Chương 546: Ngũ Đại Chiến Trường
“Toàn bộ Phật môn đều đã xuất phát rồi sao?”
“Đúng vậy, tổng cộng chia thành năm phương hướng.”
Chủ Phong trong đại điện, Tề Hùng, Thạch Tùng, Ngô Thọ, Hồng Tôn và một đám cao tầng khác đang tự mình nhìn vào bức màn ánh sáng trận pháp ở trung tâm đại điện.
Mà người trong màn sáng chính là Phong Chủ của Ảnh phong, Tuyệt Ảnh.
Nàng đã suất lĩnh một phần của Ảnh phong trên đường trở về Đông Châu, mà hành động của Phật môn, cũng bị Ảnh phong biết được.
Theo lộ trình diễn xướng của Phật môn, trăm vạn đệ tử Phật môn được chia thành 5 đội.
Các hướng lần lượt là bến phà Đông Châu, Nhạc Vân thành, Nam Tĩnh thành, Bạc Vân hải hạp, Võ Quân đảo mà đến.
Đối với hành động của Phật môn, đám người Tề Hùng cũng không cảm thấy có quá nhiều bất ngờ, cái này cũng nằm trong dự liệu của bọn họ.
Hơn nữa, năm địa điểm của bến phà Đông Châu thực sự đều là các vùng giao tranh.
Nếu Phật môn muốn tấn công Đông Châu, năm nơi này chắc chắn là sự lựa chọn tốt nhất.
Mà Tề Hùng cũng đã bố trí ổn thoả ở năm nơi này.
“Được, ta biết rồi.”
Nghe Tuyệt Ảnh nói, Tề Hùng gật đầu đáp lại, dựa trên tình báo của Ảnh phong, sau khoảng năm ngày, Phật môn sẽ đến Đông Châu, cho nên Đạo Nhất tông cũng phải sẵn sàng hành động.
Ngay lập tức Tề Hùng dặn dò Tuyệt Ảnh phải cẩn thận trên mọi nẻo đường, rồi dập máy trận pháp.
Ánh mắt đảo qua tất cả mọi người có mặt, Tề Hùng trầm giọng nói.
“Bến phà Đông Châu giao cho Lạc Hà tông.”
“Nhạc Vân thành giao cho Hồng Tôn của Thần Kiếm phong, Tần Sơn Hải của Huyết Đao phong, Lâm Phá Thiên của Bá Thương phong và Quỷ cốc.”
“Nam Tĩnh thành giao cho Mặc Vân của Văn Viện phong, Cầm Long của Long Tượng phong…”
Việc phân bổ theo kế hoạch đã được nói cho từng người một, mỗi một chỗ, đều có người phụ trách.
Đối với mệnh lệnh của Tề Hùng, mọi người có mặt đều cung kính tôn trọng.
Ngày thường các sư huynh đệ có thể cãi nhau ầm ĩ, nhưng hiện tại đại chiến đang diễn ra trước mắt, loại chuyện này không thể có người đùa giỡn.
Với tư cách là tông của một tông, lúc này Tề Hùng nói gì cũng là mệnh lệnh, cho dù là sư huynh cũng phải vô điều kiện tuân theo.
Sau khi sắp xếp xong, mọi người lần lượt giải tán, ngày mai lên đường.
Ngũ đại chiến trường với Phật môn về cơ bản đã được xác định, còn kết quả của năm trận chiến lớn này trực tiếp quyết định kết cục của toàn bộ chiến dịch.
Ở những nơi khác có thể có những trận chiến lẻ tẻ, nhưng so với ngũ đại chiến trường, chúng đều không đáng là gì.
Thứ có thể thực sự quyết định kết quả vẫn phụ thuộc vào Ngũ đại chiến trường này.
Sau đó, Tề Hùng lại đến Thực Đường, chủ yếu là để đi tìm mấy người Dư Mạt.
Mấy tên cường giả cấp Đại Thánh được Phật môn xuất động, cụ thể là ai, phía bên Ảnh phong không có cách nào có thể dò xét.
Vì vậy, Tề Hùng chỉ có thể nói với mấy người Dư Mạt cẩn thận, dù sao thì lão tổ cấp Đại Thánh cũng chỉ có thể dựa vào mấy người Dư Mạt.
“Số lượng Đại Thánh của Phật môn mặc dù nhiều hơn một chút, nhưng cũng không thể toàn lực xuất thủ, cứ giao cho chúng ta là được rồi.”
Lão tổ cấp Đại Thánh cảnh của Phật môn Tây Châu, dựa theo những gì đám người Dư Mạt biết thì hẳn là có khoảng mười người.
Số lượng người nhiều hơn một chút so với Đạo Nhất tông, nhưng đại lục Tây Châu nhất định sẽ giữ lại một ít để toạ trấn.
Cho nên không có khả năng đem toàn bộ đều đưa tới, hơn nữa lão tổ cấp Đại Thánh của Phật môn cũng có mấy vị đã gần hết tuổi thọ, không có khả năng tuỳ tiện xuất quan.
Tề Hùng chỉ cần chịu trách nhiệm kiểm soát đại cục, về phần lão tổ cấp Đại Thánh sẽ do mấy người Dư Mạt giải quyết.
Nghe vậy, Tề Hùng im lặng gật nhẹ đầu, sau đó cũng không ở lại lâu, nhanh chóng rời đi.
Hắn mấy ngày nay một khắc cũng không dám buông lỏng, dù sao chuyện này có liên quan đến tương lai của toàn bộ Đạo Nhất tông, thân là Tông Chủ, thời điểm lúc này không cho phép phạm chút sai lầm nào.
Ở phía bên kia, trên biển cả bao la vô tận, từng chiếc tinh hạm của Phật môn đang lao vút qua với tốc độ cực nhanh.
Yêu thú của Thủy tộc, đối mặt với số lượng tinh hạm lớn như vậy, đừng nói là công kích, thậm chí còn không dám mạo hiểm ngẩng đầu lên.
Một trong những đội ngũ của Phật môn trong đó, trên tinh hạm xa hoa lớn nhất, mấy tên Thánh giả của Phật môn ngồi vây chung một chỗ.
Bọn họ là một trong năm đội của Phật môn, mà mấy tên Thánh giả này chính là thủ lĩnh của những chi đội này.
“Đạo Nhất tông đó có thể đã phát giác ra được ý đồ của chúng ta.”
“Không sao, bến phà Đông Châu, Nhạc Vân thành, Nam Tĩnh thành, Bạc Vân hải hạp, Võ Quân đảo, những thứ này nhất định phải đánh hạ, cho nên Đạo Nhất tông nhất định sẽ tập trung vào việc phòng thủ.”
“Còn có mấy ngày nữa thì tới Nhạc Vân thành?”
Nhiệm vụ chính của đội bọn họ là đánh hạ Nhạc Vân thành, sau đó thành lập một cái chèo chống để tiếp đón cuộc tấn công tiếp theo vào Đông Châu.
“Năm ngày.”
“Được, mặc kệ Đạo Nhất tông ứng phó như thế nào, chúng ta chỉ có một mục tiêu, bằng mọi giá phải đoạt cho bằng được Nhạc Vân thành.”
“A di đà phật, lần này nhất định phải để cho Phật pháp của Tây Châu ta, triệt để truyền khắp Đông Châu.”
“Lời này của sư huynh rất hay.”
Liên quan đến việc tấn công Đông Châu, những tên Thánh Giả Phật môn này dường như rất tự tin và không tỏ ra quá lo lắng.
Dù sao Đạo Nhất tông cũng không có khả năng giống như Phật môn, có thể tập hợp sức mạnh của toàn bộ Đông Châu được.
Nói là hùng bá Đông châu, nhưng muốn quản lý cũng cần phải có thời gian, đương nhiên Phật môn không có ý định sẽ cho Đạo Nhất tông thời gian.
Lấy sức mạnh của một tông môn mà muốn đối kháng với toàn bộ Phật môn Tây Châu, vậy thì đây là chuyện không thể nào làm được.
Trong nhóm tinh hạm, lần lượt từng câu niệm Phật vang lên, và động lượng thực sự rất lớn.
Phật môn không ngừng tiếp cận, mà bên trong Đạo Nhất tông, tất cả đệ tử cũng đều chuẩn bị sẵn sàng xông pha ra ngũ đại chiến trường.
Theo sự sắp xếp của Tề Hùng, mỗi người trong ba mươi sáu đỉnh của Đạo Nhất tông sẽ thực hiện nhiệm vụ của mình.
Hồng Tôn của Thần Kiếm phong, Tần Sơn Hải của Huyết Đao phong, Lâm Phá Thiên của Bá Thương phong, dẫn đầu xuất phát, chuẩn bị chạy tới Nhạc Vân thành.
Các đệ tử không còn chuyện vui đùa ầm ĩ giống như trước đây, sáng sớm hôm sau, toàn bộ Đạo Nhất tông đều bị bao phủ trong một tầng sát khí.
Truyền Tống Trận của Tông môn đã toàn lực mở ra, chồng chất như núi linh thạch, điên cuồng bị tiêu hao, nhưng không ai để ý tới.
Trên đỉnh núi chủ phong, Tề Hùng và Ngô Thọ đứng từ xa nhìn đệ tử không ngừng chạy tới Truyền Tống Trận, hai người đều không ai lên tiếng, ai cũng không biết lần này có bao nhiêu đệ tử có thể trở về.
Cũng giống như trước đó, trước trận pháp Truyền Tống Trận, các Trưởng Lão của Bách Thảo phong, Vạn Trận phong, Luyện Khí phong đã chuẩn bị đầy đủ đan dược, phù trận và pháp bảo.
Mỗi đệ tử đều có thể nhận được một phần, mà lần này, ba người Dư Mạt, Trương Thiên Trận và Trần Binh, thân là Phong Chủ cũng đều tự mình đến.
“Tông môn lần này đưa ra không ít đan dược ha.”
Có đệ tử nhận lấy, sau khi kiểm tra một chút, ra vẻ cười đùa nói.
Quả nhiên, lần này đan dược mà tông môn đưa cho mỗi đệ tử đều tăng lên gấp hai lần.
Nhiều đan dược như vậy, chữa thương, bảo mệnh, giải độc, chủng loại nào cũng đều có.
Nhiều đệ tử như vậy, mỗi người một phần, mức tiêu hao cộng lại, đây tuyệt đối là một con số trên trời.
Tuy nhiên, chúng đệ tử cũng không ngốc, họ đều biết rất rõ tại sao tông môn lại làm như vậy.
Có nghĩa là trận chiến này tuyệt đối không thể so sánh với những lần trước, tông môn đã nghĩ hết tất cả biện pháp, dốc hết toàn lực để bảo vệ đệ tử, hi vọng bọn họ có thể tận lực sống sót trên chiến trường.
Nhưng mặt khác, điều này cũng nói cho đông đảo đệ tử biết, trận chiến này thê thảm cỡ nào.
Cầm trong tay đan dược nặng trĩu, phù trận cùng các loại pháp bảo, tuy rằng có đệ tử gượng cười, nhưng cũng có rất nhiều người vẫn trầm mặc không nói bước vào Truyền Tống Trận, sau một khắc thứ mà bọn họ tiến vào chính là chiến trường thê thảm.