Chương 552: Nhạc Vân Biến Thành Biển Lửa
Nhìn thấy một đám hòa thượng đầu trọc không mặc quần áo, cử chỉ bỉ ổi ở khắp nơi bên trong Nhạc Vân thành, trong lòng một đám Quỷ Vương đều tràn đầy sự nghi hoặc.
Bọn hòa thượng này đến cùng là xảy ra chuyện gì? Đánh nhau đâu, các ngươi cởi sạch sành sanh là có ý gì?
Bởi vì lo lắng bị Thánh giả của Phật môn phát hiện, cho nên vừa nãy âm Tiểu Sơn, âm Thần cùng đám Quỷ Vương không dám triển khai thánh niệm của mình, vậy nên chuyện gì vừa mới xảy ra trên chiến tường bọn họ cũng không biết.
Chỉ có điều lúc này nhìn những tên đệ tử Phật môn trước mắt, các Quỷ Vương đều lần lượt rơi vào trầm tư.
Sao thế, mặc quần áo làm cho các ngươi không phát huy được năng lực sao?
Có điều kỳ quái thì kỳ quái, các Quỷ Vương cũng không tùy tiện hành động, tất cả đều đang đợi tín hiệu bên kia của Đạo Nhất tông.
Chỉ là không bao lâu sau, sau khi mấy người Hồng Tôn xuất hiện cùng một đám Thánh giả của Phật môn cũng không mặc quần áo ở sau lưng, sắc mặt các Quỷ Vương càng thêm phức tạp.
Ngay cả Thánh giả cũng không mặc quần áo sao? Đam mê của Phật môn này đúng là đặc biệt…
Còn có, trên tay Hồng Tôn có phải ôm lấy một người hay không?
Cả đường bay lượn, nhìn qua Tần Sơn Hải máu me khắp người, chỗ ngực có mấy cái động máu, Hồng Tôn tức giận mắng.
“Không phải đã nói ngươi không được lên đầu sao?”
“Nhịn không được.”
Nghe vậy, Tần Sơn Hải nhàn nhạt trả lời, đối với việc này Hồng Tôn tức giận cắn răng.
Trước khi chiến đấu còn đặc biệt nhắc nhở hắn, vậy mà mẹ nó con hàng này quay đầu liền đem quên đi luôn.
Đến lúc rút lui, may mà Hồng Tôn còn để ý, cố tình quay đầu lại nhìn một chút, nếu không con hàng Tần Sơn Hải này chỉ sợ phải chết trận tại chỗ.
Đã bàn xong kế hoạch, tên điên này vậy mà hoàn toàn ném sau ót, lúc Hồng Tôn nhìn qua tên mãng phu này mẹ nó thế mà lấy một chọi bốn, hơn nữa còn đánh cho một trong bốn tên Thánh giả thành tàn phế.
Nếu như không phải Hồng Tôn cưỡng ép lôi hắn đi, đoán chừng con hàng này có thể phải liều chết thêm với hai tên, nhưng kết quả cũng sẽ bỏ mạng mình vào.
Mẹ nó ruột lại chảy ra, nhìn thấy bộ dạng này của Tần Sơn Hải, Hồng Tôn đầy ghét bỏ nói.
“Mẹ nó ta thật sự phục, vì cái gì mỗi lần ngươi đều phải làm thành bộ dạng máu xả ruột rơi như vậy chứ.”
“Sư huynh ngươi không hiểu, vốn ta đã là một kẻ hấp hối sắp chết, tử trận…”
“Ngừng ngừng ngừng, ta không muốn nghe.”
Lại là cái bộ dạng này, Hồng Tôn cũng lười nói nhảm cùng Tần Sơn Hải, một đường bay thẳng qua phía trên Nhạc Vân thành, mà sau lưng một đám Thánh giả phật một đuổi theo không ngừng.
Mãi cho đến khi đã đến Nhạc Vân thành, đám Thánh giả Phật môn này mới ngừng lại.
Mục đích trận chiến này của bọn họ là chiếm cứ Nhạc Vân thành, hiện tại xem như đã đạt được mục đích.
Nhìn thấy bọn người Hồng Tôn cấp tốc đào tẩu, mấy tên Thánh giả Phật môn không tiếp tục truy kích nữa.
Dưới cái nhìn của bọn họ, trước tiên chiếm cứ Nhạc Vân Thành đã rồi nói sau, còn cái khác từ từ tính cũng được, dù sao chờ sau khi tiêu diệt xong Đạo Nhất tông chẳng lẽ còn sợ không bắt được đám người Hồng Tôn?
“Không nghĩ rằng trận chiến này thuận lợi như vậy.”
“Hừ, thế nhân đều đánh giá quá cao chiến lực của Đạo Nhất tông.”
Có Thánh giả cảm khái, trận chiến này cho đến hiện tại đích thật là quá mức thuận lợi, thậm chí quả thực vượt ra khỏi mong muốn.
Ngoại trừ tất cả bảo bối trên người đều bị trộm sạch sành sanh, thế nhưng lại có thể thế nào? Đám người Đạo Nhất tông vẫn không thể ngăn được bước chân của Phật môn bọn họ.
Còn những bảo bối kia, trong mắt bọn hắn chẳng qua là tạm thời gửi ở chỗ của Đạo Nhất tông, chờ đến lúc thích hợp thì cầm về là được.
Đang định mở miệng để chúng đệ tử mau chóng khống chế Nhạc Vân thành, nhưng mà còn chưa kịp mở miệng, chỉ thấy phía dưới Nhạc Vân thành đột nhiên bộc phát ra một tiếng nổ vang rung trời.
Sau đó là từng đạo từng đạo ánh lửa ngút trời bùng lên.
“Không tốt…”
Đột nhiên biến hóa, làm cho đám Thánh giả Phật môn sợ hãi, trúng kế rồi.
Có điều lúc này còn muốn rút khỏi cũng không thể nữa, đường này chỉ có thể vào không thể ra, toàn bộ Nhạc Vân Thành có thể thấy được trận pháp ở khắp nơi, tại thời khắc này hầu như là đồng thời bạo phát.
Trong chớp mắt đem Nhạc Vân thành chìm vào trong đó, mà đệ tử Phật môn bên trong nháy mắt cũng bị phù triện, trận pháp nuốt chửng.
“Đáng chết, đây là quỷ kế của Đạo Nhất tông.”
“Bây giờ nói mấy thứ này có tác dụng gì, nhanh cứu người đi.”
Hiện tại nói những thứ này đã muộn, bây giờ cứu người mới quan trọng.
Lúc này một đám Thánh giả ra tay cứu giúp, nhưng nhiều bẫy rập như vậy, đệ tử Phật môn đã chịu tổn thất nặng nề.
Những đệ tử tu vi không cao hầu như vừa mới bắt đầu đã bị oanh sát đến mức ngay cả cặn cũng không còn.
Vẻn vẹn chỉ có một ít đệ tử tu vi cao hơn vẫn còn đang khổ sợ giãy giụa.
Nhìn thấy từng tên đệ tử một bị phù triện, trận phát nuốt chửng, một đám trưởng lão Phật môn tức giận đến tái xanh hết mặt.
Không ai có thể nghĩ tới Đạo Nhất tông thế mà còn biết chơi trò này.
“Đáng chết, đáng chết, trước đó tất cả đều là bọn họ diễn trò.”
“Đạo Nhất tông, lão nạp nhất định cùng các ngươi không chết không thôi.”
Một đám Thánh giả Phật môn thật sự tức giận không nhẹ, trước đó một giây còn âm thầm cao hứng, một giây sau liền trúng kế.
Uy thế của trận pháp, phù triện chấn thiên động địa, điều kỳ quái nhất là đệ tử của Đạo Nhất tông vậy mà còn bày ra dược phấn ở trong thành.
Ngay cả loại độc dược thủ đoạn hạ lưu này cũng đều sử dụng.
Một số đệ tử tránh thoát phù triện, trận pháp, còn chưa kịp vui mừng thì liền trúng độc ngã xuống đất không dậy nổi.
“Độc… Độc…”
Còn có mấy thứ như dầu hỏa, củi khô các loại, ngay cả mấy thủ đoạn chiến đấu của người phàm như vậy cũng được sử dụng, thật sự là không từ thủ đoạn.
Chỉ cần sơ ý một chút thôi cũng có thể thân tử đạo tiêu.
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến, đệ tử của Đạo Nhất tông trên mấy đỉnh núi bên ngoài thành không kìm nén được kích động trong lòng nói.
“Sư huynh, chúng ta nên ra tay chưa?”
“Chờ một chút, để phù triện đốt thêm một hồi.”
Hiện tại còn chưa đến lúc, chờ cho đệ tử Phật môn chết gần hết, khi đó mới là thời khắc thu hoạch.
Càng ngày càng có nhiều đệ tử Phật môn táng thân bên trong Nhạc Vân thành, nhìn tình cảnh này, mấy tên Thánh giả Phật môn đau lòng nhỏ máu.
Đây mới chỉ là trận chiến đầu tiên thôi, là trận đầu tiên thôi, thế mà đã xuất hiện thương vong lớn như vậy, sau này còn đánh thế nào?
Bọn họ đã đem hết toàn lực cứu người, nhưng mà việc có thể làm đều có hạn, đệ tử Đạo Nhất tông này thật sự chỉ có thể dùng từ phát rồ để miêu tả.
Một cái Nhạc Vân thành nho nhỏ, vậy mà bọn họ có thể bố trí nhiều bẫy rập như vậy, hơn nữa phẩm cấp của phù triện và trận bàn đều không thấp chút nào.
Chuyện này là đương nhiên, lúc đối mặt với Yêu tộc, đệ tử Đạo Nhất tông lo lắng làm hư nguyên liệu nấu ăn nên chỉ dám dùng một số phù triện cùng trận bàn cấp thấp.
Nhưng mà đối mặt với đệ tử Phật môn, vậy hoàn toàn không có băn khoăn đó, làm sao để mạnh nhất thì liền làm thế đó.
Dù sao những đệ tử Phật môn này cũng không có giá trị gì, trực tiếp giết chết, ngay cả Xá Lợi Tử cũng đốt luôn.
Nhìn thấy thời cơ đã đến, sau khi đám người Hồng Tôn ra lệnh một tiếng, đệ tử Đạo Nhất tông liền quay trở lại chém giết, thấy thế đám Thánh giả Phật môn đang vội vàng cứu người giận dữ hét lên.
“Đạo Nhất tông chết tiệt.”
“Rút lui trước.”
Có điều tức thì tức, nhưng hiển nhiên bây giờ không phải lúc liều chết cùng Đạo Nhất tông, đa số đệ tử đã không còn chiến ý, tiếp tục đánh người nhận thua thiệt chắc chắn là bọn họ.