Chương 450: Ba Cái ba
“Chúng ta thật không cần rút lui sao? Bốn phía khắp nơi đều là đệ tử của Đạo Nhất tông đệ tử đó.”
Có Tà Ma lo lắng nói, bọn chúng vẫn luôn chú ý động tĩnh xung quanh, kể từ tối hôm qua mãi cho đến sáng nay vẫn luôn không ngừng có đệ tử của Đạo Nhất tông đi ngang qua.
Mặc dù họ không có ý định phát động một cuộc tấn công, mà lại vào lúc giữa trưa, toàn bộ bọn họ đều biến mất một cách kỳ lạ, nhưng điều này vẫn như cũ khiến chúng nó lo lắng.
Nghe vậy, Hoàng Hiệt Quỷ cầm đầu trầm giọng nói.
“Những tên đệ tử của Đạo Nhất tông dường như không có hứng thú với chúng ta.”
“Theo ta thấy, bọn họ rất có thể là đang kiêng kị sức mạnh của Quỷ cốc chúng ta.”
“Đúng đấy, cho nên không cần sợ, cho dù bây giờ bọn hắn tới đây công kích thì làm sao? Trận chiến tối hôm qua, cái đám đệ tử Đạo Nhất tông này một chút cũng không đủ gây ra sợ hãi.”
Trận chiến đêm qua, thôn quỷ bọn họ cũng có tham gia vào, chịu trách nhiệm bao vây và giết chết mấy tên đệ tử ngoại môn của Đạo Nhất tông.
Nhưng mấy tên đệ tử kia căn bản không có ý định dây dưa với bọn hắn, bọn hắn chỉ là tạo ra kẽ hở, sau đó liền không có tâm tình đánh nhau rời đi.
Chính vì chuyện tối hôm qua mà đám Tà Ma trong thôn quỷ này mới tràn ngập lòng tin, cho rằng Đạo Nhất tông chẳng qua cũng chỉ có như vậy, đệ nhất tông môn của Nhân tộc cái rắm ý.
Nhưng vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận đánh nhau.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Một đám Tà Ma đều cau mày, rồi vội vàng lao ra khỏi phòng.
Nhìn thoáng qua, bọn họ phát hiện có đệ tử Đạo Nhất tông từ hai phương hướng công kích, thấy thế, một đám Tà Ma lúc này ngay lập tức nổi giận lôi đình.
“Làm sao ngươi dám, giết bọn hắn đi.”
Các ngươi hôm qua chạy nhanh như thỏ đế, hôm nay còn dám chủ động tiến công?
Trong lúc nhất thời, mấy ngàn Tà Ma trong thôn quỷ ào ào hướng về Đạo Nhất tông đệ tử vây giết.
Về số lượng, đệ tử của Đạo Nhất Tông tuyệt đối không thể so sánh được, tổng cộng có hai đội đệ tử, một đội bảy người của Văn Viện Phong, một đội sáu người của Huyết Đao Phong, nhân số tổng cộng cũng chỉ có mười ba người.
Nhưng Tà Ma lại có đến mấy ngàn con.
Thế nhưng khi đối mặt với hàng ngàn Tà Ma vây giết, những tên đệ tử này lại thay đổi hành vi bình thường, không giống như tối hôm qua, căn bản không có ý định thoát ra khỏi vòng vây.
Ngược lại còn chủ động lao vào trong đám Tà Ma.
“Bao vây bọn chúng, không để bất kỳ ai trong số chúng trốn thoát.”
Cái tên Hoàng Hiệt Quỷ vẫn còn hét lớn, nhưng sau khi hô hào thì nhận thấy có điều gì đó không ổn.
Những cái tên đệ tử Đạo Nhất tông này mẹ nó hoàn toàn không có ý bỏ chạy, nó ở chỗ này chỉ huy Tà Ma vây quanh bọn họ, thế nhưng những tên đệ tử Đạo Nhất tông này a, mẹ nó vậy mà từng người một chủ động xông vào trong vòng vây.
Điều đó có nghĩa là gì?
Hơn nữa, ngươi nghe một chút xem bọn họ đều đang nói cái gì vậy.
“Ha ha, đừng chạy, đừng chạy.”
“Đến, đến, bao vây ta, ta nhất định sẽ không chạy.”
“Mau lại đây vây ta đi nào.”
“Cmn, não ngươi bị úng nước rồi à, người ta bên kia có bảy người, chúng ta chỉ có sáu người, cứ nhất định là vây quanh chúng ta.”
“Đừng nghe bọn hắn nói nhảm, bọn hắn bên kia có hai tên đệ tử nội môn, chúng ta ở bên này đều là đệ tử ngoại môn, mau bao vây chúng ta đi.”
“Chúng ta bị thương, đến bao vây chúng ta đi, dễ giết lắm.”
“Ngoan, nghe lời, Văn Viện Phong chúng ta không giỏi đánh nhau, nhất định là phải giết chúng ta trước nha.”
Nghe một chút, ngươi mẹ nó nghe một chút xem đây đều là đang nói cái quái gì vậy.
Đây là tranh nhau chen lấn muốn chết? Ghét bỏ Tà Ma bên cạnh mình không đủ nhiều sao?
Còn ta bên này, ngươi bên kia.
Nghe thấy tiếng kêu gào của đệ tử Đạo Nhất tông, thủ lĩnh Hoàng Hiệt Quỷ hoàn toàn nổi giận.
“Hôm nay các ngươi một người cũng đều chạy thoát không được.”
Quỷ khí quanh thân mãnh liệt, có thể thấy rằng các đệ tử của Đạo Nhất tông không những không sợ hãi mà còn trở nên phấn khích hơn.
“Đúng, đúng, chúng ta sẽ không chạy trốn, tới đây chiếm lấy ta đi, còn tên Tà Ma nào nữa không, đều kêu hết ra đi.”
“Lão quỷ kia, nếu như ngươi có bản lĩnh thì tới đây giết ta đi.”
“Ngươi khi dễ Tà Ma quá đáng, tức chết ta rồi.”
Nghe được những lời này, cái tên Hoàng Hiệt Quỷ cũng nhịn không được nữa mà xuất thủ, vốn là hướng về phía bảy đệ tử Văn Viện Phong đi tới.
Nhưng vừa mới quay người, ở một bên khác, tên đệ tử nội môn đến từ Huyết Đao Phong, trực tiếp chém một đao xuống, trong miệng mang theo giận dữ hét lên.
“Cái tên Tà Ma to gan này, dám làm tổn thương sư đệ ta, sư đệ yên tâm, sư huynh tới rồi đây.”
Lách mình tránh thoát lưỡi đao, cái tên Hoàng Hiệt Quỷ này quay đầu trừng mắt.
“Được, nếu ngươi muốn chết trước, ta thành toàn cho ngươi.”
Vừa nói, hắn vừa quay người tấn công các đệ tử của Huyết Đao phong, nhưng giây tiếp theo, các đệ tử thân truyền của Văn Viện Phong trực tiếp nói ra chân ngôn, sau đó đánh về hướng của nó.
“Tà Ma ngươi chạy đâu cho khỏi nắng.”
Hoàng Hiệt Quỷ quay đầu lại.
“Đừng đả thương sư đệ ta, sư đệ đừng sợ, xem sư huynh chém đầu lão quỷ này nè.”
Hoàng Hiệt Quỷ lại quay đầu.
“Ác Quỷ nho nhỏ mà cũng cần sư huynh động thủ sao, để sư đệ làm cho.”
Hoàng Hiệt Quỷ lại quay đầu.
“Có sư huynh ở đây, sư đệ không cần lo lắng.”
“Lão quỷ, ngươi có bản lĩnh thì tới chỗ ta đi.”
“Không, đến chỗ ta.”
“Không, đến chỗ ta.”
“Không… …”
“Đủ rồi.”
Cuối cùng, cái tên Hoàng Hiệt Quỷ triệt để nhịn không được giận dữ hét lên một tiếng.
Hoàn toàn bị hai cái tên đệ tử này làm cho bối rối, ta mịa nó đến cùng là nên giết ai chứ?
Trái một câu phải một câu, nhìn cái tên Hoàng Hiệt Quỷ giận dữ, hai tên đệ tử của Huyết Đao phong và Văn Viện Phong cũng là hai mặt nhìn nhau.
Trong mắt đều lóe lên một tia sáng không nói rõ được cũng không cũng không thể giải thích được.
“Khục, ta cảm thấy vẫn là phải trước hết giết ta. Ngươi xem, ta chỉ là một đệ tử ngoại môn của Đạo Nhất tông, không phải sẽ càng dễ giết hơn hay sao?”
Ho nhẹ một tiếng, đệ tử Văn Viện Phong nhìn về phía Hoàng Hiệt Quỷ nói.
Nghe vậy, các đệ tử của Huyết Đao tông trở nên lo lắng, vội vàng nói.
“Không, không, giết ta đi, ta trọng thương chưa lành cho nên chính là cơ hội tốt, hơn nữa giết đệ tử ngoại môn có ích lợi gì đâu? Muốn giết thì cứ giết chết đệ tử nội môn như ta nè.”
“Không, không, không, ngoại môn đệ tử như ta giết càng dễ dàng…”
“Không, không, không, ta còn đang bị trọng thương, thân thể không có chút khí lực nào, hơn nữa còn…”
“Ngươi giết ta trước đi.”
Lại bắt đầu nữa rồi, con Hoàng Hiệt Quỷ này bị hai người nói khiến tâm phiền ý loạn, tùy tiện chọn đại một cái phương hướng, lao về phía các đệ tử của Văn Viện Phong.
Thấy vậy, các đệ tử của Huyết Đao phong nhảy dựng lên trong cơn giận dữ, mà các đệ tử của Văn Viện Phong thì trong lòng nở hoa.
Mau tới đi, tới đây chiếm ta nào, ha ha, Hoàng Hiệt Quỷ, 20 điểm tích lũy tới tay.
“Ngu xuẩn, mịa nó hắn là đệ tử đệ nhất của ngoại môn đấy.”
Hoàng Hiệt Quỷ này cũng không ngu, đương nhiên nó biết đệ tử ngoại môn yếu hơn đệ tử nội môn, so ra, đệ tử Văn Viện Phong nhất định dễ giải quyết hơn.
Bất quá đây là tình huống bình thường, bình thường mà nói, thực lực của đệ tử ngoại môn tuyệt đối không bằng đệ tử nội môn, cái này cũng không thành vấn đề.
Nhưng nếu đối tượng là đệ nhất đệ tử của ngoại môn thì sao? Thực lực đó tuyệt đối không kém hơn so với đệ tử nội môn xếp hạng thấp.
Càng quỷ quyệt hơn chính là, đệ tử này của Văn Viện Phong cư nhiên che dấu tu vi cho nên mới khiến tên Hoàng Hiệt Quỷ lựa chọn hắn.
Nghe được đệ tử Huyết Đạo phong phía sau rống giận, Hoàng Hiệt Quỷ sửng sốt một chút, theo bản năng muốn ngăn cản thân ảnh của hắn.
“Cái gì? Đệ tử đệ nhất ngoại môn sao?”
Đáng tiếc đã muộn, đệ tử Văn Viện Phong này lập tức xuất thủ, trên mặt mang theo nụ cười nói.
“Đa tạ sư huynh, cái tên lão quỷ này sẽ sư đệ xin thu nhận.”
“Đáng chết.”
Tu vi trong nháy mắt bạo phát, Tử Phủ cảnh nhập môn sao?
Cảm nhận được cảnh giới tu vi này của đệ tử Văn Viện Phong, Hoàng Hiệt Quỷ hoàn toàn ngây người, mẹ nó tại sao lại là Tử Phủ cảnh chứ? Vừa rồi không phải mới vừa Kết Đan cảnh sao?
Không có gì bất ngờ xảy ra, đầu của con Hoàng Hiệt Quỷ này trực tiếp bị chém xuống.
Hài lòng thu hồi Quỷ Tinh, nhìn thấy kết quả như vậy, đệ tử Huyết Đao phong nghiến răng tức giận.
“Hoàng Hiệt Quỷ cho ngươi, nhưng những Tà Ma khác có phải là của chúng ta không?
“Sư huynh nói gì vậy, trảm yêu trừ ma là thứ tự nhiên là đều dựa vào năng lực của chính mình mới đạt được.”
“Ngươi… . .”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
“Được rồi, vậy chúng ta đánh rồi mới biết.”
Sau khi giết chết con Hoàng Hiệt Quỷ cầm đầu, tinh thần của những Tà Ma khác đã giảm xuống ngay lập tức.
Mặt khác, các đệ tử của Đạo Nhất tông giống như hoàn toàn mất trí.
Tà Ma vốn chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng, ở trong tay đệ tử Nhất Đạo Tông, chẳng khác nào giống như chém dưa thái rau.
Dù sao đây cũng chỉ là vùng ngoại ô của Quỷ cốc, không có Tà Ma nào có thực lực quá mạnh.
Ngoại trừ Hoàng Hiệt Quỷ ở khu vực bên ngoài, còn có vài tên Bạch Sam Quỷ, những cái khác đại bộ phận đều là tầng thứ Hôi Tâm Quỷ và Hóa Tà.
Mức độ chút thực lực này hoàn toàn không gây ra mối đe dọa nào cho các đệ tử của Đạo Nhất tông.
Huống chi, trong khoảng thời gian để tranh đoạt đồ ăn này, các đệ tử của Huyết Đao phong và Văn Viện Phong cũng có tiến bộ vượt bậc.
Đặc biệt là về thuật pháp, dưới các loại tu luyện liều mạng, cấp bậc thấp ít nhất cũng là cấp viên mãn.
Không lâu sau, những TàMà này bị giết hoặc là chạy trối chết, trong khi các đệ tử của Đạo Nhất tông thì là một đường truy kích.
Đêm qua còn cảm thấy tâm tình của đám đệ tử Đạo Nhất tông không được tốt lắm, nhưng lúc này ở trong mắt những thứ Tà Ma này, quả thực mang bộ dạng tồn tại như lang như hổ.
“Vì cái gì…”
Vô số Tà Ma trong lòng đều có nghi vấn như vậy, ngươi ngày hôm qua không phải còn không có ý định quấy rầy bọn hắn sao? Vì cái gì hôm nay muốn đuổi tận giết tuyệt chứ.
Còn có, tại sao tu vi của ngươi về cơ bản tăng ít nhất một cấp nhỏ chứ?
Như thể họ không phải đối mặt với cùng một nhóm người.
Hơn nữa, không chỉ tu vi và thực lực của hắn bị che giấu, mà thủ đoạn của hắn cũng rất bẩn thỉu.
Giống như một tên Bạch Sam Quỷ bị Văn Viện Phong truy sát, mắt thấy sắp bị đuổi kịp, không thể trốn đi đâu được.
Đột nhiên, chỉ thấy bên trái có một đệ tử Huyết Đạo phong chặn đường, cánh tay bị thương, sắc mặt vô cùng tái nhợt.
Thấy vậy, Bạch Sam Quỷ không chút do dự rẽ trái, lao thẳng về phía đệ tử Huyết Đao Phong.
Dù sao cũng chỉ là một đệ tử bị thương, rõ ràng là sự lựa chọn tốt nhất để phá vòng vây.
Thấy vậy, hai đệ tử của Văn Viện Phong đang đuổi theo lập tức chìm xuống.
Không phải ta lo lắng cho vị sư đệ đến từ Huyết Đạo phong này, mà là lo lắng cho con Bạch Sam Quỷ này.
“Đừng đi, có bẫy…”
“Mẹ nó đồ ngốc, hàng, đừng đi.”
Nhìn thấy cái tên Bạch Sam Quỷ này căn bản không nghe bọn họ nói, xông về phía đệ tử Huyết Đạo phong, hai người trực tiếp bó tay hết nói nổi.
“Biến đi.”
Mắt thấy đã vọt tới trước mặt vị đệ tử Huyết Đạo phong này, cái tên Bạch Sam Quỷ này tức giận hét lên, nếu không muốn chết, liền cút ra ngoài.
Nhưng giây tiếp theo, đệ tử Huyết Đạo phong trông có vẻ bị thương nặng đột nhiên nhe răng cười một tiếng.
Sau đó, một thân khí tức đột nhiên bạo phát, nơi nào còn có bộ dạng yếu ớt nữa chứ.
“Ha ha, mười điểm tích lũy là của ta.”
“Ngươi.”
Đối mặt với con dao đang lao tới, Bạch Sam Quỷ trực tiếp sững sờ tại chỗ, không phải chứ, vừa rồi ngươi không phải bị thương nặng sao? Tại sao…
“Ngu như heo.”
“Mẹ nó thật đúng là mấy con quỷ đáng chết không thể dùng lời để khuyên mà.”
Trơ mắt nhìn Quỷ Tinh của con Bạch Sam Quỷ này bị thu vào trong ngực, đệ tử Văn Viện Phong đứng phía sau tức giận nhảy dựng lên.
Mẹ nó đã bảo là có vấn đề rồi mà không chịu nghe, còn đòi lao vào chỗ chết để rồi bị thương ? Cái đó là vết thương do bản thân cào ra.
Chỉ là một vết thương nông, máu là bị linh lực cưỡng ép phun ra, ngươi xem một chút đi, mới mấy hơi thở, vết thương đã hồi phục rồi.
Tòa thôn quỷ này nhanh chóng bị các đệ tử của Đạo Nhất tông tàn sát, không để lại một mống Tà Ma còn sót lại nào.
Mà một màn như vậy có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi trong Quỷ cốc.
Những thôn quỷ kia hôm qua còn rất an ổn, vậy mà trong hôm nay lại phải nghênh đón sự đả kích lập tức đến từ sự huỷ diệt của chúng đệ tử Đạo Nhất tông.
Về cơ bản, chỉ cần có hơn mười tên đệ tử của Đạo Nhất tông, dưới sự lãnh đạo của một đệ tử nội môn hoặc một vài đệ tử ngoại môn, thì đã có thể giải quyết một tòa thôn quỷ.
Mà đây chỉ là ở phía khu vực bên ngoài, về phần vị trí trung tâm, lúc này ba vị đệ tử là Từ Kiệt, Chung Linh và Thẩm Tiên đang đứng trên bầu trời phía trên một cái sơn cốc.
“Từ Kiệt, ngươi xác định có thể thu hoạch được cái gì thế?”
“Nhất định sẽ có. Đây là con đường ngắn nhất hướng ra bên ngoài.”
Tiêu hao nhiều trận pháp cùng bùa chú như vậy, nếu như không có thu hoạch lớn, vậy sẽ tổn thất rất lớn.”
“Yên tâm, Từ Kiệt ta sẽ không bao giờ làm loại giao dịch nào thua lỗ.”
Ba đệ tử thân truyền tập trung tại một nơi, còn toà sơn cốc bên dưới từ lâu đã trở thành một nơi chết chóc.
Hầu như mọi ngóc ngách đều đã được dán bùa chú, hoặc đã bố trí trận pháp, mặc kệ ngươi là yêu quái quỷ quái gì, chỉ cần bước vào là chết chắc.
“Bước tiếp theo thì phải xem bản thân ngươi rồi.”
Từ Kiệt quay đầu cười nhìn về hướng Thẩm Tiên nói mà ở bên cạnh Thẩm Tiên có hơn mười Tà Ma đang run rẩy.