Chương 448: Đi Qua Thôn Quỷ Ba Lần Mà Không Vào?
Tất cả các đệ tử đều đỏ mắt, ngay cả chúng đệ tử Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, Triệu Nhu, Vạn Tượng cũng mang bộ dáng như vậy.
Bọn họ ăn sáng xong liền đi ra ngoài, đương nhiên không biết kết quả của cuộc thảo luận giữa Diệp Trường Thanh và Tề Hùng.
Lúc này nghe được lời này, tất cả mọi người hoàn toàn hưng phấn.
“Ha ha, có thể gọi món nha.”
Đương nhiên, thân là đệ tử thân truyền, thứ mà bọn hắn coi trọng không phải là suất ăn, bởi vì nếu không có chuyện gì xảy ra thì với thực lực của bọn hắn, cơ hồ đều có thể ăn.
Điều mà bọn người Triệu Chính Bình thực sự coi trọng chính là tiểu táo, là gọi món.
Đối với loại đồ chơi như tiểu táo, bọn họ cũng sớm đã vô cùng thèm thuồng.
Nói xong cũng không có nói bậy bạ, tất cả đệ tử đều tranh suất sau đó ăn tối, nhưng đây là lần cuối cùng thông qua tranh đoạt để xác định suất.
Kế tiếp, thông qua việc săn giết Tà Ma để đổi lấy điểm tích lũy, mỗi đệ tử sau khi săn được một Tà Ma, trước mỗi bữa ăn đều có thể đăng ký tại Chấp Sự chỉ định.
Những Chấp Sự này đều do Tề Hùng tuyển chọn, bọn họ không cần đi truy sát Tà Ma, chỉ cần phụ trách ghi điểm là được.
Diệp Trường Thanh đương nhiên đồng ý để bọn họ ăn cơm, dù sao làm thêm đồ ăn cho mấy người cũng không chịu tổn thất gì.
Đối với cái này, những Chấp Sự này tự nhiên không do dự mà đồng ý.
Mặc dù đã mất cơ hội để có một bữa tiểu táo, nhưng ngày nào cũng có bữa ăn đều đặn cũng rất tốt rồi.
Với hai sự thay đổi trên, tâm trạng của các sư huynh đệ hoàn toàn khác.
Sau khi vội vàng ăn xong bữa trưa, thu dọn bát đĩa xong, lúc này lập tức xoay người rời đi.
“Nhanh lên, 10.000 điểm, ta ăn chắc bữa phụ này rồi.”
“Sư huynh chờ ta một chút, ta biết vị trí của một cái thôn quỷ.”
“Người nào không biết chứ? Còn cần ngươi chỉ à?”
“Ý của ta là, chúng ta liên thủ, sau đó trực tiếp bắt gọn, như thế càng hiệu quả.”
“Hả? Sư đệ nói có lý. Được, chúng ta cùng đi.”
“Thêm ta vào nữa, ta cũng biết vị trí của một thôn quỷ ở đâu nữa nè.”
Tất cả đệ tử, hoặc là đi cùng nhau, hoặc là đi một mình, dù sao trong phòng bếp sẽ sớm không có người.
Trở về rồi, cảm giác khi ở doanh trại gần biển đã trở lại.
Nhìn thấy đông đảo đệ tử trong nháy mắt biến mất, Hồng Tôn và Thanh Thạch bọn họ tập mãi thành quen, Tề Hùng bởi vì chưa từng đến doanh trại gần biển, cho nên có chút nghi ngờ nói.
“Mấy tên tiểu tử này…”
“Muộn quá rồi đó, sư huynh vẫn là nên đi chuẩn bị sớm đi, ta đoán chừng buổi tối hôm nay những tên Quỷ Vương kia cũng không nhẫn nại nổi nữa đâu.”
“Hả???”
Nghe Hồng Tôn ngồi ở bên cạnh nhắc nhở, trên mặt Tề Hùng xuất hiện hàng loạt dấu chấm hỏi.
Không đến đó chứ? Mới nữa ngày mà đã không chịu nổi sao?
Ý định của Hồng Tôn rất rõ ràng, chính là muốn Tề Hùng chuẩn bị đối phó với Quỷ Vương, chỉ là Tề Hùng lại cảm thấy điều đó là không thể xảy ra được.
Chỉ là một cái quy tắc đến giữa trưa mới được nhắc đến, chẳng lẽ những tên nhãi ranh này có thể khiến Quỷ Vương đứng ngồi không chỉ trong nửa ngày thôi sao?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, Tà Ma ở Quỷ cốc nhiều vô số kể, nói đúng hơn là giống như giết heo, thời gian chỉ có nửa ngày có thể giết được bao nhiêu chứ?
Chỉ là mấy trăm ngàn Tà Ma, đối với Quỷ cốc mà nói, từng này không tính là gì, chẳng lẽ những thằng nhãi con này có thể giết hơn 1 triệu con sao?
Thấy vẻ mặt không thể tin được của Tề Hùng, Hồng Tôn đứng dậy, duỗi người nói.
“Nghỉ ngơi đi, tối nay chỉ sợ là phải bận rộn một phen rồi.”
Hồng Tôn nghĩ tối nay hắn sẽ có rất nhiều việc cần phải làm, chính vì thế đã quay trở lại sân sau, dựa vào ghế nằm ngủ thiếp đi.
Bọn người Thanh Thạch và Trương Thiên Trận cũng làm như thế, chỉ để lại Tề Hùng cùng Thạch Tùng còn hai mặt nhìn nhau.
Thạch Tùng nửa tin nửa ngờ, hắn đã từng tới Hổ Lĩnh, cũng biết những tên tiểu tử này vì muốn được ăn mà trở nên điên cuồng như thế nào, nhưng cũng không đến mức truy sát có nửa ngày mà đã khiến Quỷ Vương đứng ngồi không yên.
“Sư đệ, ngươi cho rằng …”
“Ta không biết. Ta chỉ có thể nói, hiện tại đám tiểu hỗn đản này đã không có giới hạn cuối, Quỷ cốc muốn ngăn cũng không ngăn được.”
“Hả???”
Trước câu hỏi của Tề Hùng, Thạch Tùng trả lời, rồi cùng bọn người Hồng Tôn đi nghỉ ngơi.
Vừa đi vừa nói.
“Đúng rồi, đi báo cho sư thúc bọn họ cũng chuẩn bị tốt đi, ta đoán những tên lão quỷ cũng không chống đỡ được mấy ngày đâu.”
Hả? ? ?
Mẹ nó có cần thái quá như vậy không? Mới nửa ngày đã khiến Quỷ Vương không thể ngồi yên sao? Cũng chỉ có mấy ngày mà cũng có thể khiến Quỷ Hoàng đứng ngồi không yên luôn sao?
Tề Hùng không tin, một bên khác, Cơ Vô Song vẫn luôn một mực theo dõi nhất cử nhất động của Đạo Nhất tông, tự nhiên cũng biết chuyện hai bên đã kiểm tra lẫn nhau tối qua.
Lúc này bên trong chỗ ở của Cơ Vô Song tại Hoàng Cực tông, nghe một tên Trưởng Lão cấp dưới báo cáo, Cơ Vô Song cười lạnh.
Kịch liệt chiến đấu cả đêm sao, còn không có đột phá vòng vây sao?”
“Đúng.”
“Thương vong thì sao?”
“Có một số đệ tử của Đạo Nhất Phái bị thương, nhưng cũng không có vấn đề gì quan ngại. Về phần Tà Ma của Quỷ cốc, cũng chỉ bị giết có mấy ngàn người thôi.”
“Chỉ trong một đêm giết tận mấy ngàn Tà Ma sao? Ồ, ta biết mục đích của Tề Hùng rồi.”
“Tông Chủ biết rồi sao?”
“Chẳng qua là muốn lợi dụng Quỷ Cốc để đề thăng uy thế lần nữa thôi, để cho thiên hạ nhìn thấy. Đạo Nhất tông ta là thật tâm vì nhân tộc, cái bọn đạo đức giả này.”
Cơ Vô Song suy đoán, Tề Hùng chính là vì giả vờ giả vịt để trưng bày, hơn nữa chiến lực của Đạo Nhất tông cũng chỉ có như thế.
Giống như ý nghĩ của bầy Quỷ Vương trong Quỷ cốc, nghe nhầm đồn bậy, Đạo Nhất tông được thế nhân bưng lấy quá cao.
Chỉ là nghe xong lời này, Trưởng Lão cấp dưới không có trả lời, hắn luôn cảm thấy có điểm không đúng.
Quả thật buổi biểu diễn tối hôm qua của Đạo Nhất tông đúng là hỏng bét, không phù hợp với lời đồn thổi nghiêm trọng như bên ngoài nói, chỉ trong một đêm đã giết chết mấy ngàn Tà Ma.
Tuy nhiên, trận chiến trước đó ở doanh trại gần biển, trận chiến với Hổ Lĩnh và trận chiến với Thanh Vân tông của Đạo Nhất Tông đều là những chiến tích thực sự.
Ngay cả khi có phần phét lác nào đó thì sự thật vẫn còn đó, cũng không phải bỗng dưng xuất hiện nói khoác.
Nhưng kết quả tối hôm qua cũng là sự thật, cho nên vị Trưởng Lão này mới lòng tràn đầy sự nghi hoặc, rốt cuộc bọn Đạo Nhất tông đây là tình huống như thế nào?
Hay là trước đó bọn họ không biết về những bí mật ẩn giấu trong doanh trại gần biển, Hổ Lĩnh và Thanh Vân tông sao?
“Được, tiếp tục theo dõi, Tề Hùng muốn tiếp tục giả vờ giả vịt, bản tông chính là muốn cho hắn cơ hội này, tạm thời không nên khiêu khích hắn.”
Cơ Vô Song trong nháy mắt thả lỏng rất nhiều, khoát tay nói, Đại Trưởng Lão gật đầu đồng ý, sau đó lui ra ngoài.
Cả Quỷ cốc và Hoàng Cực tông đều tin rằng Đạo Trường không có gì đáng sợ, áp lực cũng giảm đi rất nhiều.
Trong lúc bọn họ buông lỏng tâm tình, các đệ tử của Đạo Nhất tông sau khi ăn trưa đã tiến vào Quỷ cốc với một lực lượng hùng hậu.
Trước và sau chỉ cách nhau chưa đến một giờ, nhưng lần này lại mang tâm trạng hoàn toàn khác trước.
Trước khi tiến vào Quỷ cốc, tất cả các đệ tử của Đạo Nhất tông, người nào người nấy đều không có tinh thần chiến đấu, lười biếng.
Nhưng hiện tại, trong con mắt của chúng đệ tử đều đỏ lên, tốc độ đi lại cũng nhanh hơn mấy phần.
“Đi, đi, bên này, ta biết vị trí của thôn quỷ gần đây nhất.”
“Mời sư huynh dẫn đường.”
“Ngày hôm qua ta phát hiện cái thôn quỷ này, chỉ là lười đi vào vì bận đi tìm Thiên Hương quỷ quả, không nghĩ tới có lúc cần đến nó.”
“Thứ mà sư huynh nói chính là thôn quỷ nằm ở phía Đông sao?”
“Sư đệ biết nó sao?”
“Ừm, ta không chỉ có đêm qua đi ngang qua, sáng nay còn đi ngang qua đó hai lần.”
“A, sư đệ, ngươi đi thôn quỷ ba lần đều không có tiến vào sao?”
“Trước đó không có nghĩ nhiều như vậy đâu, những thứ Tà Ma này không chủ động khiêu khích, ta cũng liền lười quản…”
“Ha ha, cũng giống nhau cả thôi.”
Đừng nói nhảm nữa, làm trước chuyện này đi đã. Ta vừa vặn nhìn thấy bọn người Trần sư huynh cũng tới nơi đó.”
“Mẹ kiếp, vậy thì nhanh chân lên một chút, nhanh lên.”
Trong nháy mắt, mấy tên đệ tử trực tiếp thi triển hoá cảnh thân pháp, bóng người trong nháy mắt biến mất tại chỗ, vội vàng hướng thôn quỷ chạy tới, sợ mình chậm một bước, bị những sư huynh đệ khác vượt lên trước.