bọn họ đang vội vã chạy đến đây.”
“Vậy thì tốt quá rồi, có đám người Hồng Tôn Phong Chủ trợ giúp, mấy tên đệ tử của Thanh Vân tông kia cũng không có gì đáng sợ.”
“Đó là đương nhiên.”
Ngay khi đang nói chuyện, một Chấp Sự Văn Viện Phong vội vã bước nhanh chạy vào, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp.
“Phong Chủ, xảy ra ra chuyện rồi.”
Hả? ? ?
Nghe vậy, Mạc Vân sửng sốt một chút, sau đó hỏi.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Thanh Vân Tông đến.”
“Học viện Đông Văn mời tới?”
Bọn họ đi mời Hồng Tôn tới giúp đỡ, nhưng người xuất hiện đầu tiên lại là người của Thanh Vân tông, điều này khiến Mặc Vân có chút khó hiểu.
Chẳng lẽ Học viện Đông Văn biết Thẩm Tiên đi tìm đám người Hồng Tôn sao?
“Có những ai?”
“Tông Chủ Trần Thanh Vũ, còn có một đám Trưởng Lão Thánh cảnh…”
“Tông Chủ cũng đích thân đến? Thanh Vân tông coi trọng như vậy sao?” Mạc Vân cảm thấy mọi chuyện có chút kỳ quái, nhưng một giây sau, lời nói của gã Chấp Sự lại để cho hắn càng phát ngốc.
“Còn có… Còn có hai vị lão tổ Đại Thánh của Thanh Vân tông.”
Hả? ? ?
“Ngươi nói gì cơ?”
“Hai vị lão tổ Đại Thánh sao.”
“Trần Thanh Vũ đánh thức hai vị lão tổ của Thanh Vân tông?”
“Đúng vậy.”
Cái này khiến Mạc Vân không thể bình tĩnh nữa, chúng ta mẹ nó tới đây là để tham gia thi hội Đông Văn, Thanh Vân tông các ngươi mời lão tổ ra ngoài làm gì?
Cái này cũng không phải là lần đầu tiên thi hội Đông Văn được tổ chức.
Sắc mặt cổ quái, ngươi phải biết, những vị lão tổ cấp Đại Thánh này đều không thể tùy tiện đánh thức, bọn họ chỉ dùng làm cơ sở khi gặp phải lúc nguy hiểm nhất.
Chẳng lẽ Thanh Vân tông này đùa quá đáng như thế mà được à? Hay là hai vị tổ tông nhà bọn họ cô đơn quá cho nên muốn ra ngoài dạo chơi?
Bởi vì một tay thao tác này của Trần Thanh Vũ khiến hắn hạn hán lời, sau khi nghĩ lại, hắn cũng không hiểu tại sao Trần Thanh Vũ lại mời hai vị lão tổ cấp Đại Thánh của mình ra ngoài.
Không hiểu, Mặc Vân ngay lập tức liên lạc với Hồng Tôn.
Trận pháp được kết nối, nhưng trên bức màn sáng, không phải là Hồng Tôn, mà là Tề Hùng.
“Lão tửu… Mẹ kiếp, đại sư huynh?”
Trước đây, bởi vì hắn ở bên ngoài, không có tiếp xúc với tông môn cho nên Mạc Vân không rõ tình hình bên trong đó, cũng không biết Tề Hùng cùng Hồng Tôn đang ở cùng nhau.
Nhìn thấy Tề Hùng, Mạc Vân sửng sốt, mà Tề Hùng thì lại vừa cười vừa nói.
“Mạc Vân sư đệ, làm sao vậy? Ngươi gặp phải chuyện gì sao? Yên tâm, chúng ta đã lên đường đến rồi, chậm nhất hai canh giờ sẽ đến.”
“À…… Có chút rắc rối, nhưng có vẻ như chỉ một mình ta không giải quyết được.”
“Hả? Sư đệ có ý gì?”
“ân, Trần Thanh Vũ đánh thức hai vị lão tổ của Thanh Vân tông, hiện tại bọn họ đang ở Học viện Đông Văn.”
“Cái gì?”
“Hai vị lão tổ của Thanh Vân tông hiện tại đang ở Học viện Đông Văn.”
Nghe những gì Mặc Văn nói, Tề Hùng cũng sửng sốt, tình huống gì đây? Lão tổ của Thanh Vân tông xuất quan? Hơn nữa còn tới Học viện Đông Văn?
“Ngươi chắc chắn chứ?”
“Mười phần chắc chắn.”
“Được, sư đệ ngươi an tâm chớ vội, chờ chúng ta tới rồi nói tiếp.”
“Được.”
Ngắt kết nối trận pháp, Tề Hùng mang sắc mặt kỳ lạ đang cưỡi trên người Nguyệt Hổ Yêu Vương, trong khi mấy người Hồng Tôn, Dư Mạt ở bên cạnh cũng nghe thấy những lời của Mặc Vân nói.
Ba người Dư Mạt nghi ngờ nói.
“Hai lão bất tử kia xuất quan rồi sao?”
“Hình như nói như thế?”
“Tại sao?”
“Không biết, Thanh Vân tông xảy ra chuyện gì thì phải?”
“Không phải là bởi vì chúng ta sao?”
Vương Mãn đã đoán đúng, nhưng một giây sau lại bị Dư Mạt phủ nhận.
“Làm sao có thể? Chúng ta là bởi vì có Trường Thanh tiểu tử, cho nên không cần bế quan, hai cái lão bất tử kia thì có cái gì? Xuất quan chờ chết sao?”
“Nếu không phải do chúng ta thì là gì?”
“Ai biết, ai quan tâm, xuất quan thì xuất quan thôi, dù sao cũng không liên quan gì đến chúng ta.”
Từ góc độ của mọi người trong Đạo Nhất tông mà nói, cái đó thực sự không liên quan gì đến bọn họ, cũng không muốn làm gì cả.
Đi Học viện Đông Văn cũng chỉ là hiện trường chống đỡ, cho dù có bất luận mâu thuẫn gì, cũng không thể tăng lên cấp lão tổ.
Không hiểu Thanh Vân Tông này đang nghĩ cái gì, không có việc gì đi đánh thức lão tổ của mình cho vui sao?
Không thể giải thích được, nhưng khi Đạo Nhất tông tiếp tục đến gần, bên trong Học viện Đông Văn, đám người lão tổ và Trần Thanh Vũ của Thanh Vân tông đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Thậm chí còn có người đề nghị.
“Sư huynh, lão tổ, chúng ta có cần hạ gục bọn Văn Viện Phong trước không? Cứ như vậy……”
“Hiện tại không cần, chờ bọn người Dư Mạt tới rồi tính tiếp.”
Chiếm Văn Viện Phong thì dễ, nhưng đối với hai vị lão tổ của Thanh Vân Tông mà nói, bọn họ lại không nguyện ý làm như vậy.
Ít nhất bọn họ cũng không nguyện ý cùng ba người Dư Mạt thật sự tử chiến, trước khi thật sự xé rách mặt mũi.
Dù sao ba người Dư Mạt đều là “những người sắp chết”, việc liều mạng chiến đấu với họ là không đáng.
Nếu có thể thuyết phục Đạo Nhất tông thay đổi mục tiêu, vậy đối với Thanh Vân tông chính là kết quả tốt nhất.
Dù sao hai vị lão tổ mặc dù tuy bị làm cho tỉnh lại, thọ nguyên giảm đi rất nhiều, nhưng bọn họ vẫn có thể thông qua bế quan ngủ say, vẫn là có thể kiên trì thêm một chút nữa, không cần phải mất mạng ở chỗ này.
Đối với chuyện này, bọn người Trần Thanh Vũ cũng hiểu lão tổ của mình nghĩ như thế nào, cho nên cũng không nhiều lời, gật đầu đáp ứng.
Đúng lúc này, Chấp Viện của Học viện Đông Văn cũng quấn quýt chạy vào.
“Đến rồi, Đạo Nhất Tông đến rồi…”