Chương 439: Lời Thề Thiên Đạo

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,999 lượt đọc

Chương 439: Lời Thề Thiên Đạo

Nhìn vẻ mặt hưng phấn mong đợi của Giang Sơn, tuy rằng hắn đã tận lục giấu đi nhưng đối mặt với hy vọng sống sót làm thế nào có thể hoàn toàn giấu giếm được hết.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Giang Sơn và Bành Vân, Dư Mạt không nhanh không chậm nói ra.

“Kỳ thật muốn đến ăn cơm ấy à, đối với hai người các người mà nói cũng rất đơn giản.”

“Ý của Dư Mạt huynh là…”

Đơn giản? bọn hắn không hiểu ý nghĩa lời nói này của Dư Mạt lắm, làm sao có thể đơn giản chứ? Đây chính là đồ ăn có thể gia tăng thọ nguyên đó.

Đối mặt với hai người đang lộ ra vẻ mê mang, Dư Mạt cũng không tiếp tục thừa nước đục thả câu nữa, nói thẳng không kiêng dè.

“Đơn giản chính là gia nhập vào Đạo Nhất tông ta, trở thành người một nhà, vậy đương nhiên là có thể ăn được.”

Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt hai mắt của Nguyên Thương và Vương Mãn đều tỏa sáng, quả nhiên lão già này đã kìm nén đến ngột ngạt rồi.

Giang Sơn và Bành Vân đều có tu vi Đại Thánh, nếu như có thể đầu nhập vào Đạo Nhất tông, như vậy chắc chắn là một chuyện tốt.

Mấu chốt nhất là, so sánh với mấy lão già của Lạc Hà tông và Hoàng Cực tông, Giang Sơn cùng Bành Vân tính ra trung hậu hơn nhiều.

Đừng thấy trước đó họ là địch nhân mà lầm, có thể khẳng định Giang Sơn và Bành Vân tuyệt đối không phải loại gian trá tiểu nhân, điều này ba người Dư Mạt có thể chắc chắn.

Đương nhiên, chỉ thế thôi thì còn chưa đủ, vẫn như trước đây phải có thủ đoạn khác để khống chế hai người họ.

Chẳng qua là hiện tại phải chờ hai người họ hồi phục trước.

Nghe thấy lời này của Dư Mạt, hai người Giang Sơn sửng sốt nửa ngày, đợi sau khi bình tĩnh lại, lúc này sắc mặt trở nên âm trầm nói.

“Dư Mạt, ngươi đây là đang trêu đùa hai người chúng ta sao?”

Bọn họ là lão tổ Thanh Vân tông, sao có thể gia nhập vào Đạo Nhất tông được, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.

Đối mặt với phản ứng của Giang Sơn, Dư Mạt sớm đã đoán trước được, cũng không nóng nảy thản nhiên nói.

“Vậy thì không có cách nào, cơm của Đạo Nhất tông ta há có thể nhường cho người ngoài, mà các ngươi nếu đã biết bí mật rồi thì ta cũng chỉ có thể nói tiếng xin lỗi.”

“Ngươi…”

Nhìn thấy Dư Mạt lại muốn ra tay, sắc mặt hai người Giang Sơn cũng âm trầm tới cực điểm, lúc này Nguyên Thương ở một bên liền vội vàng kéo Dư Mạt.

“Đừng vội ra tay.”

Nói rồi, Nguyên Thương nhìn về phía hai người Giang Sơn nói.

“Giang Sơn, Bành Vân, xin cho ta hỏi các ngươi là sau trận chiến này hai người các ngươi còn lại bao nhiêu thọ nguyên? Còn có thể sống được bao lâu?”

Nghe vậy, hai người Giang Sơn sắc mặt phức tạp cắn răng nói ra.

“Không đầy một năm.”

Vừa rồi bọn họ thi triển cấm thuật, thọ nguyên vốn cũng không còn bao nhiêu lại giảm đi rất nhiều, trong điều kiện không thể bế quan ngủ sau mà nói thì chỉ còn chừng khoảng một năm.

Nghe vậy, Nguyên Thương nói tiếp.

“Một năm sau đó, hai người các ngươi thân tử đạo tiêu, khi đó còn có thể tiếp tục che chở cho Thanh Vân tông sao?”

Lần này, hai người lại không trả lời tiếp, lời này không phải nói nhảm sao, người cũng đã chết thì sao che chở?

Có điều lời này của ngươi là có ý gì?

Nhìn thấy hai người dùng ánh mắt phức tạp nhìn mình, Nguyên Thương vừa cười vừa nói.

“Nếu như thế, có gì mà không tuyên bố với bên ngoài là đã chết, sau đó lại gia nhập vào Đạo Nhất tông ta chứ?”

“Con kiến hôi dù tạm bợ vẫn còn tham sống huống chi là người, hơn nữa khi sống sót, hai người các ngươi sau này vẫn có thể che chở cho Thanh Vân tông vào thời điểm Thanh Vân tông gặp nạn.”

Giả chết ???

Nghe thấy lời này, trong mắt Giang Sơn cùng Bành Vân đều lóe lên một sự khác thường, nhưng rất nhanh lại mở miệng hỏi.

“Nhưng nếu sau này là Đạo Nhất tông các ngươi muốn ra tay với Thanh Vân tông ta, hai người chúng ta nên làm thế nào?”

Nói trắng ra vẫn là lo lắng cho Thanh Vân tông, điều này Nguyên Thương tất nhiên đã sớm nghĩ đến, không nhanh không chậm nói.

“Ngươi cảm thấy một Thanh Vân tông không có uy hiếp nào thì Đạo Nhất tông ta có cần phải đi nhằm vào không? Chỉ cần không phải Thanh Vân Tông Chủ động trêu chọc đến là được.”

Không có hai người Giang Sơn, Thanh Vân tông lấy cái gì để mà so sánh cùng Đạo Nhất tông.

Lại xem xét Đạo Nhất tông, có thêm hai vị Đại Thánh, Thái Thượng Trưởng Lão biến hẳn thành năm người, xem tới xem lui Đạo Nhất tông còn quan tâm đến Thanh Vân tông sao?

Đến lúc đó đoán chừng cũng không cần ra tay, chỉ cần Trần Thanh Vũ không phải kẻ ngu hắn tất phải biết nên làm thế nào.

Nghe nói vậy, lần này hai người Giang Sơn không trả lời mà rơi vào trầm tư.

Nguyên Thương cũng không vội, không hề thúc dục, còn Dư Mạt thì trong âm thầm giơ cho hắn ngón tay cái, bí mật truyền âm nói.

“Lão già kia, ngươi đúng là phối hợp tốt.”

Nghe vậy, Nguyên Thương tức giận liếc mắt nhìn Dư Mạt, còn mẹ nó không phải do ngươi khơi mào sao.

Nếu như đổi lại là hai lão bất từ Lạc Hà tông kia, ba người Dư Mạt tuyệt đối không có ý nghĩ mời chào thế này.

Bởi vì nhân phẩm của hai cái lão bất tử kia không được, âm hiểm một bụng, ăn cây táo rào cây sung, thu nạp vào cũng thành quả bom hẹn giờ lúc nào cũng có thể nổ.

Mà Giang Sơn cùng Bành Vân lại khác, cho nên ba người Dư Mạt mới nảy ra ý mời chào.

Là người đã đến Đại Thánh cảnh, mắt nhìn của ba người Dư Mạt tất nhiên không thể nào so sánh với tu sĩ bình thường được.

Đạo Nhất tông rất mạnh, nhưng nếu như để nói với toàn bộ Hạo Thổ thế giới thì hoàn toàn không đáng chú ý đến.

Trầm mặc hồi lâu, sau đó Giang Sơn cuối cùng cũng mở miệng.

“Được, có điều trước tiên nói rõ chuyện này, hai người chúng ta bất luận là như thế nào cũng sẽ không ra tay với Thanh Vân tông.”

“Có thể, chuyện này coi như lời thề Thiên Đạo đi.”

Nghe vậy, Dư Mạt cười gật đầu.

Lời thề Thiên Đạo, sử dụng tinh huyết của bản thân hướng lên trời phát thệ, tinh huyết cùng thiên đạo khóa lại, vi phạm lời thề sẽ bị thiên đạo trách phạt.”

Đối với điều này, hai người Giang Sơn cũng không nói gì thêm, giống như đã có quyết định, phát ra lời thề với Thiên Đạo cũng không sao.

Lúc này, hai người mỗi người trích ra một giọt máu của mình, dùng máu câu thông với Thiên Đạo, trịnh trọng thề.

“Ta Giang Sơn (Bành Vân) hôm nay tự nguyên gia nhập vào Đạo Nhất tông, đời này không làm bất kỳ chuyện gì hao tổn đến lợi ích của Đạo Nhất tông, nguyện làm Thái Thượng Trưởng Lão của Đạo Nhất tông, hỗ trợ hết thảy vì tông môn…”

Sau khi hoàn thành lời thề, tinh huyết của hai người cũng trực tiếp biến mất, trong cõi u minh sinh ra liên hệ với Thiên Đạo.

“Ha ha, Giang Sơn huynh, Bành Vân huynh, từ nay về sau chúng ta chính là sư huynh đệ đồng môn rồi.”

Lúc này Dư Mạt nở nụ cười tiến lên, ôm hai người nhiệt tình.

Nhìn thấy Dư Mạt trong nháy mắt trở mặt, khóe miệng Giang Sơn co giật.

“Hóa ra là ngươi âm hiểm như vậy.”

“Thế này làm sao có thể gọi là âm hiểm được, rõ ràng chính là lựa chọn của chính các ngươi nha.”

“Chúng ta có quyền lựa chọn sao?”

“Ha ha, huynh đệ đồng môn không cần nói tới những thứ này, hai người các ngươi đi Linh thành trước đi, chờ ta đi xử lý một chút chuyện, lập tức sẽ ăn cơm, hoan nghênh Giang Sơn huynh và Bành Vân huynh gia nhập vào Đạo Nhất tông của chúng ta.”

Biết là Dư Mạt có ý gì rồi, từ hôm nay trở đi Giang Sơn và Bành Vân đã chết.

Chí ít là tuyên bố với bên ngoài như vậy.

Hai người cũng không có bất mãn gì, dù sao chuyện cũng đã nói xong, hơn nữa đây cũng là cách xử lí tốt nhất, còn sau này có bị người ta phát hiện ra hay không thì chuyện đó sau này hẵng nói.

“Được.”

Hai người gật đầu đáp, sau đó lập tức quay đầu trở về Linh thành.

Lấy tu vi Đại Thánh cảnh của bọn họ, đám Trần Thanh Vũ phía dưới cũng không phát hiện ra.

“Đi thôi, đi thu thập cục diện một chút.”

Dư Mạt nở nụ cười nói, Nguyên Thương và Vương Mãn cũng gật đầu.

Chiến đấu phía dưới vẫn đang tiếp tục, có điều sau khi ba đạo uy áp kinh khủng buông xuống, trong lúc nhất thời tất cả mọi người trên chiến trường đều bị áp chế, nguyên một đám đều sắc mặt khó coi, chiến đấu cũng từ đó tạm ngưng.

Nhìn thấy ba người Dư Mạt xuất hiện trên không trung, bên phía Đạo Nhất tông ai cũng lộ vẻ vui mừng, mà bên phía Thanh Vân tông thì sắc mặt nguyên một đám đều đen lại, nhất là đám người Trần Thanh Vũ.

Ba người Dư Mạt ở đây, nhưng không thấy lão tổ của mình đâu, điều này nói rõ cái gì?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right