Chương 487: Tiểu Tử, Ngươi Nhất Định Phải Chết…
“Nếu chúng ta không nói đồng ý thì sao?”
Đối mặt với câu hỏi và sự từ chối của âm Thần, nụ cười của Tề Hùng càng rực rỡ hơn, nói.
“Vậy tiêu diệt Quỷ cốc.”
Giọng điệu rất nhẹ nhàng bình tĩnh, không hề có một chút uy hiếp nào, nhưng sát ý trong đó lại khiến cho ba con quỷ âm Trần sững sờ.
Thấy ba con quỷ không trả lời, Tề Hùng cũng không thèm để ý, tiếp tục cười.
“Các ngươi cảm thấy Đạo Nhất tông ta muốn tiêu diệt Quỷ cốc, rất khó khăn sao?”
Không trả lời mà nhìn ba người Dư Mạt đang nằm phơi nắng cách đó không xa.
Hiện tại, bọn âm Thần biết rất rõ, tuổi thọ của ba lão gia hỏa này không phải sắp hết.
Quỷ Hoàng muốn mài chết bọn họ, tuyệt đối không có khả năng, có Diệp Trường Thanh ở bên cạnh, bọn hắn không có khả năng cạn kiệt tuổi thọ.
Nhận thấy ánh mắt của ba âm Thần, Tề Hùng không ngăn cản và tiếp tục nói.
“Vẫn cảm thấy Hoàng Cực tông sẽ giúp các ngươi sao?”
Vẫn chưa có câu trả lời, nhưng về phần đáp án thì ai cũng biết.
Nếu Đạo Nhất tông thực sự ra tay với Quỷ cốc, Hoàng Cực tông nhất định sẽ không quan tâm, thậm chí bọn họ còn hy vọng như vậy, nếu không, làm sao có thể để đám người Tề Hùng xuất hiện ở Quỷ cốc.
Cho nên cũng không trông cậy được vào Hoàng Cực tông .
Theo cách này, có thể tưởng tượng ra hạ tràng của Quỷ cốc.
“Cho nên, trên thực tế chỉ có hai lựa chọn, hoặc là đầu hàng hoặc là chết.”
“Hơn nữa, nếu như sau này là người một nhà, ta tất nhiên cũng sẽ không bạc đãi các ngươi, không phải ngày nào cũng có cơm ăn, nhưng ta khẳng định lúc nào cũng có thể ăn.”
“Nghĩ lại xem có phải tu vi của ngươi gần đây tăng lên không, nhìn thế nào cũng không lỗ?”
Lúc đầu là sự đe dọa, hiện tại lại bắt đầu lấy lợi đi dụ dỗ.
Về phần thức ăn của Diệp Trường Thanh có bao nhiêu nghịch thiên, bản thân bọn âm Thần tự nhiên đều rõ ràng.
Đối với việc tu luyện của Tà Ma có ích lợi rất lớn, quan trọng nhất là sau khi ăn đồ ăn của Diệp Trường Thanh, không cần bổ sung huyết thực khác mà hắn từng ăn.
Có thể thay thế huyết thực, công hiệu mạnh hơn huyết thực, hương vị thơm ngon khó quên.
Nhìn ba quỷ im lặng không nói, Tề Hùng cũng không nói nữa, nói ít hiểu nhiều.
Quả nhiên, một lúc sau, vẻ mặt âm Thần phức tạp nói.
“Chỉ có ba chúng ta thì không đủ để đại diện cho Quỷ cốc.”
Mặc dù biểu thị đồng ý không rõ ràng, nhưng rõ ràng là đám âm Thần đã dao động.
Thứ nhất, không có sự lựa chọn, thứ hai, sau khi thần phục rõ ràng có nhiều lợi ích hơn.
Nghe vậy, Tề Hùng nở nụ cười trả lời.
“Chuyện này không cần lo lắng, bản tông tự có biện pháp của mình, chỉ cần tập trung toàn bộ Quỷ Vương của Quỷ Cốc lại, đến thịnh yến Quỷ Vương là được.”
Hắn nói ngắn gọn với ba con quỷ về kế hoạch thịnh yên Quỷ Vương, nghe vậy, ba quỷ đều nhìn Diệp Trường Thanh với ánh mắt sáng rực.
Nguyên liệu Yêu Hoàng …
Suy nghĩ một chút thôi đã chảy nước miếng.
“Thế nào, chút chuyện này, chuyện này đối với các ngươi hẳn là không khó.”
Thấy phản ứng của ba quỷ, Tề Hùng hỏi.
Cũng không nhận được câu trả lời rõ ràng, nhưng từ sự im lặng của ba người âm Thần, câu trả lời đã không còn quan trọng nữa, bởi vì bọn họ đã đưa ra lựa chọn.
Ngay cả khi chưa thực sự đưa ra quyết định, vậy thì sao? Chỉ là sớm hay muộn.
Kế hoạch diễn ra suôn sẻ, sau bữa tối, âm Thần liên lạc với Hồn Vương, nói cho nó biết hắn đã hẹn với Diệp Trường Thanh ra ngoài, để nó chuẩn bị sẵn sàng.
Đối mặt với âm Thần, Hồn Vương hoàn toàn không có chút phòng bị, lập tức hưng phấn đáp lại.
“Được, chỉ là tên tiểu bối, dám cùng bản vương cướp nữ nhân.”
Đám người Tề Hùng ở bên cạnh lắng nghe tiếng cười của Hồn Vương, nguyên một đám cũng cười lạnh.
Đối với Hồn Vương mà nói, căn bản không nằm trong phạm vi thần phục, nếu dám công kích đầu bếp của chúng ta, đó chính là tử tội.
“Làm không tệ.”
Hồn Vương đã cắn câu, Tề Hùng quay đầu nhìn Diệp Trường Thanh cười nói.
“Trường Thanh tiểu tử, ngươi cứ yên tâm ở nhà, những chuyện khác cứ giao cho chúng ta.”
“Vậy làm phiền Tông Chủ.”
“Ha ha, chuyện nhỏ, chỉ là một Quỷ Vương mà thôi.”
Tề Hùng không quan tâm chút nào, mà Diệp Trường Thanh cũng không lo lắng.
Vốn dĩ không muốn làm gì Hồn Vương, chỉ là câu cũ không hay, khó thuyết phục con quỷ chết tiệt đó.
Khi thời gian ước định đã đến, Tề Hùng, Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận, Thạch Tùng, Mặc Vân đồng thời cùng nhau xuất động.
Nhìn thấy nhiều Thánh giả như vậy, không cần nghĩ cũng biết kết cục của Hồn Vương.
“Tề Tông Chủ, có cần phải như thế không?”
Ngay cả âm Thần cũng cảm thấy có hơi quá, cho dù là đối mặt với Quỷ Vương, cũng không cần đại chiến như vậy?
Mẹ nó hơn mười tên Thánh Giả, đây là muốn làm gì?
Đối với chuyện này, khóe miệng Tề Hùng giật một cái, hắn đương nhiên biết là không cần thiết, nhưng người nào cũng muốn đi, có thể làm gì khác?
Suy cho cùng, còn không phải là ai cũng muốn thể hiện trước mặt Trường Thanh tiểu tử sao.
“Hừm, một đám nịnh thần.”
Hắn khịt mũi không nói nên lời, nhưng đối với cái này, ai cũng đều quăng ánh mắt khinh bỉ nhìn qua.
Mới vừa rồi là người nào vuốt mông ngựa vui vẻ nhất? Không biết xấu hổ còn nói chúng ta sao?
Hơn mười vị Thánh giả rất nhanh đã đến địa điểm đã định.
“Các ngươi nằm mai phục, đợi lát nữa nghe lệnh ta mà hành sự.”
Thủ đoạn của Hồn Vương không ít, hơn nữa năng lực chạy trốn là đỉnh nhất, cho nên Tề Hùng vẫn rất cẩn thận.
Lần này nhất định phải một lần đè chết nó.
Trong khi đám người Tề Hùng đang chuẩn bị, Diệp Trường Thanh đã trở lại phòng, có cảm giác hình như quên cái gì đó.
Mãi cho đến khi một luồng nhiệt bắt đầu bốc lên trong người, mới chợt nhớ ra.
“Mẹ nó, là canh Song Tiên…”
Trong ngày, mọi người đều uống canh Song Tiên, bản thân chỉ uống có một ngụm, bọn người Tề Hùng uống ít nhất một bát, thậm chí có người uống hai ba bát.
Khi đó Diệp Trường Thanh nhắc nhở mọi người, buổi tối nếu thật sự không được đi tìm mấy Quỷ Cơ đi.
“Chắc không xảy ra chuyện gì chứ?”
Miệng lẩm bẩm.
“Phu quân sao vậy?”
Nhìn thấy sắc mặt đỏ bừng của Diệp Trường Thanh, đứng ở đó tự mình lẩm bẩm, Bách Hoa Tiên Tử ở bên quan tâm nói.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh cười xấu xa.
“Không có gì, chỉ là hỏa khí có chút lớn.”
“Xấu xa, nói cái gì vậy.”
“Ngươi không biết ta đang nói cái gì sao?”
“Ta…”
Bên phía Diệp Trường Thanh đã bắt đầu khai hỏa, bọn người Tề Hùng đang mai phục, lúc này cũng chậm rãi cảm thấy một làn sóng lửa điên cuồng lao vào cơ thể.
Hồng Tôn vốn đang ngồi xổm trong cỏ đột nhiên cảm thấy có người sờ vào mông mình, quay đầu lại thì thấy Thanh Thạch đang đỏ bừng mặt nhìn mình.
“Mẹ kiếp, ngươi làm gì…”
“Ta không biết, chỉ cảm thấy trong cơ thể có một cỗ hỏa khí chạy tán loạn.”
“Mẹ nó lui ra, lấy tay ra.”
“A a a.”
Bị Hồng Tôn mắng một tiếng, Thanh Thạch buộc mình phải thu tay lại, đúng lúc này, một tiếng cười lạnh truyền đến.
“Ha ha, tiểu tử, hôm nay ngươi chết…”
Là Hồn Vương tới, nhưng còn chưa nói xong, Thanh Thạch từ trong bụi cỏ bên cạnh nhảy ra ngoài.
“Chết tiệt, lão tửu quỷ ngươi làm gì? Ngươi cởi thắt lưng của ta làm gì?”
“Ai?”
Quay đầu lại nhìn, phát hiện thứ nhảy ra chính là Thanh Thạch, hai tay giữ chặt quần, thắt lưng buông lỏng, bên cạnh còn có Hồng Tôn, trên mặt lộ ra gương mặt phức tạp.
Một cảnh tượng như vậy khiến Hồn Vương trong lúc nhất thời nhìn đến ngây người.
Không phải, Đạo Nhất tông ngươi còn chơi cái dạng này sao? Hai lão già nát rượu, nửa đêm cùng chui vào bụi cỏ?
“Không hổ danh là đứng đầu chính đạo mà.”