Chương 544: Huynh Đệ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,658 lượt đọc

Chương 544: Huynh Đệ

Nhìn thấy Tô Lạc Tinh đang giận đến tím mặt, sắc mặt Vu Lệ trở nên khó coi tới cực điểm, không nói một lời xoay người đi ra ngoài.

Mặt khác, Bọn người Dương Hiến cũng nhìn Tô Lạc Tinh với vẻ mặt kỳ lạ.

Nghĩ thầm, ngươi không phải nằm mộng cũng nhớ tới việc muốn giết chết ‌Tề Hùng sao? Hiện tại làm sao…

Trong lúc nhất thời, bọn họ thân là sư huynh, cũng có chút không mò ra ý nghĩ trong lòng của Tô Lạc Tinh.

Thực ra đừng nói là ‌bọn họ, mà cả Tô Lạc Tinh đối với trái tim của mình cũng không tìm ra đáp án, chỉ là cảm thấy rối bời.

Có chút bực bội khoát tay áo nói.

“Đều đi chuẩn ‌bị đi.”

Khi mọi người lui ra ngoài, Tô Lạc Tinh ngồi một thân một mình trong đại điện, ánh mắt có chút tan rã, trong đầu vô thức hiện lên những ký ức khi còn trẻ.

“Tề Hùng, ngươi mịa nó dám hãm hại ta, rõ ràng là ngươi dẫn ta đi……”

“Suỵt, chết một người còn hơn cùng chết, yên tâm, ta sẽ nghĩ biện pháp cứu mạng ngươi.”

Cũng có một người trẻ tuổi bị yêu thú truy sát, bản thân bị dọa đến sắc mặt tái nhợt.

Khi bị bầy thú dồn vào đường cùng, người mà Tô Lạc Tinh nghĩ đến chính là Tề Hùng.

“Tề Hùng, ngươi mịa nó ở đâu?”

“Lạc Tinh, đừng hoảng, cha ngươi tới cứu ngươi đi.”

Giữa tiếng gầm rống tức giận đến tuyệt vọng, Tề Hùng từ trên trời giáng xuống, hai người hợp sức chiến đấu để thoát khỏi bầy thú vây quanh, tuy người đầy vết thương nhưng trong lòng tràn đầy niềm vui sống sót sau thảm họa.

“Ha ha, như thế nào, thời điểm then chốt vẫn muốn nhìn cha của ngươi là ta đúng không?”

“Cút con mẹ ngươi đi, lão tử nếu không phải vì ngươi, có thành bộ dạng thế này không? Đúng rồi, những con yêu thú này vì sao lại điên cuồng như vậy?”

“Ta cũng không biết, ta vừa rồi trộm một quả trứng, muốn trở về bắt một con linh sủng chơi.”

“Hả? Mịa nó yêu thú là ngươi dẫn tới?”

“Là ta sao?”

“Mịa nó, cái thứ mà ngươi đang cầm này, là trứng Thú Vương của người ta.”

“Ồ, ta nói sao.”

“Ngươi…”

Còn có, hai người tuổi nhỏ thành tên, cũng chính là thời điểm hăng hái nhất, cùng nhau đi Câu Lan nghe hát.

Uống đến say mèm, chung quanh có mỹ cơ làm bạn, vui vẻ uống rượu, Tô Lạc Tinh khoác bả vai Tề Hùng, ánh mắt lờ đờ vì say nhập nhèm nói.

“Ta nói cho ngươi biết, Tề Hùng, cả đời của ta đều đã nói qua, giống như thực sự coi ngươi là bằng hữu duy nhất của ta.”

“Vậy đến một ngày nào đó ngươi còn muốn giết ta không?”

“Ta nhất định là muốn chơi chết ngươi nhưng ngươi phải hứa với ta.”

“Cái gì?”

“Sau này coi như ngươi muốn chết, cũng chỉ có thể chết dưới tay ta.”

“Được rồi, từ nay về sau, ta Tề Hùng coi như chết, cũng chỉ chết ở trong tay Tô Lạc Tinh ngươi.”

“Đây là do ngươi nói đấy.”

“Ta đã nói rồi, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy.”

Còn có, lúc cạnh tranh Tông Chủ của Lạc Hà tông, đối mặt với sư tôn Hỏa Nham.

“Lạc Tinh, ngươi nhất định phải giành được vị trí Tông Chủ này sao?”

“Nhất định phải giành được.”

Tô Lạc Tinh quật cường trả lời, nhưng hắn thầm nghĩ lại, nguyên nhân chính là do cái tên thất phu Tề Hùng đã trở thành Tông Chủ tông môn của Đạo Nhất tông, làm sao có thể kém hơn hắn được, vị trí Tông Chủ Lạc Hà tông này, Tô lạc Tinh hắn nhất định phải lấy cho bằng được

“Nhưng ngươi tranh không nổi với sư tỷ của ngươi.”

“Tranh giành mới biết được.”

“Ai…”

Tô Lạc Tinh tự nhiên biết hắn không phải là đối thủ của sư tỷ, nhưng hắn chính là muốn giành cho bằng được, nếu Tề Hùng có thể làm tới chức Tông Chủ thì Tô Lạc Tinh hắn cũng muốn làm thượng tông chủ.

Hắn cố hết sức, nhưng thực tế vẫn không phải là đối thủ của sư tỷ, thậm chí ngay cả một chút sức chống cự cũng không có.

Xét về thực lực thì không bằng sư tỷ, luận về nhân mạch quan hệ trong tông môn thì hắn cũng không bằng sư tỷ.

Vốn tưởng rằng vậy là đã thất bại thảm hại, Tô Lạc Tinh còn một người uống say mèm, nhưng ai ngờ đến phút cuối, sư tỷ lại tự mình bỏ cuộc, thậm chí còn rời khỏi Đông Châu, một mình tiến về Trung Châu.

Mãi đến cuối cùng, Tô Lạc Tinh mới biết chính Tề Hùng đã đi tìm sư tỷ của mình.

Vào chính cái ngày hắn uống đến say mèm đó, Tề Hùng vội vã chạy đến Lạc Hà tông, vừa mới tiến vào động phủ, đã thấy Tô Lạc Tinh say sỉn đến bất tỉnh nhân sự.

“Đứa ngốc, nghe nói ngươi sắp thua, cha của ngươi đến cấp cho ngươi một chỗ dựa đây, ngày mai nhất định sẽ vì ngươi mà xoay chuyển cục diện.”

Người còn chưa tới, giọng nói đã vang lên, nhưng khi đi vào kiểm tra, mới phát hiện Tô Lạc Tinh đã say khướt, trong miệng còn lẩm bẩm không rõ ràng.

“Thất phu, ta sẽ không thua ngươi, ngươi có thể làm Tông Chủ, ta cũng muốn ngồi vị trí Tông Chủ này… “

Nghe thấy Tô Lạc Tinh lẩm bẩm, Tề Hùng im lặng ngồi sang một bên một lúc, tự mình uống cạn một bình rượu, sau đó đứng dậy rời đi, tìm sư tỷ của Tô Lạc Tinh.

Mối quan hệ giữa hai người vốn đã vô cùng rắc rối, nhìn thấy Tề Hùng đến, sư tỷ của Tô Lạc Tinh nói với vẻ mặt phức tạp.

“Vì sư đệ của ta mà đến?”

“Không sai.”

“Muốn khuyên ta từ bỏ?”

“Không phải thuyết phục, tên ngốc kia muốn làm Tông Chủ, vậy vị trí Tông Chủ kia là của hắn.”

“Nếu ta không đồng ý thì sao?”

“Đánh nhau một trận, ta thắng, ngươi rút.”

Thấy Tề Hùng thế mà bởi vì Tô Lạc Tinh cho nên muốn tự mình ra tay, sư tỷ trầm mặc gật đầu.

Cũng chính là sau một đêm đó, sư tỷ từ bỏ vị trí Tông Chủ, một mình đi tới Trung Châu, mà Tô Lạc Tinh cũng đã được như ý nguyện ngồi lên vị trí Tông Chủ.

Ở trên đại điển Tông Chủ, nhìn thấy Tô Lạc Tinh phong quang vô hạn, Tề Hùng nở nụ cười nói.

“Đứa ngốc, còn không mau tới quỳ ‌kính cha của ngươi đi.”

“Hừ, thất phu, đại gia hiện tại ‌cũng là Tông Chủ, ta cũng không yếu hơn ngươi.”

“Hắc hắc, đúng đúng, vậy Tô Tông Chủ có phải nên bày tỏ một chút không?”

“Ngươi muốn gì?”

“Đi Câu Lan nghe hát?”

Sau đó, thì tuồn ra chuyện Tông Chủ mới đảm nhiệm của Lạc Hà tông, trong đêm kế nhiệm đầu tiên đã qua đêm ở Câu Lan, vì điều này đã khiến Tô Lạc Tinh xấu hổ rất lâu, sau đó mắng mỏ Tề Hùng khắp nơi.

“Thất phu, ngươi lại hố ta.”

“Cái này sao có thể gọi là hố, vui vẻ không phải nên đi ăn mừng sao?”

“Ta mẹ nó là Tông Chủ, làm sao có thể lưu luyến một nơi như Câu Lan chứ, hiện sao có thể đi gặp người khác chứ?”

“Sợ cái gì? Không phải ta cũng là Tông Chủ sao, cái ‌này có cái gì đâu.”

“Ta và ngươi khác nhau.”

“Hắc hắc, vậy lần này ngươi trả tiền, xem như là nhân tình của ta.”

“Thất phu ngươi khinh người quá đáng, ta liều mạng với ngươi.”

“Ha ha, ta đi trước một bước, nhớ thanh toán tiền đấy.”

Hiện tại nghĩ kỹ lại, có vẻ như cả đời này của bản thân đều ở bên cạnh Tề Hùng đồng hành vượt qua.

Bất tri bất giác, khóe miệng Tô Lạc Tinh hiện lên một nụ cười nhẹ, sau đó dùng ánh mắt nhìn về phía phương hướng đại điện của Đạo Nhất tông, nhẹ giọng nỉ non nói.

“Lão thất phu, kết quả còn không phải muốn lão tử tới cứu ngươi sao, bằng chính ngươi cũng muốn đối kháng toàn bộ Phật môn Tây Châu, thật sự là không biết sống chết.”

Vừa nói, Tô Lạc Tinh vừa đi tới địa đồ Đông Châu trước mặt, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt một điểm, đó chính là bến phà Đông Châu.

Nơi này tuyệt đối là chiến trường khốc liệt nhất, cho dù Phật môn Tây Châu có tính toán gì đi chăng nữa, bọn hắn tuyệt đối sẽ không từ bỏ bến phà Đông Châu, mà Tề Hùng cũng không có khả năng từ bỏ bến phà Đông Châu.

Nhìn bến phà Đông Châu nhỏ trên địa đồ, ánh mắt Tô Lạc Tinh càng thêm kiên định.

Cùng lúc đó, trong động phủ Tề Hùng cũng đang xem địa đồ, ánh mắt dán chặt vào bến phà Đông Châu.

Ngô Thọ ở một bên nhìn vào ánh mắt Tề Hùng, bất đắc dĩ nói.

“Đại sư huynh còn chưa quyết định sao?”

“Bến phà Đông Châu cần ít nhất mười vạn đệ tử mới có thể chiến đấu, chỉ là…”

Tề Hùng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, hắn còn chưa nói hết câu, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng, mười vạn đệ tử, đó gần như là lực lượng của mười phong, nếu như điều động nhiều đệ tử như vậy đến bến phà Đông Châu, những nơi khác thì sao?

Nhưng nếu một nơi quan trọng như vậy được giao cho người khác, cho dù đó là Phổ Đà tự hay Quỷ cốc, Tề Hùng cũng không yên tâm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right