Chương 485: Có Thể Tôn Trọng Chúng Ta Một Chút Không?
Với sự hỗ trợ của ba nữ nhân này, Diệp Trường Thanh đến vọng lâu nghỉ mát, cùng bọn người Hồng Tôn ngồi chung một chỗ.
Nhìn thấy Diệp Trường Thanh, mấy lão già Hồng Tôn, Thanh Thạch đều mang vẻ mặt đê tiện giơ ngón tay cái lên.
“Muốn nói thì phải nói những người trẻ tuổi như các ngươi.”
“Ha ha, đúng vậy, đúng vậy.”
Đối mặt với mấy lão già trêu chọc không biết xấu hổ, Diệp Trường Thanh cũng không đáp lại, cái này có thể nói thế nào được?
Lúc này, Chu Vũ bưng lên một bát canh Song Tiên lên, cung kính nói.
“Sư tôn, bồi bổ đi.”
“Ngươi…”
Thấy vẻ mặt lo lắng của Chu Vũ, Diệp Trường Thanh rốt cuộc cũng không trách mắng, vẻ mặt kỳ quái nhận lấy bát canh.
“Ai, thật không ngờ Diệp mỗ ta làm người hai đời, thế mà cũng có ngày lưu lạc tới mức phải uống canh Song Tiên.”
Sau khi uống một hớp, mùi vị cũng không tồi, thuận miệng hỏi.
“Hầm với cái gì thế?”
“Hỏa Ngưu Tiên và Tuyết Lộc Tiên.”
“Ồ, Hỏa Ngưu và Tuyết… Ngươi nói cái gì?”
Hai mắt trừng trừng nhìn Chu Vũ, ngươi mẹ nó muốn mưu hại ta sao?
Hỏa Ngưu và Tuyết Lộc là một âm một dương, tương xung tương khắc, ngươi mẹ nó lại cho vào chung để nấu canh cho ta uống sao?
Thấy Diệp Trường Thanh phản ứng mạnh như vậy, bọn người Hồng Tôn ngồi bên cạnh cũng thấy khó hiểu.
“Làm sao vậy, có vấn đề gì sao?”
Buổi sáng bọn họ cũng uống hết bát canh Song Tiên này, mặc dù hương vị không bằng lúc Diệp Trường Thanh nấu, nhưng có còn hơn không.
Thấy mọi người như vậy, Diệp Trường Thanh thở dài nói.
“Không có gì, có đạo lữ thì tối nay tìm đạo lữ, không có đạo lữ thì nghĩ biện pháp khác, không được thì tìm Quỷ Cơ.”
Mặc dù hiệu quả của Hỏa Ngưu Tiên và Tuyết Lộc Tiên phát tác chậm, nhưng một khi bắt đầu, chính là núi lửa phun trào, không phát tiết ra ngoài căn bản không nín được.
Nghe vậy, tất cả mọi người dùng ánh mắt phức tạp nhìn Chu Vũ, trong mắt vẫn là lộ ra một tia nghi hoặc.
Con hàng này không phải gian tế của Quỷ cốc phái tới chứ? Mục đích là để thông qua loại thủ đoạn hạ lưu này đến làm lại bọn họ đúng không?
Đối mặt với nhiều ánh mắt nghi ngờ như vậy, Chu Vũ cũng hoảng sợ.
“Sư tôn, ta… Đệ tử thật sự không biết, đệ tử chỉ nghĩ chuyện đêm qua sư tôn đã tiêu hao khá lớn, cho nên dậy sớm nấu canh.”
“Lo lắng thời gian không đủ, đệ tử còn dùng Quỷ hoả của mình…”
Chu Vũ lo lắng giải thích, sợ Diệp Trường Thanh hiểu lầm, nhìn thấy xung quanh rõ ràng có không ít quỷ khí, Diệp Trường Thanh cũng biết những gì nó nói là sự thật.
Ung dung thở dài, còn có thể làm gì nữa, may mà chỉ uống một hớp thôi, nhưng thật mẹ nó đúng rắc rối mà, xem ra đêm nay lại là một đêm mất ngủ.
“Được, ta tin ngươi, cầm quyển sách này đi, đọc cho kỹ.”
Bất đắc dĩ cầm một bản giới thiệu nguyên liệu nấu ăn của thế giới Hạo Thổ lấy từ hệ thống, bên trong không chỉ giới thiệu các loại nguyên liệu nấu ăn của thế giới Hạo Thổ, mà còn đánh dấu rõ ràng mối quan hệ khắc tính giữa các nguyên liệu nấu ăn khác nhau.
Thấy Diệp Trường Thanh không có ý trách cứ mình, Chu Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Vội vàng nhận lấy cuốn sách, nói lời cảm ơn.
Buổi trưa cũng không có chuyện gì, sau khi Chu Vũ rời đi, mọi người bắt đầu tán gẫu.
Câu chuyện liền nói đến Quỷ cốc.
Tề Hùng nhìn về phía ba người Dư Mạt.
“Sư thúc, hiện tại thời cơ gần chín muồi, có thể chuẩn bị ra tay rồi.”
Sau khi dạo quanh một lúc, các đại Quỷ thị, bọn người Dư Mạt đều đã sắp xếp xong, thời điểm đã chín muồi.
Nghe vậy, Dư Mạt cũng gật đầu, nhưng lúc này, Hồng Tôn lại lên tiếng.
“Kỳ thật, sư thúc, ta nghĩ đến một biện pháp tốt hơn.”
“Ồ, nói nghe một chút.”
“Mục tiêu cuối cùng của chúng ta là kiểm soát Quỷ cốc đúng không?”
“Đương nhiên.”
“Vậy tại sao không sử dụng phương pháp mà chúng ta đã sử dụng để đối phó với Phổ Đà Tự?”
“Phổ Đà Tự?”
“Đúng rồi, các ngươi không nhìn thấy thái độ hiện tại của bọn âm Thần cùng trước kia hoàn toàn khác nhau sao?”
“Hơn nữa, lúc này Thiên Hương quỷ quả cũng đã tìm được, hơn nữa trong tay còn có nguyên liệu là hai Yêu Hoàng, chúng ta nhất định có thể để Trường Thanh tiểu tử mở tiệc chiêu đãi Quỷ Vương.”
“Đến lúc đó để âm Thần ra mặt và mời tất cả các vị Quỷ Vương thuộc Quỷ cốc đến, nếu mà nguyện thí thần phục thì uống canh, còn nếu không nguyện ý thì đến lúc đó ra tay cũng không muộn.”
Nghe được ý nghĩ của Hồng Tôn, ánh mắt của mọi người đều sáng lên.
Phương pháp này có vẻ tốt hơn, nếu theo cách này, có thể giảm thiểu phản kháng của rất nhiều Quỷ Vương ở Quỷ cốc xuống mức thấp nhất.
Về phần xác suất thành công lớn bao nhiêu, tất cả mọi người chỉ có thể nói, có lòng tin tưởng tuyệt đối với tay nghề của Diệp Trường Thanh.
Trong lúc nhất thời, ngay cả ba người Dư Mạt cũng liên tục gật đầu.
“Biện pháp này không tệ, nếu không thành công, cũng có có giải pháp dự phòng.”
“Được đó, Tiểu Hồng Tử, lão phu quả nhiên không nhìn lầm ngươi.”
“Cách tốt, cách tốt.”
“Giống như Phật nhảy tường năm đó, lần này chúng ta sẽ cho Quỷ Vương của Quỷ cốc một bữa thịnh yến.”
“Ha ha, được, được.”
“Khặc khặc… “
Khả thi, mọi người trong lúc nhất thời đều là không tự chủ cười khẩy một tiếng.
Nhìn đám người Tề Hùng cùng nhau cười một cách kỳ lạ thì bọn Giác Tâm lúc này ngồi ở kế bên lập tức đều có những biểu cảm kỳ lạ.
Liếc nhìn nhau một cái, trong mắt của một đám lão hòa thượng đều tràn đầy nghi hoặc, thật giống như đang nói.
Bọn họ vừa nhắc đến chúng ta sao? Đúng không thế? Dùng phương pháp đối phó chúng ta để tính kế Quỷ cốc? Thu phục Quỷ cốc?
Chỉ là…
“Khụ khụ.”
Hắn ho khan hai tiếng, Tề Hùng nghe vậy quay đầu lại hỏi.
“Giác Tâm phương trượng bị làm sao vậy?”
“Cái kia… Thượng Tông, ngươi nói chuyện có thể tôn trọng chúng ta một chút không, chúng ta còn ở chỗ này.”
Đang ở ngay trước mặt chúng ta, lại nghị luận lúc đầu tính kế Phổ Đà tự thế nào, còn thích hợp sao?
Các ngươi thực sự không đem chúng ta vào trong mắt à?
Nghe vậy, Tề Hùng cũng mặt mo đỏ mặt, sao lại có thể quên được gốc rạ này chứ, vừa rồi quá phấn khích, nhất thời quên mất đám người Giác Tâm vẫn đang ngồi bên cạnh mình.
Lập tức, Tề Hùng cũng vội vàng chê cười nói.
“Ha ha, phương trượng hiểu lầm rồi, Đạo Nhất tông ta làm sao có thể thiết kế các ngươi chứ? Chúng ta gọi là cường giả liên minh.”
Nghe Tề Hùng giải thích, vẻ mặt Giác Tâm phức tạp, trong mắt tràn đầy không thể tin được.
Các ngươi mới vừa rồi còn nói một đám lão lừa trọc gì đó, đây còn không phải là ý có thể dùng tay tùy ý nắm sao? Hiện tại sao lại biến thành cường giả liên minh rồi?
Sự nghi ngờ trong mắt hoàn toàn không thể che giấu được, đối mặt với ánh mắt của Giác Tâm phương trượng, Tề Hùng chỉ có thể kiên trì giải thích.
“Phương trượng không nên suy nghĩ nhiều, hai chuyện này không giống nhau.”
“Quỷ cốc chính là Tà Ma, chúng ta đều là Nhân tộc, có nghĩa là gì, phương trượng có biết không?”
“Ý gì?”
“Nghĩa là chúng ta là một nhà, xương có gãy mà gân vẫn nối, cho nên căn bản không giống nhau, là số mệnh dẫn dắt chúng ta đoàn kết lại.”
Nếu là trước đây, đám người Giác Tâm có lẽ sẽ tin, nhưng ở bên nhau lâu như vậy, bọn người Giác Tâm cũng đã sớm phát hiện, những gì bọn Đạo Nhất tông này nói, nghe cho vui thôi.
Nhìn những người này từ Tông Chủ, cho đến Đại Trưởng Lão, Phong Chủ, tâm của ai mà không đen chứ?
Ngay cả đồng môn còn hố đến con mắt không chớp thì nói chi đến người khác.
Cho nên, Giác Tâm một chữ cũng không tin, chỉ ung dung nói câu.
“Ta cũng không có ý gì khác, dù sao chúng ta cũng đã cùng thuyền, hiện tại nói những lời này cũng không có ý nghĩa gì, chỉ hy vọng sau này Thượng tông có nói về mấy vấn đề này, có thể tôn trọng chúng ta một chút.”
“Được được được, yên tâm, về sau nhất định sẽ chú ý.”
Đều đã lên phải thuyền tặc, hiện tại còn có thể đi xuống sao? Tồn tại, tiếp tục tồn tại.