Chương 526: Xây Dựng Động Phủ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,654 lượt đọc

Chương 526: Xây Dựng Động Phủ

Nghe nói lời này, Từ Kiệt lại sững sờ, về phần mấy người Triệu Chính Bình bên cạnh, sớm đã không nhịn được phá lên cười.

“Ừ thì… thật ra ta cũng hiểu sơ sơ về đao pháp.”

Nín nhịn hồi lâu Từ Kiệt mới nói ra được một câu như vậy, mẹ nó sao lại quên mất Trường Thanh sư đệ dùng đao chứ.

Mấy ngày kế tiếp, Diệp Trường Thanh bận rộn qua lại giữa Thần Kiếm Phong và Chủ Phong.

Mặc dù việc xây dựng Thực Đường không cần đích thân hắn ra tay, hơn nữa tông môn cũng dốc hết sức ủng hộ, chỉ cần là đồ vật có trong bảo khố, Diệp Trường Thanh có thể tùy tiện sử dụng.

Nhưng muốn làm gì vẫn phải xem ý tứ của Diệp Trường Thanh.

Xây dựng Thực Đường cũng không có bao nhiêu phiền phức, Diệp Trường Thanh chỉ có hai yêu cầu, một là phải lớn, hai là phải chắc chắn.

Có thể đáp ứng không gian cho các đệ tử dùng cơm, tiếp theo là không dễ bị phá hỏng, trừ cái đó ra thì không còn gì nữa.

Phiền phức chính là nhà bếp và động phủ.

Đều đã trở thành chủ tọa Trưởng Lão rồi, tất nhiên cũng phải có một động phủ của riêng mình trên Chủ Phong.

Hơn nữa, đẳng cấp cũng phải giống như đám người Tề Hùng.

Động phủ khá là phiền phức, chủ yếu vẫn là Bách Hoa tiên tử, cực kỳ quan tâm đến vấn đề động phủ.

Theo như lời của nàng, về sau động phủ này chính là nhà của nàng và Diệp Trường Thanh, đương nhiên không thể qua loa cho xong.

Cho nên, mấy ngày gần đây Bách Hoa tiên tử đều luôn chú ý đến nó, đặc biệt là Trưởng Lão trông coi bảo khố, vừa nhìn thấy Bách Hoa tiên tử là đau đầu.

Không phải sao, đây đã là lần thứ năm trong hôm nay Bách Hoa tiên tử đến bảo khố của tông môn rồi.

Nhìn thấy Bách Hoa tiên tử từ xa lại gần, Trưởng Lão phụ trách trông coi bảo khố suýt thì bật khóc, lộ vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

“Ta nói này Bách Hoa Phong Chủ, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? Cứ tiếp tục như vậy nữa, bảo khố của tông môn sẽ trống rỗng.”

“Động phủ của ta còn thiếu chút đồ, sao vậy, không phải đại sư huynh đã nói là dốc hết sức ủng hộ rồi sao?”

“Là dốc hết sức ủng hộ, nhưng cũng không giống như ngươi.”

Trưởng Lão choáng váng, rốt cuộc ngươi muốn xây động phủ hay là muốn xây lại một cái tông môn?

Phải biết, cho dù là động phủ của Tề Hùng, tài liệu bảo vật tiêu hao cũng không bằng một phần năm của Bách Hoa tiên tử.

Quan trọng nhất là, bây giờ còn không biết đến cuối cùng sẽ tiêu hao bao nhiêu.

Chỉ mới mấy ngày, bảo vật trong bảo khố hệt như nước chảy rào rào ra ngoài.

Nếu không phải đánh không lại Bách Hoa tiên tử, Trưởng Lão này thật sự muốn mắng một câu ‘đồ đàn bà phá của’.

Đối mặt với khóc than của Trưởng Lão này, Bách Hoa tiên tử chẳng thèm quan tâm, thuận miệng nói ra.

“Ta chỉ lấy mấy viên dạ minh châu, đây có là gì?”

“Dạ minh châu? Bà cô ơi, ngươi đã lấy hơn bảy trăm viên dạ minh châu rồi đấy, sao vậy, ngươi sợ tối hả?”

Động phủ như thế nào mà cần đến bảy trăm viên minh châu, mẹ nó ngươi coi dạ minh châu là gạch lát nền à?

Trưởng Lão này hoàn toàn câm nín, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn Bách Hoa tiên tử cầm hơn một trăm viên dạ minh châu rời đi.

Khóc không ra nước mắt dõi theo bóng lưng rời đi của Bách Hoa tiên tử, trong lòng cầu khẩn, mong nàng đừng tới nữa.

Trở về từ bảo khố của tông môn, không chỉ Trưởng Lão này mệt tim, lúc này ngay cả các Chấp Sự của Tạp Sự Đường cũng tê cả da đầu.

Bởi vì động phủ này vượt chỉ tiêu nhiều quá rồi.

Vốn là xây dựng theo tiêu chuẩn chủ tọa Trưởng Lão, nhưng mà bây giờ đã hoàn toàn khác biệt.

Ngươi nhìn động phủ này đi, cầu nhỏ nước chảy, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy bảo vật tinh xảo.

Đình nghỉ mát sử dụng gỗ Trinh Nam vạn năm xây dựng, hòn non bộ dùng hàn băng thạch của Đông Hải, dù là gạch trải trên mặt đất cũng phải là gạch vân xanh tốt nhất.

Lại càng không cần phải nói đến bố trí trong phòng, quả thật muốn chọc mù mắt chó.

Nhưng những điều này đều không quan trọng, quá đáng nhất chính là, Bách Hoa tiên tử còn muốn khắc trận pháp, còn muốn trồng linh thảo, linh thụ.

Nói là trong động phủ có những vật này sẽ trợ giúp cho tu luyện của Diệp Trường Thanh.

Vì thế nàng cố ý mời ba người Trương Thiên Trận, Mạc Du, Trần Binh tới.

Trương Thiên Trận và Mạc Du thì quá là quen thuộc rồi, còn Trần Binh là Phong Chủ của Luyện Khí Phong, cũng là Luyện Khí Sư cửu phẩm duy nhất của Đạo Nhất tông.

Lúc này, ba người đứng trong động phủ nghe Bách Hoa tiên tử nói, ai nấy đều trợn tròn hai mắt.

“Ngươi nói cái gì? Bảo ta làm Cửu Thiên Tụ Linh Trận?”

“Đồ dùng trong nhà phải đích thân ta chế tạo?”

Trương Thiên Trận và Trần Binh trợn tròn hai mắt, bà cô này điên rồi sao, một cái động phủ thôi mà ngươi muốn chế tạo gần trăm trận pháp cửu phẩm?

Còn đồ dùng trong nhà nữa, vậy mà muốn đích thân Trần Binh chế tạo?

Một Luyện Khí Sư cửu phẩm chế tạo đồ dùng trong nhà? Muốn náo loạn gì vậy?

Nhưng mà người cạn lời nhất vẫn là Mạc Du, bởi vì Bách Hoa tiên tử muốn gốc Bồ Đề quý giá nhất của hắn.

Phải biết gốc Bồ Đề này chính là sinh mạng của Mạc Du.

Vẫn luôn là hắn chăm sóc, cho dù là đạo lữ của hắn, ngày thường cũng không thể động vào, dày công chăm sóc nhiều năm như vậy, nhưng bây giờ cũng chỉ có hai gốc.

Mà lý do của Bách Hoa tiên tử là, Bồ Đề có tác dụng tĩnh tâm an thần, về sau phu quân có thể ngủ ngon hơn.

Mẹ nhà ngươi, toàn bộ Đông Châu cũng chỉ có hai gốc Bồ Đề này, thế mà ngươi lại chỉ dùng để Diệp Trường Thanh ngủ ngon hơn?

Phản ứng đầu tiên của ba người là quyết không đồng ý, ức hiếp người ta, ức hiếp người ta quá mà.

Nhìn vẻ mặt kích động của ba người, Bách Hoa tiên tử cũng không nóng nảy, chậm rãi dựng một ngón tay lên, từ tốn nói.

“Một bữa ăn tiêu chuẩn cao cấp.”

“Bách Hoa sư muội này, đây không phải chuyện một hai bữa ăn, ngươi thật sự ép người quá đáng rồi.”

“Hai bữa.”

“Sư muội à, vừa rồi đã nói rồi, đây không phải chuyện ăn cơm.”

“Ba bữa.”

“Động phủ của ngươi lớn như vậy, toàn bộ đồ dùng trong nhà đều do ta chế tạo, vậy một tháng này ta khỏi cần làm gì khác nữa.”

“Bốn bữa.”

“Ta nói cho sư muội biết, gốc Bồ Đề này chính là mạng của ta, ngươi động đến ta thì được, nhưng không thể động đến Bồ Đề của ta.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right