Chương 540: Thái Độ Khác Thường
Nhìn thấy đệ tử Đạo Nhất tông dùng cách này để giành chiến thắng, khóe miệng của Tề Hùng ở trên đài cao giật giật.
Mẹ nó, hắn là khiến mấy thằng nhãi con này đánh cho đàng hoàng vào, cũng không nói để bọn hắn dùng những thủ đoạn này mà.
Trong những ngày thường lúc đến giờ cơm tranh đoạt, tự mình chơi đùa là được rồi, nhưng hiện tại là Tứ tông tranh tài, có rất nhiều người vây xem, còn tới làm như vậy làm gì?
Chỉ là, ý nghĩ của chúng đệ tử cũng rất đơn giản, chính là buông lỏng một chút.
Có thể dùng cách đơn giản để chiến thắng, vậy tại sao còn phải liều sống liều chết để làm gì? Thậm chí nếu không phải Tề Hùng mở miệng, bọn họ cũng không nguyện ý đi lãng phí khí lực như vậy.
Vì vậy, trong trận chiến sau đó, các đệ tử của Đạo Nhất tông đã khiến mọi người có mặt cảm thấy thế nào là bẩn thỉu.
Hết sức bẩn thỉu và không thể bẩn hơn.
Giống như nói cái gì mà xuất quyền, nhưng thực ra là một đòn nâng chân âm đạo, loại thủ đoạn này chỉ có thể coi là trò trẻ con thôi.
Móc mắt, ngoáy mũi, ngoáy tai, dù sao chỉ có ngươi không nghĩ ra, không có thủ đoạn nào mà đệ tử Đạo Nhất tông không dùng được.
Hết lần này tới lần khác ngươi còn không có biện pháp nào giải quyết, dù sao người ta cũng không có làm trái quy định.
Nếu không đánh lén, không gian lận thì không ai nói trước được điều gì.
Chỉ là trên đài cao, một đámcường giả tông môn giờ phút này đều mang thần sắc cổ quái, tình huống này của Đạo Nhất tông là như thế nào?
Nhiều thủ đoạn âm hiểm như vậy là từ đâu mà có?
Lại có câu nói, có nhân ắt có quả, nếu như những đệ tử này không nói nhiều võ đức như vậy, vậy thì đám người Thánh giả của Đạo Nhất tông như Tề Hùng, có phải hay không…
Cái này cũng không thể trách mọi người suy đoán như thế được, bởi vì nếu không phải do bọn người Tề Hùng dạy bảo, làm sao những đệ tử này có thể có những thủ đoạn như vậy được?
“Hừ, xà trên không thẳng, xà dưới cong.”
Tô Lạc Tinh càng không chút che giấu chút nào hừ lạnh, giọng nói của hắn không thấp, rõ ràng là bị Tề Hùng nghe lọt vào trong tai, nghe vậy, Tề Hùng cũng có một biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt.
Hết lần này tới lần khác hắn không phản bác lại cái gì, chỉ có thể âm thầm cắn răng nói.
“Một đám tnhãi con, chờ đó cho ta.”
Đám tiểu hỗn đản này là cố ý, chỉ cần hiện tại không có cơm ăn, các ngươi lại tỏ ra thái độ thối rữa như vậy sao?
Phía dưới còn có một đám thanh niên kiêu ngạo tham gia đại thi đấu, nguyên một đám đều hung hăng trừng mắt nhìn về phía đệ tử Đạo Nhất Tông.
Đê hèn, quả thực là bỉ ổi vô sỉ, những thủ đoạn được phép dùng trong phạm vi quy định, Đạo Nhất tông thực sự không có giới hạn cuối.
“Tiểu nhân vô sỉ.”
“Phi, ta không phục.”
Có rất nhiều tuổi trẻ thiên kiêu đã bị các đệ tử của Đạo Nhất tông đánh bại, giờ phút này tràn đầy bất mãn.
Theo quan điểm của họ, nếu các đệ tử của Đạo Nhất tông không sử dụng những thủ đoạn mờ ám này, bọn họ sẽ không định sẽ gặp phải thất bại như vậy, đánh không lại cho nên dùng đến thủ đoạn này thật sao?
Chỉ là đối vớiánh mắt soi mói của đám đông, đệ tử Đạo Nhất tông lại không thèm quan tâm đến.
Dù sao thắng là thắng, mặc kệ ta dùng thủ đoạn gì, hơn nữa ta vi phạm nội quy sao? Hay là phạm phải luật trời rồi?
Kỹ năng không bằng người chính là kỹ năng không bằng người, vô năng phẫn nộ là có ý gì.
Mà Đạo Nhất tông không nhìn, càng khiến lửa giận của đông đảo thiên kiêu tuổi trẻ càng sâu.
Một số người có thực lực không yếu, tụ lại với nhau âm thầm thề.
Sau này gặp lại đệ tử của Đạo Nhất tông, tuyệt đối sẽ không nương tay, hơn nữa sau khi tận mắt chứng kiến trận chiến trước đó, bọn họ cũng rất đề phòng những thủ đoạn này của Đạo Nhất tông.
Chỉ cần có sự chuẩn bị từ trước, ta không tin những đệ tử Đạo Nhất tông này này còn có thể thành công.
Ý tưởng rất hay, nhưng họ vẫn đánh giá thấp mức độ bẩn thỉu của các đệ tử Đạo Nhất tông.
Những mánh khóe nhỏ trước đó dưới ánh nhìn của bọn họ có thể đã là tất cả của đệ tử Đạo Nhất tông.
Nhưng trên thực tế, đối với các đệ tử của Đạo Nhất tông mà nói, chút thủ đoạn này chỉ là giọt nước trong thùng, phần nổi của tảng băng chìm, hoàn toàn không là gì cả.
Bọn họ còn có nhiều thủ đoạn chưa thi triển ra đâu, cho nên nhớ chuẩn bị từ sớm, ha ha, quả thực là chê cười rồi, trừ phi có thể đạt tới tương đương với đệ tử Đạo Nhất tông.
Các đệ tử của Đạo Nhất tông không hề hoảng sợ, nhưng Diệp Trường Thanh trên đài cao nhìn Tề Hùng với khuôn mặt tái mét vì tức giận, lặng lẽ nói nhỏ với hắn vài câu.
Nghe được lời này của Diệp Trường Thanh, ánh mắt Tề Hùng càng ngày càng sáng, sau đó liên tục gật đầu.
“Vẫn là tiểu tử ngươi có nhiều chủ ý, được, ta sẽ cử người đi nói cho bọn nhãi con này biết.”
Diệp Trường Thanh đương nhiên có thể đoán được tâm tư của các đệ tử, vì vậy suy nghĩ một chút, quyết định trong lúc thi đấu cuộc thi Tứ tông tranh tài, liên kết phương thức cạnh tranh danh ngạch với kết quả của Tứ tông tranh tài này.
Các đệ tử có thứ hạng cao nhất có thể trực tiếp đến Thực Đường để ăn cơm mà không cần thông qua bất kỳ sự cạnh tranh nào.
Rất nhanh, tin tức này truyền đến trong tai rất nhiều đệ tử của Đạo Nhất tông, trong nháy mắt, ánh mắt của chúng đệ tử Đạo Nhất tông đều thay đổi.
Là vậy sao? Rất nhiều đệ tử đều lộ ra khuôn mặt trần, ngươi muốn nói cái này, vậy ta liền không buồn ngủ.
Chiến tích càng tốt, thứ hạng càng cao, là có thể được ăn cơm.
Trong lúc nhất thời, ý chí chiến đấu trong lòng tất cả đệ tử đều được đấy lên hừng hực.
Đến thời điểm các đệ tử Đạo Nhất tông ra sân, lúc này chúng đệ tử Đạo Nhất tông đều đã thay đổi trạng thái bình thường và trong mắt họ tràn đầy tinh thần chiến đấu.
“Sư đệ, đa tạ.”
Hả? ? ? ?
Nhìn thấy đệ tử của Đạo Nhất tông đột nhiên trở mặt, thanh niên làm đối thủ lập tức trở nên sững sờ.
Không phải chứ, chuyện gì đang xảy ra thế này? Vừa rồi không phải mang bộ dạng nhìn như sắp chết sao? Bây giờ cái tên này đột nhiên thay đổi 180 độ vậy.
Tinh thần chiến đấu trong mắt hắn gần như trở nên thực chất, mà khí chất trên cơ thể cũng đã hoàn toàn thay đổi.
Đứng đối diện nhau, cái uy áp đáng sợ kia ập thẳng vào mặt, khiến lòng người căng thẳng.
Không biết đệ tử Đạo Nhất tông này đang làm gì mà sao một hồi lại biến thành bộ dạng khác.
Tuy nhiên, thanh niên còn chưa kịp suy nghĩ thì đệ tử Đạo Nhất tông đã tấn công rồi.
Vừa sải bước ra, ban đầu thân pháp hành động giống như một lão nãi nãi băng qua đường, nhưng bây giờ nhìn lại, mẹ nó là cấp hoá cảnh.
Chỉ nhìn thấy một dư ảnh vụt qua, và rồi đệ tử Đạo Nhất tông này đã xuất hiện trước mặt.
“Thân pháp hóa cảnh…”
Hai mắt trợn thật lớn, không phải, các ngươi mịa nó là đã xảy ra chuyện gì vậy, làm sao đột nhiên là thân pháp hóa cảnh rồi?
Thấy còn chưa kết thúc, đệ tử Nhất Đạo Tông trực tiếp vỗ một chưởng ra, lần này cũng không có gì gọi là làm quá, chính là nghiền ép chính diện.
Nguyên bản Liệt Diễm Quyền cũng là hoá cảnh, một quyền đánh ra, một cỗ uy áp đáng sợ lập tức bao phủ toàn thân thanh niên.
“Ngươi …”
Hắn vừa mở miệng, thậm chí ngay cả tư thế phòng thủ cũng chưa kịp bày ra, đã bị một chưởng đánh bay ra ngoài.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, người thanh niên này nằm trong tay đệ tử Đạo Nhất tông, căn bản không có chỗ phản kháng, dễ dàng bị đánh bại.
Hơn nữa, thất bại lần này không phải là một âm mưu quỷ kế gì, mà là một sự đè bẹp trực diện hoàn toàn dựa vào thực lực.
Một chiến thắng tàn khốc như vậy không ai có mặt có thể nói bất cứ điều gì.
Ngay cả Trưởng Lão đứng trên lôi đài cũng phải sửng sốt khi nhìn thấy cảnh này, sau đó vui vẻ nói.
“Đạo Nhất Tông thắng.”
Lời nói của hắn tràn đầy phấn khích, nhưng trong lòng lại thầm thở dài.
“Đám tiểu tử này cuối cùng cũng giác ngộ rồi, sớm như vậy không phải tốt hơn sao.”
Rõ ràng có thực lực nghiền ép chính diện, vậy tại sao phải chơi những thứ loè loẹt đó? Giống như vầy không phải tốt hơn sao.