Chương 532: Hận Ý Trong Mắt Ngươi
Đối mặt với lời mời chào của Tề Hùng, Hỏa Nham lại lắc đầu mỉm cười.
“Không cần, hiếm khi được đi ra ngoài một chuyến, ta muốn đi tìm bọn người Dư Mạt tâm sự một chút, về phần liên quan đến tông môn, hiện tại đều là thiên hạ của đám tiểu tử các ngươi.”
“Lần này hai chúng ta xuất quan không phải vì lý do gì khác. Đạo Nhất tông của các ngươi sẽ thống trị Đông Châu là kết cục đã định. Lạc Hà tông ta thực ra không có ý cạnh tranh với Đạo Nhất tông làm gì, đương nhiên cho dù có cạnh tranh cũng không nổi.”
Lạc Tinh có ý định thần phục Đạo Nhất tông. Công việc cụ thể các ngươi tự mình thảo luận đi. Dù sao hai người cũng quen biết nhau, cho nên chúng ta sẽ không nhúng tay vào.”
Những lời của Hoả Nham đã giải khai những nghi ngờ của Tề Hùng.
Vẻ mặt kỳ quái liếc nhìn Tô Lạc Tinh, không nghĩ tới con hàng này lại tới quy hàng, nhưng bộ dáng quy hàng của hắn, hình như có chút không đúng thì phải?
Thấy Tô Lạc Tinh cắn chặt răng, mặt đen như đáy nồi, Tề Hùng bất đắc dĩ bĩu môi.
Ta không có ép ngươi, là ngươi tự mình muốn quy hàng, còn làm bộ dạng như ta thiếu nợ ngươi không bằng.
Nhưng trước mặt Hỏa Nham và Thải Hà, Tề Hùng vẫn mỉm cười đáp lại.
“Vậy thì tốt, vãn bối nhất định sẽ thương lượng với Tô huynh thật tốt.”
“Ha ha, vậy thì tốt. Nếu đã như vậy, hai lão gia hoả chúng ta cũng không ở lại nữa. Có thể tranh thủ khoảng thời gian cuối cùng này, gặp lại lão hữu, cũng coi như chuyện may lớn.”
Hỏa Nham phóng khoáng cười một tiếng, sau đó cùng Thải Hà biến mất vào khỏi đại điện.
Khi hai người Hỏa Nham rời đi, Tề Hùng mỉm cười nói với Tô Lạc Tinh.
“Tô tông chủ, mời.”
“Hừ, không cần ngươi thương hại ta.”
Ai ngờ vừa nghe Tề Hùng nói như vậy, Tô Lạc Tinh hừ lạnh một tiếng, sau đó đi tới ghế bên cạnh ngồi xuống.
Thấy vậy, Tề Hùng cũng không thể hiểu được, con hàng này rốt cuộc định làm gì? Rõ ràng ngươi mới là người tới quy hàng, hiện tại còn tỏ thái độ cho ai nhìn đấy?
Về phần các Thánh giả khác của Lạc Hà tông, liên tục cười làm lành, Dương Hiến thậm chí còn chủ động mở miệng nói.
“Tề tông chủ, sư huynh nhà ta gần đây bị niệu hoàng.”
Hả? ? ?
Mẹ nó Thánh giả rồi mà còn phát hỏa sao? Sao thế, ăn mộc trùng nhiều quá rồi à?
Im lặng liếc nhìn Tô Lạc Tinh, Tề Hùng cũng không thèm tính toán, tính cách của người này chính là như vậy, là một đại nam nhân nhưng tính cách lại khó đoán như nữ nhân, nói trở mặt là trở mặt luôn.
Từ lúc còn trẻ đã như thế rồi, mà Tề Hùng nhường hắn không chỉ một hai lần.
Cũng may Tô Lạc Tinh không biết Tề Hùng đang nghĩ gì, nếu không thật sự sẽ liều mạng đánh nhau với hắn, mẹ nó còn dám nói ngươi nhường ta?
Quay trở lại chủ toạ ngồi xuống, trong khi bọn người Ngô Thọ, Hồng Tôn, Thạch Tùng ngồi ở phía dưới chếch về phía bên trái, đối mặt với mọi người đến từ Lạc Hà tông.
Không đi lòng vòng, Tề Hùng nói thẳng với Tô Lạc Tinh.
“Tô huynh, ngươi thực sự chắc chắn muốn trở thành tông môn phụ thuộc Đạo Nhất tông chúng ta sao?”
“Chắc chắn.”
Nghe vậy, Tô Lạc Hành cắn chặt răng, cứng rắn phun ra hai chữ.
“Vậy được rồi, còn mời Tô huynh phát hạ lời thề Thiên Đạo.”
“Cái gì?”
Nghe Tề Hùng nói, Tô Lạc Tinh ngay lập tức nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn Tề Hùng nói.
“Ngươi kêu ta phát hạ lời thề Thiên Đạo? Ngươi thế mà thực sự muốn ta phát hạ lời thề Thiên Đạo sao?”
Nhìn Tô Lạc Tinh đột nhiên tức giận, Tề Hùng không thể hiểu nổi.
“Làm sao vậy, có vấn đề gì sao?”
Đây không phải là rất bình thường sao, Trần Thanh Vũ, Hoàng Thiên, Giác Tâm, bọn họ đều phát hạ lời thề Thiên Đạo mà, ngoại trừ Quỷ Vương của Quỷ cốc, bởi vì là Thiên Đạo mặc xác bọn họ cho nên không có làm, còn những người khác đều làm mà.
Cái này không phải là thao tác rất bình thường sao?
Tề Hùng có chút bối rối, nhưng đối với cái này,Tô Lạc Tinh càng tức giận nghiến răng nghiến lợi hơn.
“Tề Hùng, ta đến để quy hàng, ngươi còn muốn ta lập lời thề?”
“Ừ, có chuyện gì sao? Không phải đều như vậy à?”
“Ngươi đang nghi ngờ ta sau này sẽ tạo phản sao?”
Nhìn Tô Lạc Tinh tức giận, Tề Hùng trở nên chán nản, cái này không còn nghi ngờ gì nữa, với dáng vẻ hiện tại muốn ăn thịt người của ngươi, nói ngươi sau này không tạo phản, chỉ sợ sẽ không ai tin.
Điều mà Tề Hùng không biết là Tô Lạc Tinh quyết định quy hàng, rốt cuộc đã trải qua những vướng mắc gì.
Ngay từ khi còn trẻ, Tề Hùng đã áp đảo mọi thứ, sau đó còn liên tục lừa hắn khiến hắn ngay cả Đông Nam Tây Bắc cũng không thể tìm ra.
Mỗi lần đều là hắn bay lên trước những con sóng, Tô Lạc Tinh ở phía sau cõng nồi cho hắn.
Kết quả hiện tại vẫn phải dựa vào hắn, tâm trạng của Tô Lạc Tinh không thể dùng lời nói mà diễn tả hết được.
Chỉ hận mình không thể đánh lại Tề Hùng.
Nhưng bây giờ, Tề Hùng còn muốn hắn lập lời thề Thiên Đạo, mà theo cách nhìn của Tô Lạc Tinh, quả thực chính là khinh người quá đáng.
Ngay lập tức, hốc mắt của Tô Lạc Tinh đỏ lên, quy hàng là một chuyện, giống như có một ngọn lửa hoàn toàn đốt lên sự khuất nhục trong lòng hắn ở kiếp này.
Thấy sắc mặt của Tô Lạc Tinh thay đổi, Tề Hùng cũng nghi hoặc nói.
“Không phải, chỉ nói về những gì mà ngươi cần nói thôi, khóc làm gì?”
Không hiểu, vừa ngồi xuống chưa nói được mấy câu, ngươi lại khóc lóc ầm ĩ là muốn làm gì? Không được thì mọi người lại tiếp tực thương lượng.
Nhưng Tô Lạc Tinh cơ hồ làm như hoàn toàn không nghe thấy, trừng mắt nhìn Tề Hùng quát.
“Tề Hùng, ngươi biết ta đời này ghét nhất cái gì sao?”
“Cái gì?”
“Chính là gặp ngươi.”
Hả? ? ?
Sao lại nói đến cái này rồi? Tề Hùng đầu đầy hắc tuyến nhìn về phía Tô Lạc Tinh, nhưng Tô Lạc Tinh lúc này lại tự mình nói ra.
“Ta bảy tuổi gia nhập Lạc Hà tông, lần đầu tiên đi theo sư phụ tới Đạo Nhất tông. Khi đó ngươi cũng vừa mới gia nhập Nhất đạo tông, ngươi còn nhớ lần đầu tiên ta và ngươi gặp nhau không?”
“Có liên quan gì?”
Tề Hùng nghi ngờ nói, nhưng một giây sau, Tô Lạc Tinh chính là ngửa mặt lên trời gào thét nói.
“Có liên quan gì ư? Tự ngươi nói đi, ngày đó ngươi đã làm gì ta?”
“Ta đã làm gì ngươi?”
“Ngươi… Ngươi đi Đường Tuyền nhìn trộm nữ đệ tử, cuối cùng lại thành ta cõng nồi.”
Hả? ? ?
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ chốc lát, sau đó ánh mắt phán xét không ngừng nhìn qua nhìn lại giữa Tề Hùng và Tô Lạc Tinh.
Ngay cả bọn người Ngô Thọ, Thạch Tùng cũng không biết chuyện này, dù sao Tề Hùng cũng là người nhập môn sớm hơn bọn hắn.
Mà Tề Hùng nghe vậy, cũng tỏ ra bối rối.
“Cái kia… Lúc đó ta bảo ngươi chạy đi, nhưng ngươi không có tự mình chạy trốn, cũng không thể trách ta?”
“Lúc đó ta mới nhập môn, làm sao chạy?”
“Vậy do ngươi không đủ thực lực, cho nên không thể trách trên đầu ta.”
“Được thôi, cho dù là như vậy, tại sao khi đứng trước mặt sư tôn giằng co, ngươi chẳng những không nói thay ta mà còn vu oan giá hoạ cho ta?”
“Cái này… Lúc đó các ngươi đều bị bắt, ta không phải cho là một người chết dù sao cũng tốt hơn hai người cùng chết trùm sao?”
“Được, được, được lắm, còn lần thứ hai gặp nhau kia, ngươi đã nói gì?”
“Lần thứ hai gặp nhau?”
“Ngươi tới Lạc Hà tông của ta, hai chúng ta cùng nhau đến hậu sơn du ngoạn, ngươi đã làm cái gì?”
“Ta làm cái gì?”
“Ngươi lừa ta ăn Hoàng Liên quả, Tề Hùng, ngươi không phải người…”
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều biết Hoàng Liên quả là gì, nó là một loại linh quả cấp thấp, nói trắng ra là một loại thuốc nhuận tràng cực mạnh.
Đối với tu sĩ cao giai có lẽ không có tác dụng gì, nhưng đối với tu sĩ cấp thấp mới tu hành mà nói, cắn một cái là muốn mệt lả.
Nghe nói Tề Hùng khi còn bé đã lừa Tô Lạc Tinh ăn Hoàng Liên quả, ngay cả Hồng Tôn cũng không khỏi giơ ngón tay cái lên. cười thầm.
“Sư huynh, ngươi thật lợi hại.”
Thấy Tề Hùng không trả lời, Tô Lạc Tinh cũng nhịn không được mà uỷ khuất quát lên.
“Ngươi có biết ta đã phải lê lết nửa tháng đó không? Nửa tháng, ngươi có biết nửa tháng kia ta làm sao có thể vượt qua không? Ngươi biết không?”