Chương 467: Quỷ Hoàng Xuất Thế

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 467: Quỷ Hoàng Xuất Thế

Tên Quỷ Vương này yêu thích Bách Hoa tiên tử, có điều kết quả hiển nhiên có thể nghĩ đến trước đây bị Bách Hoa tiên tử một đường truy sát, suýt chút nữa đã bị chém chết.

Bầu không khí trong đại điện càng ngày càng kì quái.

Dù sao loại chuyện này ai cũng không muốn phát sinh ở trên người mình, chú ý cẩn thận một chút chắc chắn không sai.

Nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc tính toán những thứ này.

Ba tên Quỷ Vương chạy trốn đêm qua nhìn thấy sự hoài nghi bao trùm giữa bầy quỷ, mở miệng nói.

“Ta nói này, hiện tại điều cần suy tính nhất là Đạo Nhất tông.”

“Đúng vậy, những chuyện này chờ sau này hẵng nói cũng không muộn.”

Chỉ là bọn chúng muốn an ủi cũng không mang lại chút tác dụng gì, có một số việc một khi đã dấy lên lòng nghi ngờ, như vậy sẽ không thể ngăn cản hay xóa bỏ nó.

Mặt mũi của đám Quỷ Vương vẫn tràn đầy hoài nghi như cũ đánh giá đám bằng hữu bên cạnh.

Ngay lúc đám Quỷ Vương đang nghi ngờ lẫn nhau, một đạo quỷ ảnh bất ngờ hiện ra trong sân không có chút dấu hiệu báo trước nào.

Toàn thân là một đoàn quỷ khí nồng đậm vây quanh, căn bản không nhìn thấy được khuôn mặt.

Chỉ là khi đạo quỷ ảnh này xuất hiện, tất cả Quỷ Vương ở đó đều sững sờ, lập tức ào ào đứng lên cung kính nói.

“Tham kiến Quỷ Hoàng.”

Người đến bất ngờ kia chính là một trong hai vị Quỷ Hoàng của Quỷ cốc.

Quỷ Hoàng vừa xuất hiện, các Quỷ Vương ở đó đều ngưng việc thảo luận lại.

“Thời gian một đêm lại có thể giết chết hơn mười tên Quỷ Vương, ài, cũng coi là có tài.”

Vừa mở miệng liền có thể nghe ra đối với chuyện phát sinh đêm qua Quỷ Hoàng cực kỳ bất mãn, đối với chuyện này, các Quỷ Vương không dám phản bác lại chút nào, chỉ có thể thành thành thật thật đứng nghe.

Quỷ Hoàng cất bước đi về vị trí chủ tọa, ánh mắt quét một vòng chỗ đám Quỷ Vương, lạnh lùng chất vấn.

“Cũng không cần quản là lý do gì, trải qua một trận chiến đêm hôm qua các ngươi vẫn cảm thấy mình là đối thủ của Đạo Nhất tông sao?”

Không có Quỷ Vương nào trả lời, trận chiến đêm qua chết hơn mời Quỷ Vương, ai còn dám nói bản thân mình đánh được Đạo Nhất tông chứ?

Cũng không cần các Quỷ Vương đáp lời, tên Quỷ Hoàng này lạnh lùng nói.

“Xem ra trong lòng các ngươi đều đã có đáp án, cho dù là chúng ta cùng xuất thủ, kết quả cuối cùng chỉ sợ cũng không quá tốt.”

Quỷ Hoàng ra tay cũng khó có thể thay đổi cục diện, đừng quên, ba người Dư Mạt phía bên kia cũng chưa hề xuất hiện, đêm qua cũng không có chút dấu hiệu xuất thủ nào.

Nếu không cũng không có khả năng Quỷ Hoàng một mực không xuất hiện như vậy.

Nghe thấy lời này, đám Quỷ Vương trong lòng đã có suy đoán, trong đó có một tên Quỷ Vương đánh liều hỏi.

“Ý của Quỷ Hoàng ngài là…”

“Nói chuyện đi, xem xem Đạo Nhất tông muốn cái gì, chỉ cần không phải cái gì quá đáng thì đều đáp ứng bọn hắn.”

“Cái này…”

Nói dễ nghe một chút thì là đàm phán, mà nói khó nghe chính là cầu hòa.

Thế mà Quỷ Hoàng lại có ý nghĩ cầu hòa, chuyện này khiến đám Quỷ Vương nhất thời khó có thể tiếp nhận được.

Phải biết, trôi qua nhiều năm như vậy, dù đối mặt cùng một trong tứ đại tông môn Hoàng Cực tông Quỷ cốc của bọn hắn cũng chưa bao giờ từng khuất phục đi cầu hòa.

Thậm chí có lúc là Hoàng Cực tông chủ động nhường nhịn, đôi bên mới có thể yên bình nhiều năm như vậy.

Nhưng mà bây giờ, Quỷ Hoàng thế mà yêu cầu cầu hòa, chuyện này không phải tương đương với việc thừa nhận Quỷ cốc không bằng Đạo Nhất tông sao.

Trong lòng một đám đều có uất khí khó có thể nuốt xuống, nhìn thấy sắc mặt của đám Quỷ Vương đại biến, Quỷ Hoàng tất nhiên biết bọn họ đang nghĩ gì.

Hắn hừ lạnh một tiếng.

“Cảm thấy mất thể diện sao? Vậy tại sao đêm qua lại không đánh thắng? Thua, còn không chịu nhận thua à?”

“Không có, là chúng ta vô dụng.”

“Hừ, bây giờ Đạo Nhất tông như mặt trời ban trưa, ba lão già Dư Mạt lại là gừng càng già càng cay, vào thời điểm thế này liều chết cùng Đạo Nhất tông tuyệt đối là một quyết định ngu xuẩn nhất.”

Cầu hòa, đây là kết quả sau khi Quỷ Hoàng nghĩ sâu tính kĩ, thứ nhất là bởi bị trận đại bại đêm qua đã làm Quỷ cốc rơi vào thế hạ phong.

Cứ coi như Quỷ cốc hiện tại có thể giải quyết hết đám Tề Hùng cùng đệ tử bốn phong đi, nhưng sau đó thì sao?

Ba mươi hai tông còn lại của Đạo Nhất tông làm sao bây giờ? Còn có thể đánh cược vận may sao?

Thêm một cái nữa, điều này cũng là điểm mấu chốt, chính là ba người Dư Mạt.

Suy nghĩ của Quỷ Hoàng giống với đám người khác, đều cho rằng bây giờ ba người Dư Mạt đang ngoan cố chống cự với tuổi tác, thu liễm lại, đều không nhảy nhót được bao lâu nữa.

Đi liều mạng cùng một kẻ sắp chết thì có ý nghĩa gì?

Huống chi, Quỷ Hoàng lại hoàn toàn không cần lo lắng về chuyện thọ nguyên, chậm rãi chờ cũng có thể mài chết ba người Dư Mạt.

Cho nên tạm thời cúi đầu mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Cũng không co các Quỷ Vương có cơ hội phản bác, bên kia vừa dứt lời Quỷ Hoàng đã mở miệng nói ngay lập tức.

“Việc này liền quyết định như vậy đi, bản hoàng sẽ đích thân ra mặt, sau này các ngươi nhớ kĩ không được trêu chọc Đạo Nhất tông, bọn họ muốn cái gì các ngươi cho các đó là được.”

Nói xong, bóng người Quỷ Hoàng chậm rãi biến mất, chỉ để lại một đám Quỷ Vương không cam tâm, nhưng chúng lại không thể làm gì.

Một bên khác, Đạo Nhất tông ở Linh Thành, chúng đệ tử vừa ăn qua điểm tâm đang nghỉ ngơi, thương nghị làm sao đi Quỷ cốc để đánh thêm một trận.

Tại nhà bếp ở hậu viện, năm người Dư Mạt thoải mái uống nước trà, chỉ là đột nhiên Dư Mạt mở hai mắt ra, khẽ cười nói.

“Tới cũng nhanh lắm.”

Tất nhiên bốn phía Linh Thành đã bị Trương Thiên Trận bố trí trận pháp, mà lúc này Quỷ Hoàng đang đứng bên ngoài trận pháp.

Lấy thực lực của nó, tất nhiên là có thể nhẹ nhàng hóa giải những trận pháp này, nhưng lúc này hắn đang đến cầu hòa cho nên tư thái điệu thấp vô cùng.

Hắn chỉ để lộ ra một tia khí tức, cũng không có công kích vào trận pháp, đứng ở đó chờ đám Dư Mạt tự mình hiện thân.

Cảm nhận được khí tức của Quỷ Hoàng, năm người Dư Mạt liếc nhau.

“Giang Sơn, Bành Vân, hai người các ngươi chưa cần hiện thân.”

Hai người hiện tại không thích hợp xuất hiện trước mặt người đời, nghe vậy, Giang Sơn cùng Bành Vân cũng nhẹ gật đầu.

Sau đó thân hình ba người Dư Mạt lóe lên, biến mất tại chỗ.

Bên ngoài trận pháp, sau khi ba người Dư Mạt xuất hiện, vị Tôn Hoàng này liền muốn mở miệng nói, có điều nhìn thấy sắc mặt ba người hồng hào, trong lúc nhất thời khuôn mặt phía dưới quỷ khí có chút phức tạp.

Mẹ nó cái này đâu có giống như người sắp chết đâu.

Mà Dư Mạt lại đổi khách thành chủ nói.

“Lão quỷ nhà ngươi, thế mà cũng nhiều năm không gặp rồi, muốn nói cái gì nói đi, muốn đánh nhau hai chiêu hay làm sao?”

Nhìn thấy ba người Dư Mạt một điểm sắt chết cũng không có, Quỷ Hoàng ngẩn người, lập tức mở miệng nói.

“Quỷ cốc ta không có ý đối địch với Đạo Nhất tông của ngươi, nói đi, nói mục đích các ngươi tới đây.”

Thế này là đến cầu hòa?

Nghe thấy lời này, Dư Mạt cười trả lời.

“Nói sớm chút, nói sớm không phải tốt rồi sao.”

“Ngươi… bớt phí lời, Đạo Nhất tông các ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”

“Kỳ thật cũng không có gì lớn, chỉ là tìm chút đồ.”

“Tìm đồ?”

“Đồ tốt của Quỷ cốc ngươi không ít, thế nào, để cho chúng ta đi vào tìm một chút.”

Muốn bảo vật à? Nghe thấy lời này, trong nháy mắt sắc mặt của Quỷ Hoàng trở nên khó coi, thế này thật đúng là công phu sư tử vồ mà.

Để cho các ngươi vào tìm? Lời này quả thực là tham không thấy đáy.

Tìm một chút rốt cuộc là tìm bao nhiêu chứ?

“Không thể, ngươi muốn cái gì thì nói một con số, nếu không ngươi vào Quỷ cốc lấy đi hết chẳng lẽ bản hoàng cũng phải đáp ứng?”

Chưa xác định số lượng, đồng nghĩa với việc không có hạn mức cao nhất, chắc chắn là không thể đồng ý.

Bị từ chối, Dư Mạt cũng không gấp, cười hì hì như cũ nói.

“Như vậy là không trao đổi được sao?”

“Ít nhất ngươi phải nói ra con số mình muốn đi.”

Nhìn thấy ánh mắt Dư Mạt chợt lóe lên sát ý, Quỷ Hoàng trầm mặc một lát, ngữ khí cũng mềm đi một chút.

Vốn dĩ cũng không muốn trở mặt với Đạo Nhất tông lúc này, chỉ có thể cố nén tức giận trong lòng.