Chương 475: Dò Xét Tình Hình Phe Địch?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,092 lượt đọc

Chương 475: Dò Xét Tình Hình Phe Địch?

“Vấn đề gì?”

Lúc mới đầu nàng cũng chưa kịp phản ứng, nhìn thấy khuôn mặt Bách Hoa tiên tử đầy hoài nghi, Triệu Nhu cắn răng nói.

“Sư tôn, Quỷ lâu.”

“Quỷ lâu? Thì làm sao?”

“Chỗ đó là nơi nào chứ.”

Triệu Nhu có thể khẳng định rằng đám nam nhân thối này muốn đi đến Quỷ Lâu, lúc chiều nàng đã thấy kỳ quái, vì sao ánh mắt đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt nhìn vào Quỷ lâu có vẻ gì đó là lạ.

Chỉ là lúc đó không có nghĩ gì nhiều, hiện tại nhớ lại hẳn ngay lúc đó sắc tâm đã xuất hiện rồi.

“Không thể nào.”

Vương Thiết Thụ ở bên cạnh nói.

“Chuyện này người quỷ khác đường, cũng không thể đến mức sẽ…”

“y dà, đám nam nhân này đều ưa thích thứ mới mẻ, nếu sư tôn không tin thì bây giờ chúng ta đi đến Quỷ lâu xem xét là biết rõ thôi.”

Thấy Triệu Nhu nói chắc chắn như thế, trong lòng Bách Hoa tiên tử cũng không nghi ngờ nàng nữ nói.

“Vậy thì đi xem một chút.”

Lúc này đám nữ nhân một đường đi thẳng đến Quỷ lâu, mà hai tên Quỷ Vương khác phụ trách giám thị Đạo Nhất tông nhìn thấy đám Bách Hoa tiên tử rời đi, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn nhau nói.

“Đạo Nhất tông là xảy ra chuyện gì đây? Trước đó đám Hồng Tôn rời đi, hiện tại mấy lão bà này cũng đi đến Quỷ thị?”

“Ai biết được, ta đi theo các nàng, ngươi tiếp tục giám sát đi.”

“Được.”

Nửa đêm canh ba thế này các ngươi rủ nhau một đám chạy ra ngoài làm cái gì, đều không tu luyện sao?

Không nghĩ ra nổi, có điều chuyện nghĩ càng không thông còn ở phía sau, tên Quỷ Vương này sau đó một đường đi theo đám Bách Hoa tiên tử đến Quỷ lâu, hắn liền ngây ngốc.

Nhìn Quỷ lâu quen thuộc trước mắt, còn có đám Quỷ Cơ từng người từng người trang điểm lộng lẫy kia.

Đây là Quỷ lâu? Đúng không?

Thế mà một đám nữ nhân các ngươi mẹ nó đến chỗ Quỷ lâu làm gì đây?

Đừng nói là nó, ngay cả quản sự Tà Ma nhìn thấy đám Bách Hoa tiên tử đang nhanh chóng đi tới cũng trợn trừng hai con mắt đến căng tròn, suýt nữa thì rơi xuống.

Hôm nay làm sao thế này? Mở cửa không xem giờ hoàng đạo sao? Mới vừa tiếp đãi xong một đám nhân loại, bây giờ lại tới một đám? Càng kỳ cục hơn lại còn là nữ nhân?

Đám nữ nhân các ngươi đến đi dạo cái rắm ở Quỷ thị à.

“Đứng lại.”

Hắn cũng không suy nghĩ nhiều lập tức trực tiếp tiến lên ngăn cản đường đi của đám nữ nhân, ngữ khí băng lãnh nói.

Chỉ là Bách Hoa tiên tử càng nhanh hơn, còn không thèm cùng quản sự nói nhảm, một đạo hàn quang lóe lên, ngay lập tức trên cổ quản sự Tà Ma đã bị gác lên một thanh trường kiếm.

“Khách quan đang làm gì thế, có cần cái gì thì nói là được rồi, không cần thiết phải đụng đến đao kiếm.”

“Vừa rồi có một đám nhân loại tới phải không?”

“Ừm, có đến có đến.”

“Ở đâu?”

“Chuyện này…”

Ánh mắt hắn hoài nghi nhìn Bách Hoa tiên tử, không phải chứ ngươi muốn làm cái gì đây? Ngươi muốn chơi hay là muốn cái gì, ngươi cứ nói thẳng ra đi.

Muốn chơi, ta sắp xếp cho ngươi, ngươi cứ không rõ ràng như vậy ra rất khó xử lí đó.

Hơn nữa chúng ta có quy củ của chúng ta, không thể tiết lộ tin tức khách hàng.

“Chuyện này… bọn họ vừa mới đi…”

Khoan hãy nói, tên quản sự Tà Ma này đúng là có tố chất nghề nghiệp, biết làm nghề này là phải kín miệng, nhất là đối với khách hàng mà nói.

Chỉ là sự bối rối trong mắt nó cũng không tránh thoát khỏi sự chú ý của Bách Hoa tiên tử, trường kiếm lại lần nữa hướng về phía trước, lần này cũng không còn là lạnh như băng nữa mà mẹ nó là Khí tức Tử vong trực tiếp đập vào mặt.

“Ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa sắp xếp ngôn từ nói lại.”

Ngữ khí nàng băng lãnh nói ra, đến bây giờ Bách Hoa tiên tử đã tin tưởng suy đoán của Triệu Nhu, vừa nghĩ đến chuyện Diệp Trường Thanh thế mà lại lừa gạt mình để đi đến mấy nơi như thế này, trong lòng nàng không thể nhịn được bùng lên cơn lửa giận.

Đối mặt với sự uy hiếp của tử vong, quản sự Tà Ma rất nhanh bị dọa muốn tè ra quần, may mà đúng vào lúc mấu chốt, tên Quỷ Vương vẫn luôn đi theo giám sát đám Bách Hoa tiên tử xuất hiện nói.

“Chờ một chút.”

“Ngươi muốn nhúng tay vào?”

Nhìn thấy Quỷ Vương xuất hiện, Bách Hoa tiên tử cũng không ngạc nhiên lắm, lạnh lùng nói.

“Không có, ngươi còn không nói cho các nàng biết mau.”

Quỷ Vương lắc đầu, quay lại nổi giận mắng quản sự Tà Ma.

“Thế nhưng mà, chuyện này… chuyện này không hợp quy củ.”

“Quy củ chó chết, kiếm trên tay người ta mới là quy củ.”

Ngay cả Quỷ Vương cũng nói như vậy thế nên cuối cùng quản sự Tà Ma không những nói cho bọn họ chỗ gian phòng của đám Diệp Trường Thanh, thậm chí còn đích thân đưa đám Bách Hoa tiên tử lên lầu hai.

Vừa đến bên ngoài gian phòng liền nghe thấy một tràng tiếng cười càn rỡ.

“Ha ha, tìm không thấy à, đồ vật Triệu Chính Bình ta giấu còn chưa từng có người nào có thể tìm thấy đâu.”

“Triệu ca ca, ngươi thật xấu.”

“Vậy bây giờ ta tìm cái đó cho.”

“Đáng ghét a.”

Nghe xong âm thanh này, sắc mặt của Triệu Nhu đứng ngoài cửa trong nháy mắt trở nên âm trầm, trong mắt đã hiện ra một vệt dạt dào sát ý.

Đùng một tiếng, cửa phòng bị một chân đá văng ra, lúc này đám người đang chơi rất cao hứng, nhất là Từ Kiệt, lập tức nổi giận quay đầu mắng.

“Làm càn… mẹ ơi…”

Nhìn thấy đám nữ nhân tiến vào gian phòng, Từ Kiệt lập tức ngây ngốc, mà Triệu Chính Bình càng ngu ngơ đứng im tại chỗ. Tay hắn còn vừa mới đặt trên người Quỷ Cơ kia, ngay cả cử động cũng quên mất chậm chạp há hốc mồm.

“Nhu muội, ngươi…”

Ngược lại Thạch Tùng là phản ứng nhanh nhất, vốn dĩ lão già này cũng nằm trong nhóm chơi khoa trương nhất, có điều ngay lúc cửa phòng bị đá văng ra, cơ hồ một chân lão già này đã đạp Quỷ Cơ bên cạnh ra ngoài ngay lúc đó.

Không có dấu hiệu báo trước nào, thậm chí lúc Quỷ Cơ này bay ngược lên không trung còn dùng loại biểu tình nghi ngờ nhìn về phía Thạch Tùng.

Ánh mắt đó thật giống như đang nói, ngươi làm gì thế? Một giây trước còn gọi người ta là tiểu bảo bối, một giây sau đã đạp bay ra ngoài là có ý gì?

Chỉ có điều Thạch Tùng hoàn toàn không để ý đến nàng, quay đầu nhìn về phía Tuyệt Tình sư thái lập tức vội vàng đứng lên cười nói.

“Sao ngươi lại tới đây?”

Nghe vậy mặt Tuyệt Tình sư thái không chút thay đổi nói.

“Thế nào, làm mất nhã hứng của ngươi rồi sao?”

“Nói bậy nào, đây là ta bị đại sư huynh đưa tới, hắn nói khó có cơ hội xâm nhập Quỷ cốc, muốn tìm hiểu toàn diện các mặt của Quỷ cốc, để biết người biết ta đó.”

Nhìn thấy Thạch Tùng dùng một bộ mặt chính khí giải thích, Tuyệt Tình sư thái quét qua một vòng trong căn phòng vô cùng xa hoa lãng phí, nhất là Tề Hùng, Tần Sơn Hải, Mặc Vân, Dư Mạt, Nguyên Thương, Vương Mãn.

Tay của nguyên một đám người đều còn để ở bên trong quần áo của Quỷ Cơ nhà người ta, liền xùy cười một tiếng.

“Như vậy à, vậy xem ra các ngươi tìm hiểu không tồi, không nói là hiểu đến tận cùng, nhưng như này cũng không kém nhiều lắm, đúng không?”

“Ha ha, ta làm sao biết được.”

Nghe vậy Thạch Tùng làm vẻ mặt vô tội, đừng hỏi, dù sao ta chỉ có uống rượu thôi.

Một bên hắn giả ngu, còn một bên điên cuồng nháy mắt hướng về phía bọn Tề Hùng.

Mẹ nó, thời điểm này cũng nên đến lượt các ngươi ra tay rồi đó, mẹ kiếp nguyên một đám đều là người không có đạo lữ, lúc này không ra chịu tội thì chờ đến lúc nào?

Đám người Tề Hùng tất nhiên là hiểu ý của Thạch Tùng, hơi lúng túng ho nhẹ vài tiếng, sau đó mới chậm rãi để tay ra ngoài, đứng lên nói.

“Chuyện này à, sư muội, sư thái, Vương Trưởng Lão, quả thật là chúng ta đi dò xét tình báo, dù sao các ngươi cũng biết mà, làm người đứng đầu chính đạo, chống lại Tà Ma, bảo vệ nhân tộc, vốn chính là trách nhiệm mà chúng ta không thể trốn tránh.”

“Tam sư đệ nói không sai, bởi vì có câu nói là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, càng hiểu rõ địch nhân, sau này đối phó mới có thể thành thạo nhiều hơn.”

“Lần này là ta gọi ba sư đệ tới, không liên quan đến chuyện của người khác, thân là đại sư huynh đây đều là việc ta phải làm.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right