Chương 529: Tự Nhiên Lại Cạnh Tranh

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,840 lượt đọc

Chương 529: Tự Nhiên Lại Cạnh Tranh

Hơi thở nồng đậm, nền tảng vững vàng, nhìn không giống vừa mới đột phá.

“Phu quân, ngươi cảm thấy có chỗ nào không thoải mái không?”

Bách Hoa Tiên Tử ngẩn người hỏi, nghe vậy, Diệp Trường Thanh khẽ mỉm cười.

“Yên tâm, rất tốt.”

Đối mặt với câu trả lời của Diệp Trường Thanh, Bách Hoa Tiên Tử trầm mặc.

Bách Hoa Tiên Tử từ nhỏ vẫn luôn cho rằng thiên phú của mình đã đủ kinh thiên động địa rồi, ít nhất chỉ riêng về thiên phú mà nói, cũng đủ để xếp vào top ba toàn bộ Đông Châu.

Nếu không, với chừng đó tuổi sẽ không thể có trình độ tu luyện như Hồng Tôn, Tề Hùng bọn họ như vậy.

Phải biết là bọn Tề Hùng, Hồng Tôn lớn tuổi hơn nhiều so với Bách Hoa Tiên Tử.

Nhưng bây giờ, lần đầu tiên trong đời Bách Hoa Tiên Tử nghi ngờ về thiên phú của mình.

Không có cách nào, ai có thể giống như Diệp Trường Thanh, đang ngủ là đột phá.

Hơn nữa, cũng không có bộ dạng miễn cưỡng một chút nào, phảng phất là Thiên Đạo cầu hắn đột phá.

Đối với thiên phú của Diệp Trường Thanh, tất cả mọi người đều có hiểu biết mới, chính là nghịch thiên.

Nếu con hàng này không ngã xuống, sau này đừng nói là Thánh cảnh, phỏng chừng ngay cả Đại Thánh cũng có thể xông tới.

Trò chuyện với mọi người xong, Diệp Trường Thanh yên lặng mở bảng giao diện.

Kí chủ: Diệp Trường Thanh.

Thân phận: Đường chủ Thực Đường của Đạo Nhất tông.

Tu vi: Nguyên Anh cảnh nhập môn (235 46 - 5000000)

Công pháp: Minh Tâm quyết (viên mãn), Cửu Mạch quyết (viên mãn), Bách Chuyển Kim Đan Quyết (viên mãn)… . .

Thuật pháp: Ảnh Đao (Hoàng cấp thượng phẩm, hóa cảnh), Thất Tinh Bộ (Hoàng cấp thượng phẩm, hóa cảnh), Linh Bích (Hoàng cấp thượng phẩm, hóa cảnh), Thất Sát Đao (Huyền cấp trung phẩm, viên mãn), Huyền Linh Bích (Huyền Cực thượng phẩm, viên mãn), Tật Phong bộ (Huyền Cực thượng phẩm, viên mãn. )…

Danh vọng: Thanh danh vang dội.

Thiên phú: Thiên phẩm hạ giai (48 365 - 5000000)

Căn cốt: Thiên phẩm hạ giai (301 cả 65 - 5000000)

Ngộ tính: Thiên phẩm trung giai (79995 - 5000000)

Tu vi đã thăng cấp thành công đến Nguyên Anh Cảnh, nhưng sau này nếu muốn thăng cấp, cần năm triệu tán thưởng.

Nhưng không thành vấn đề, một ngày 50.000, vậy sẽ không mất nhiều thời gian.

Về phần hiên phú, căn cốt, ngộ tính, cũng đã đạt tới Thiên phẩm.

Tiến bộ vượt bậc, gật đầu hài lòng rồi đóng lại giao diện cá nhân.

Một bữa cơm cũng đủ để khiến đông đảo đệ tử Đạo Nhất tông ăn sướng rồi, nhất là những tên đệ tử chưa từng được nếm qua, vậy càng mừng đến ứa nước mắt.

Trước đó vẫn luôn là nghe người khác nói, tay nghề của Diệp Trưởng Lão tốt bao nhiêu nhưng từ đầu đến cuối chưa từng thực sự nếm thử.

Nhưng hôm nay, cuối cùng họ cũng đạt được ước nguyện của mình.

Nhưng sau khi nếm thử một món ngon như vậy, tâm trạng của chúng đệ tử càng thêm khó có thể quên, âm thầm thề rằng sau này bọn họ nhất định phải nỗ lực tu luyện.

Nếu không sẽ không có cơm ăn vậy thời gian đó làm sao có thể vượt qua nổi.

Việc thành lập Thực Đường khiến trên dưới Đạo Nhất tông vỗ tay không ngớt.

Nhưng điều tiếp theo là vấn đề về Tứ tông tranh tài, mà trước hết là về thực lực của Đạo Nhất tông, cũng như tam đại phụ thuộc là Phổ Đà tự, Quỷ cốc và Thanh Vân tông.

Dù sao lần này cũng là do Đạo Nhất tông đăng cai cuộc thi Tứ tông tranh tài, với tư cách là thế lực phụ thuộc của Đạo Nhất tông, bọn họ đương nhiên muốn dốc toàn lực giúp đỡ.

Sớm đến, mà lần này, Trần Thanh Vũ rốt cục cũng gặp được Tề Hùng.

Nhìn thấy Tề Hùng, sắc mặt Trần Thanh Vũ có chút phức tạp, đã từng ngang hàng nay lại trở thành thượng tông của hắn.

Chắp tay thi lễ một cái, kêu lên.

“Trần Thanh Vũ của Thanh Vân tông, bái kiến thượng tông.”

Cũng không có gì không thừa nhận thất bại, kết cục đã được định trước, cho dù không chịu tiếp nhận thì có thể thế nào?

Điều mà Trần Thanh Vũ nghĩ đến bây giờ là làm thế nào để phát triển Thanh Nhân tông, tâm tính điều chỉnh rất tốt.

Đúng vậy, hắn dù sao cũng là Tông Chủ, đến thời điểm này còn không thể điều chỉnh tâm tính mới là lạ.

Hơn nữa, so với Hoàng Cực tông, kết quả của Thanh Vân tông tốt hơn nhiều, người ta là ngay cả Tông Chủ cũng bị giết.

Về phần Giác Tâm và âm Tiểu Sơn là cường giả của Phổ Đà tự và Quỷ cốc, cũng không có chút gánh nặng tâm lý nào, trực tiếp hướng Tề Hùng tỏ ra cung kính.

Trong chủ điện, Tề Hùng ngồi trên chủ tọa, các cường giả của tam đại thế lực phụ ngồi ở bên trái và bên phải.

Tề Hùng vừa cười vừa ‌nói.

“Chư vị có thể tới, bản tông rất hoan nghênh.”

“Thượng tông nói quá lời rồi, đây vốn là bổn phận mà chúng ta nên làm.”

Giác Tâm trả lời, âm Tiểu Sơn nghe vậy, vội vàng nói tiếp. ‌

“Đúng vậy, Thượng tông đã nói như vậy, Quỷ cốc ta cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ, kể từ giây phút nhìn thấy Thượng tông, sự tôn trọng của Tiểu Sơn đối với Thượng tông giống như thông thiên chi thủy…”

“Được, được, bản tông biết rồi.”

“Thượng tông hiểu được tâm tư của Tiểu Sơn là tốt rồi, Tiểu Sơn lúc sống không thể là người của Đạo Nhất tông, chết nhất định phải làm quỷ của Đạo Nhất tông.”

Nghe âm Tiểu Sơn đùng đùng tâng bốc không dứt, sắc mặt của Trần Thanh Vũ trở nên khó coi.

Cái này mịa nó còn là Quỷ Vương của Quỷ cốc sao? Con mẹ nó, có còn chút tôn nghiêm nào không vậy?

Nhưng sau khi quét một vòng, phát hiện tất cả các Quỷ Vương có mặt ở đây, chẳng những không có chút coi thường nào đối với thái độ của âm Tiểu Sơn, ngược lại, nguyên một đám thế mà còn mặt lộ vẻ ảo não.

Cái ngươi ở đây ảo não vụ gì chứ? Ảo não vì bị âm Tiểu Sơn đoạt lời của các ngươi sao?

Những Quỷ Vương này từ khi nào trở nên ngoan như vậy, thực sự không hợp thói thường.

Trần Thanh Vũ còn chưa ăn đồ ăn của Đạo Nhất tông, cho nên đối với những chuyện này cũng không hiểu rõ.

Nhưng bọn âm Tiểu thì thì khác, bọn nó đã nghĩ về bữa ăn này từ rất lâu rồi, và bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội làm sao có thể bỏ qua.

Không chỉ họ, mà bọn người Giác Tâm của Phổ Đà tự đang ngồi ở một bên, nhìn thấy vẻ mặt nịnh nọt của âm Tiểu Sơn, thời gian bỗng trở nên gấp gáp.

Đùa à, bọn họ mới là người đầu tiên nương tựa Đạo Nhất tông.

Cho dù là thế lực phụ thuộc, Phổ Đà tự ta cũng là người đứng đầu trong các thế lực phụ thuộc, thường được gọi là trợ thủ đắc lực.

Ngay lập tức, Giác Tâm chân thành nói.

“Khởi bẩm Thượng tông, Phổ Đà Tự ta lần đặc biệt mang lễ vật của mười năm sau đến, còn mời thượng tông nhận lấy.”

Những lời này vừa nói ra, Trần Thanh Vũ càng thêm ngây ngốc, ngươi có ý tứ gì? Lễ vật của mười năm sau, hiện tại muốn giao ra?

Đạo Nhất tông cứ mười năm một lần nhận lễ vật của các thế lực phụ thuộc dưới trướng của mình, Trần Thanh Vũ biết điều này, dù sao thì Thanh Vân tông bọn họ cũng phải giao nộp.

Nhưng bây giờ, bọn lừa trọc này đang làm ‌gì vậy? Vì cái gì mà đem lễ vật của mười năm sau giao đến sớm như vậy?

Cái này cũng chưa tính là gì, nghe được lời này của Giác Tâm, sắc mặt của Quỷ Vương Quỷ Cốc ngồi ở bên cũng trầm xuống, đều không hài lòng nhìn về phía Phổ Đà Tự, trong lòng hung ác nghĩ tới.

“Lão lừa trọc, tính toán giỏi đấy, bất quá ngươi cho ràng làm vậy là có thể chiếm được niềm vui của thượng tông sao? Quỷ cốc ta há có thể chấp nhận thua các ngươi sao.”

Ngay lập tức, âm Tiểu Sơn đứng dậy, cung kính nói.

“Khởi bẩm thượng tông, Quỷ cốc ta lần này cũng đặc biệt đưa tới lễ vật, nhưng là của hai mươi năm sau, mong Thượng Tông xem xét.”

Hả? ? ?

Lần này, Trần Thanh Vũ thậm chí còn bối rối hơn, tưởng Phổ Đà tự đã đủ kinh khủng rồi, nhưng hiện tại cái Quỷ cốc này thậm chí còn kinh hoàng hơn.

Nhưng òn không đợi Trần Thanh Vũ lấy lại tinh thần, Giác Tâm đã đứng dậy, hừ lạnh với âm Tiểu Sơn, sau đó cung kính hành lễ.

“Khởi bẩm thượng tông, vừa rồi là lão nạp nhớ lầm, lần này từ Phổ Đà Tự mang tới, chính là lễ vật của ba mươi năm sau.”

“Ngươi…”

Đối mặt với ánh mắt khiêu khích của Giác Tâm, âm Tiểu Sơn hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng nó cũng sẽ không nhận thua như vậy, muốn tranh giành vị trí đầu bảng thế lực phụ thuộc, con lừa già hói này thậm chí cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem chính mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right