Chương 556: Cái Này Gọi Là Lục Căn Thanh Tịnh Sao?
Trước sự chấn kinh của Long Tượng, đệ tử thân truyền của Phật môn cố nén cơn đau nhức ở dưới đũng quần, cắn răng nói.
“Hừ, một tên tiểu nhân hèn hạ giống như ngươi, làm sao có thể hiểu được đạo lý của Phật môn chúng ta chứ? Cái này của bàn tăng được gọi là lục căn thanh tịnh.”
Hả? ? ?
Nghe thấy lời này, Long Tượng càng thêm hoang mang, ngươi mẹ nó quan tâm cái gọi là lục căn thanh tịnh này sao?
Chỉ là tận mắt nhìn thấy máu chảy lã chã từ chỗ đũng quần của tên đệ tử thân truyền này, có vẻ như, xem ra, thật sự có chút đạo lý.
“Chỉ là… Ngươi có chắc là bộ dạng này vẫn có thể đánh nhau chứ?”
Hắn khẽ nhíu mày nói, lượng máu chảy ra nhiều như vậy, tu vi Pháp Tướng cảnh của ngươi sợ không chống đỡ nổi.
Mà đối với cái này, cái tên đệ tử thân truyền của Phật môn đó nói với vẻ mặt khinh thường.
“Ha ha, một vết thương nhỏ cũng không đáng ngại, bần tăng chỉ cần một miếng thánh dược trị thương của Phật môn ta, lập tức sẽ khỏi…”
Nói xong, vị đệ tử này định lấy đan dược ra, nhưng mà vào lúc này thì hắn lại đột nhiên sững sờ, mẹ nó không gian giới chỉ của hắn biến mất rồi, đan dược đều ở trong giới chỉ.
Hắn vừa rồi hưng phấn quá cho nên quên mất chuyện này, dù sao lần trước cũng chưa từng gặp cảnh này.
Hiện tại mẹ nó đều đã thành ra như vậy, nhưng nếu không có đan dược chữa thương làm sao bây giờ.
Nhìn vẻ mặt cổ quái của hắn, Long Tương cũng là thần sắc phức tạp, hai người nhìn nhau trầm mặc hồi lâu, cái tên đệ tử thân truyền của Phật môn này cuối cùng vẫn phải cắn răng nói.
“Trả không gian giới chỉ cho ta.”
“Ngươi bị điên à?”
“Vậy cho ta một viên đan dược cầm máu.”
“Ngươi thực sự là bị điên nặng rồi.”
Chúng ta mẹ nó là địch nhân của nhau đấy, ngươi còn muốn ta đưa cho ngươi đan dược cầm máu sao?
Thấy vậy, sắc mặt vị đệ tử thân truyền Phật môn này càng trở nên phức tạp, máu ở chỗ đó cũng không ngừng chảy ra.
Còn có không ít đệ tử Phật môn khác cũng có cùng hoàn cảnh giống như hắn.
Bọn họ cũng đều bị đệ tử của Đạo Nhất tông tàn phá tâm cảnh, cào nát, chỉ trong một ngày đều bị bắt gọn.
Thích bắt phải không? Ta mẹ nó cho ngươi, để ngươi bắt cho thật tốt.
Nhịn đau cắt thịt, tráng sĩ đoạn háng, từng tên đệ tử Phật môn cứ như vậy trở thành người có lục căn thanh tịnh.
Mà các đệ tử của Đạo Nhất tông đối với một màn này đều bị làm cho kinh hãi trợn mắt hốc mồm, thật mẹ nó tàn nhẫn mà, xem mà thấy đau giùm luôn.
Đừng nói là những tên đệ tử này, Diệp Trường Thanh đứng ở trên tường thành vào giờ phút này cũng bị làm cho tê cả da đầu.
Cái gốc của nam nhân, cái ngươi mẹ nó không cần là không cần luôn sao?
Nhưng ngẫm lại, hình như những tên đệ tử Phật môn này ngày thường cũng không cần dùng đến thì phải, giữ lại cũng chỉ là vật trang trí, không còn thì không còn, không giống với một tông bọn họ, đối với cái thứ này bọn họ rất coi trọng.
Chỉ là tàn nhẫn thì tàn nhẫn, nhưng có không ít tráng sĩ của Phật môn sau khi đoạt hang, mới phát hiện trên người không có đan dược.
Trong lúc nhất thời, nguyên một đám lại trở thành lại trở nên cay đắng.
Hơn nữa, mặc dù có thể nói vấn đề về cơ bản đã được giải quyết, nhưng tình hình hiện tại là họ bị thương rất nghiêm trọng, cho nên bọn họ không còn khả năng có thể chống lại Đạo Nhất tông.
Một đám Thánh giả Phật môn trên bầu trời nhìn chúng đệ tử liên tục bị bại lui.
Bọn họ cũng nhìn thấy một màn vừa rồi, lúc này nguyên một đám đều lộ ra vẻ không cam lòng, nhưng vẫn không thể không cắn răng quát lớn.
“Rút lui.”
Cái này làm sao không thể hét lớn cho được, trong khi đáy quần còn đang ào ào chảy máu, đồng thời còn phải đối phó với sự công kích của đám đệ tử Đạo Nhất tông.
Tuy rằng Long Trảo Thủ vô dụng, nhưng đệ tử Đạo Nhất tông vẫn còn có thủ đoạn khác.
Huống chi, cho dù vẫn chiến đấu như bình thường, thì lấy tình huống hiện tại của đệ tử Phật môn, cũng không phải là đối thủ.
Bởi vậy, mặc dù tâm lý cảm thấy vô cùng không cam lòng, một đám Thánh giả Phật môn vẫn phải hạ lệnh rút lui.
Trong lúc nhất thời, rất nhiều đệ tử Phật môn trên chiến trường phía dưới rút lui về phía Giới Hải.
Về phần các đệ tử Đạo Nhất tông thì là một đường truy kích.
“Đây là thắng rồi sao?”
Trên tường thành, nhìn thấy đông đảo đệ tử Phật môn ào ào lui quân, Diệp Trường Thanh cảm giác bản mình mình đang ở trong mộng vậy.
Cái này là đánh thắng rồi sao? Thực sự nếu như chiến đấu trong môi trường bình thường mà nói, Diệp Trường Thanh chỉ có một cảm giác, đó chính là chấn kinh.
Cái này mẹ nó còn có thể chiến đấu như thế này sao? Thật sự là thái quá đến cùng cực.
Sau khi một đường truy sát đến tận khu vực gần biển, các đệ tử Đạo Nhất tông mới theo mệnh lệnh của đám người Bách Hoa Tiên Tử dừng tay.
Mà một đám đệ tử Phật môn lấy tay ôm chặt đũng quần xông về phía nhóm tinh hạm đang đậu.
Máu tiếp tục chảy ra tràn xuống biển, thu hút rất nhiều tôm cá.
Chỉ là không biết tại sao, trong máu này tại sao lại có mùi khai?
Trận chiến ở Nam Tĩnh thành này cũng là một chiến thắng lớn, sau khi trở lại trong thành, nhìn thấy Bách Hoa Tiên Tử bị máu tươi nhiễm đỏ cả quần áo, Diệp Trường Thanh quan tâm nói.
“Ngươi không sao chứ?”
“Phu quân yên tâm, chỉ là vài vết thương nhỏ thôi.”
Thương thế của Bách Hoa Tiên Tử không có trở ngại gì, cũng không nguy hiểm đến tính mạng, cho nên chỉ cần điều dưỡng hai ngày hơn nữa còn có đan dược phụ trợ là sẽ không sao nữa.
Bước tiếp theo là thu dọn chiến trường và báo cáo tình hình chiến đấu truyền về tông môn.
Trong Đạo Nhất tông, Tề Hùng vẫn luôn đang chờ đợi kết quả của Ngũ đại chiến trường, lần lượt nhận được truyền tin của đám người Hồng Tôn và Bách Hoa Tiên Tử.
Bắt đầu từ Nhạc Vân thành, sau đó là biết được cả Ngũ đại chiến trường đều đã toàn thắng, ngoại trừ Đông Châu khẩu độ là miễn cưỡng ngăn chặn được sự công kích của Phật môn, còn bốn chiến trường còn lại đều là đại thắng.
Nhưng mà chuyện mà Tô Lạc Tinh có thể giữ vững Đông Châu khẩu độ và đánh lui được Phật môn cũng đã đáp ứng được sự kỳ vọng của Tề Hùng.
Hơn nữa, bốn đại chiến trường còn lại, Đạo Nhất tông đã thắng đậm, cho nên sau trận chiến đầu tiên này, Đạo Nhất tông có thể nói là thắng tê.
Ngay cả Tề Hùng sau lần đầu nhận được kết quả cũng không dám tin.
“Cái trận chiến này, mẹ nó đánh như thế nào vậy?”
Phật môn hung hăng xông tới, kết quả là bốn đại chiến trường đều thất bại thảm hại phải lui quân, cái này thực sự có chút thái quá, muốn thắng cũng không thắng dễ dàng như vậy được.
Tại sao lại có cảm giác cái đám Phật môn này giống như một nhóm tôm chân mềm vậy chứ?
Tề Hùng không ở đó, cho nên tự nhiên không biết đám đệ tử Đạo Nhất tông đã chơi bẩn như thế nào.
Ngoài ra, Phật môn cũng chưa bao giờ trải qua cảnh tượng như vậy, hoặc là nói bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy một người chơi bẩn như vậy.
Cho nên mới hoàn toàn bị đánh bại như thế.
Vừa mới xông lên đã bị đánh người ta đánh cho ngây người, dưới tình huống như vậy, muốn thắng cũng không có khả năng.
Thám Vân Thủ, Thuận Tinh Chỉ, Long Trảo Thủ, Tỏa Dương công, Kim Xà Triền Ti Thủ, bộ thủ pháp này về cơ bản khiến các đệ tử Phật môn bối rối.
Sau đó còn muốn chống lại đệ tử Đạo Nhất tông thì chắc chắn là chuyện không thể làm được.
Đó là lý do tại sao trận chiến này trông đơn giản như thế.
Bất quá Tề Hùng cũng không vì trận đầu đại thắng mà buông lỏng cảnh giác, bởi vì Phật môn chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Ngay cả trận đầu đại bại này cũng có khả năng sẽ khiến Phật môn càng điên cuồng hơn, sau đó sẽ lại phát động một cuộc công kích dữ dội hơn.
Cho nên hiện tại không phải là lúc buông lỏng, câu trả lời của Tề Hùng dành cho đám người Hồng Tôn và Bách Hoa tiên tử chính là.
Bọn hắn không được phép xem nhẹ, cẩn thận đề phòng nhất cử nhất động của Phật môn, tự mình tìm cơ hội phản công.
Nếu nắm chắc tình hình, có thể chấp hành quyết đoán, chủ động xuất kích, nhưng phải đảm bảo an toàn cho Nhạc Vân thành, Đông Châu khẩu độ, Nam Tĩnh thành, eo biển Bạc Vân và đảo Võ Quân, tuyệt đối không được để chúng rơi vào trong tay Phật môn.
Sau khi làm tất cả những điều này, Tề Hùng mới thở phào nhẹ nhõm hiếm thấy, tâm tình cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.
Dù thế nào đi nữa, trận đầu đại thắng này thực sự là điều đáng mừng, một trận chiến này chắc chắn đã làm giảm nhuệ khí của Phật môn đi rất nhiều.
Cùng lúc đó, các đại thế lực ở Đông Châu cũng lần lượt nhận được kết quả của trận chiến đầu tiên, mà đối với kết quả như vậy, các đại tông môn cũng có những tâm tư khác nhau, chỉ có chấn kinh là giống nhau.