Chương 566: Ta Đã Hứa Với Cái Tên Thất Phu Kia Rồi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 566: Ta Đã Hứa Với Cái Tên Thất Phu Kia Rồi

Bên ngoài Đông Châu khẩu độ, có một hẻm núi tên là Nhất Tuyến Thiên, đây là phần mộ mà hai sư đồ Du Lệ và Phật môn đặc biệt an bài cho Tô Lạc Tinh.

Nguyên nhân rất đơn giản, địa thế của Nhất Tuyến Thiên chật hẹp, một khi bị bao vây, rất khó phá vòng vây.

Vào thời điểm này, rất nhiều đệ tử của Lạc Hà tông đã bị Phật môn chia ra bao vây, đương nhiên cho tới nay mục tiêu của Phật vẫn luôn là Tô Lạc Tinh.

Về phần đệ tử phía dưới, căn bản không cần lo lắng, thời điểm Tô Lạc Tinh bị giết chết, những tên đệ tử này cũng không đủ gây sợ.

Hơn nữa, sư đồ Du Lệ vẫn còn ở đó.

Lấy một địch ba, đối mặt với hai tên Thánh giả Phật môn còn có sự tiến công của Du Lệ, Tô Lạc Tinh một mực cắn răng kiên trì, vừa đánh vừa lui.

Nguyên một đám đệ tử và trưởng lão xung quanh cũng bị thương nặng.

Cho đến tận bây giờ, Tô Lạc Tinh vẫn chưa buộc tội Du Lệ về bất cứ điều gì, trên đời này không có chân chính đúng sai, mọi thứ đều là lựa chọn của bản thân mà thôi.

Du Lệ hận ‌ Đạo Nhất tông, cho nên mới lựa chọn Phật môn, đó là vấn đề của chính bản thân nàng ta, không có đúng sai.

Cái gọi là đúng hay sai, xét cho cùng, chẳng qua là vị trí của mỗi người là không giống nhau.

Điều duy nhất khiến Tô Lạc Tinh muốn động sát tâm, chính là việc Du Lệ bất chấp sự sống chết của các đệ tử trong tông môn để đạt được mục đích của mình.

Phải biết, việc Lạc Hà tông trấn thủ Đông Châu khẩu độ, cho tới nay các loại đan dược trị thương, Tề Hùng đều chưa bao giờ khiến bọn họ bị thua thiệt.

Hoàn toàn là được chấp hành dựa theo tiêu chuẩn của đệ tử Đạo Nhất tông.

Còn Phật môn, nói thẳng ra, đó chỉ là lời hứa suông không có bằng chứng.

Nếu Du Lệ có gan tự mình khởi xướng phát động tấn công, ngay cả khi cuối cùng mình là người thất bại, Tô Lạc Tinh sẽ cảm thấy tốt hơn.

Mọi người đều có tham vọng của riêng mình, nhưng ít ra thì phòng tuyến cuối cùng về cơ bản không thể bị mất đi được.

Vì vậy, trong quá trình lấy một địch ba, mục tiêu của Tô Lạc Tinh vẫn luôn khóa chặt trên người Du Lệ.

Liều mạng bị hai tên phật môn Thánh giả trọng thương đại giới, Tô Lạc Tinh cũng muốn chém giết Du Lệ, thân thủ thanh lý môn hộ.

Với cái giá phải trả khi liều mạng là bị hai tên Thánh giả Phật môn làm cho bị trọng thương, Tô Lạc Tinh cũng muốn giết chết Du Lệ và tự tay mình thanh lý tông môn.

Hơn nữa chiến lực của Tô Lạc Tinh cũng khiến Du Lệ khiếp sợ, vì vậy sau khi một kích làm cho Tô Lạc Tinh bị trọng thương, Du Lệ vậy mà lại trực tiếp lui về phía sau, thối lui ra khỏi chiến trường.

Thấy Du Lệ sợ hãi bỏ chạy, Tô Lạc Tinh cười lạnh.

“Ha ha, đây chính là dũng khí của ngươi sao? Bằng ngươi mà xứng ngồi vào vị trí Tông chủ của Lạc Hà tông sao?”

Nghe thấy lời chế nhạo khinh thường của Tô Lạc Tinh, khuôn mặt của Du Lệ trở nên xám, cắn răng phản bác.

“Hừm, Tô Lạc Tinh, ngươi sống sót sau ngày hôm nay rồi hãy nói đi.”

“Coi như ta không thể sống sót, Lạc Hà tông không phải là thứ mà ngươi có thể với tới được, sư tôn sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Một đường lui vào bên trong Nhất Tuyến Thiên, chỉ là vừa đến chỗ này, tựa hồ không còn đường lui.

Lúc này, bên cạnh Tô Lạc Tinh, chỉ có Dương Hiến và ba tên Thánh giả của Lạc Hà tông, cùng với một số trưởng lão tông môn, chấp sự và đệ tử.

Về phần những người khác, đều đã bị Phật môn phân tán từ lâu.

Trong trận chiến này, mục tiêu của Phật môn rất rõ ràng, đó chính là Tô Lạc Tinh và một đám Thánh giả của Lạc Hà tông.

Tuy nhiên, mặc dù Tô Lạc Tinh thật giống như vừa đánh vừa lui, nhưng đánh nhau cho đến tận bây giờ, một đám Thánh giả của Phật môn, trước sau như một vẫn không thể bắt được hắn.

Điều này cũng làm cho tâm tình của bên phía Phật môn càng thêm lo lắng.

“Đáng chết.”

Có tên Thánh giả Phật môn nổi giận mắng, đều đã đến mức này rồi, sao cái lão già này còn khó giết như vậy chứ?

Sự dẻo dai của Tô Lạc Tinh thực sự nằm ngoài sự suy đoán của đám người Phật môn.

Thậm chí cuối cùng, dưới sự lãnh đạo của Tô Lạc Tinh, một đám đệ tử của Lạc Hà tông thế mà lại có thể thành công xông ra khỏi sự vây khốn của Nhất Tuyến Thiên, điều này càng làm cho Phật môn càng thêm khó chịu.

“Hôm nay cho dù là như thế nào, chính là muốn hóa độ cho cái tên tặc tử này.”

Lên kế hoạch lâu như vậy rồi, mà lúc này sư đồ Du Lệ đã bị bại lộ, lần này không giết chết được Tô Lạc Tinh, thì lần sau sẽ càng thêm khó khăn.

Vì vậy, Phật môn đã hạ quyết tâm, lần này nhất định phải giết chết Tô Lạc Tinh, tuyệt đối không được để hắn chạy thoát, tệ nhất là hạ Đông Châu khẩu độ, tạo cơ hội cho Phật môn công kích lần sau.

Một đuổi một chạy, vừa đánh vừa lui, một đoàn người Tô Lạc Tinh dần dần lui về Đông Châu khẩu độ, nhưng cường giả Phật môn phía sau cũng không có ý buông tha, một đường gắt gao truy sát.

Bọn người Tô Lạc Tinh sau khi trốn về được Đông Châu khẩu độ, phát hiện cũng có không ít đệ tử Lạc Hà tông cũng chật vật chạy về.

Lúc này, Tô Lạc Tinh lập tức yêu cầu bọn người Dương Hiến đi kiểm tra tình hình thương vong.

Không lâu sau, Dương Hiến và các Thánh giả Lạc Hà tông lần lượt trở về, chỉ là sắc mặt đều vô cùng nặng nề.

“Sư huynh, tình huống không ổn.”

“Thương thế của các đệ tử không nhẹ, còn có một số trưởng lão và chấp sự cũng giống như vậy.”

“Chỉ sợ muốn giữ vững Đông Châu khẩu độ là chuyện khó có thể làm được.”

Cuối cùng, Dương ‌Hiến trầm mặc một lúc lâu mới dám mở miệng nói.

Nghe vậy, Tô Lạc Tinh cũng rơi vào trầm mặc, không còn bộ dạng tức giận giống như trước nữa.

Hắn đương nhiên biết lần này, bởi vì hai sư đồ Vu Lệ mà Lạc Hà tông phải chịu thương vong nghiêm trọng như vậy.

Lúc này nếu muốn tiếp tục giữ vững Đông‌ Châu khẩu độ, đích thật là rất khó khăn.

Bọn người Dương Hiến vẫn còn rất lý trí, mắt thấy Tô Lạc Tinh trầm lặng, cho nên bọn họ cực lực thuyết phục hắn từ bỏ Đông Châu khẩu độ, không thể tiếp tục cầm cự được nữa.

Trận địa mất đi, ngày ‌sau còn có thể cướp về, nhưng nếu toàn bộ đệ tử tông môn đều chết thảm ở chỗ này, vậy Lạc Hà tông coi như xong luôn rồi.

Thân là tông chủ của Lạc Hà tông, hắn có nghĩa vụ vì tông môn mà suy nghĩ.

Tô Lạc Tinh đương nhiên hiểu được đạo lý này, đối mặt với sự thuyết phục của đám người Dương Hiến, Tô Lạc Tinh sau khi trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng.

“Để toàn bộ chúng đệ tử rút khỏi Đông Châu khẩu độ đi.”

Nghe vậy, bọn người Dương Hiến vui mừng khôn xiết, tốt quá rồi, sư huynh không có bị ấm đầu.

Sau đó, Tô Lạc Tinh mang vẻ mặt nghiêm túc nhìn bọn người Dương Hiến.

“Còn có các ngươi, cũng phải cùng nhau chăm sóc tốt cho các đệ tử.”

“Sư huynh, ngươi…”

Giờ khắc này, bọn người Dương Hiến cảm thấy Tô Lạc Tinh có điều gì đó không đúng, nhưng Tô Lạc Tinh lại không có giải thích, chỉ mỉm cười rồi nói.

“Ta đã hứa với cái tên thất phu đó.”

“Nhưng mà sư huynh…”

“Bớt nói nhiều lời, đi.”

Dưới mệnh lệnh của Tô Lạc Tinh, mọi người trong Lạc Hà tông nhanh chóng rút khỏi Đông Châu khẩu độ, trong khi Tô Lạc Tinh một thân một mình đi đến tường thành.

Từ nơi xa, nhìn thấy những tên Thánh giả Phật môn đang nhanh chóng truy kích chạy đến, Tô Lạc Tinh vậy mà lại tỏ ra rất bình tĩnh.

Sở dĩ để chúng đệ tử rời đi, đó là bởi vì hắn thân là tông chủ của Lạc Hà tông, nhất định phải ‌ vì tông môn mà suy xét, không thể để cho đệ tử tông môn hy sinh vô ích.

Mà một mình lưu lại cũng là bởi vì ‌lời hứa với Tề Hùng.

Trong lòng đã cất tử chí, nhìn thấy cường giả Phật môn đang không ngừng tới gần,Tô Lạc Tinh vừa cười vừa nói.

“Lão thất phu, lần này sợ là lại làm ngươi thất vọng rồi, nhưng chỉ cần ta còn hơi thở, nhất định sẽ vì ngươi giữ vững Đông Châu khẩu độ này.”

Nói xong, khí tức xung quanh cơ thể của Tô Lạc Tinh không ngừng tăng lên.

Cấm thuật được thi triển mà không cần quan tâm đến hậu quả, từ xa có thể nhìn thấy từ trên tường thành phát ra một cột trụ linh lực phóng lên tận trời, những tên Phật môn đang lao về phía hắn, nguyên một đám mang sắc mặt âm trầm nói.

“Không biết sống chết.”

“Ngoan cố chống cự.”

Bọn họ không ngờ Tô Lạc Tinh thế mà lại không rời đi, nhưng vậy cũng tốt, giết chết Tô Lạc Tinh, chiếm giữ Đông Châu khẩu độ, một trận chiến này coi như viên mãn.

Ở một hướng khác, bọn người Dương Hiến vừa mới rời khỏi Đông Châu khẩu độ, cũng đồng thời quay đầu nhìn về hướng khẩu độ, cảm nhận được linh lực dao động cường hãn và quen thuộc, tất cả mọi người đều có biểu cảm phức tạp.

“Sư huynh hắn…”

Ở phía bên kia, thông qua Truyền Tống Trận, Tề Hùng cũng đang cấp tốc mang theo một phong đệ tử chạy tới, ghét bỏ tốc độ quá chậm, hơn nữa trong lòng còn cực kỳ lo lắng, cho nên nói với phong chủ Thiết Thủ của Trấn Sơn phong ở bên cạnh.

“Ta đi trước, ngươi mang theo các đệ tử đuổi theo.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right