Chương 581: Ngươi Gọi Cái Này Là Động Phủ?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 581: Ngươi Gọi Cái Này Là Động Phủ?

Ánh mắt nhìn lão hòa thượng trước mặt này trở nên phức tạp, tên điên này là từ khe đá nào đụng đi ra đây.

“Cái này… ngươi không biết Đạo Nhất tông sao?”

Không có khả năng chứ, ở Đông Châu sao lại còn có người không biết Đạo Nhất tông? Đối mặt với nghi vấn của Ngô Thọ, lão hòa thượng xem thường cười cười nói.

“Tất nhiên lão nạp biết Đạo Nhất tông, có điều tính là vấn đề gì? Nơi đây trước kia là chỗ của Đạo Nhất tông, nhưng mà bây giờ còn không phải thành thánh địa Phật môn ta sao.”

“Nghĩ lại cũng đúng, phóng nhãn toàn bộ Đông Châu, còn có chỗ nào thích hợp hơn để trở thành thánh địa Phật môn ta so với Đạo Nhất tông đâu?”

Nghe thấy lão hòa thượng này nói, trong mắt Ngô Thọ không ngừng có sát ý hội tụ lại, mẹ nó tên điên này đang nói cái gì thế?

Lúc này Ngô Thọ cũng không nhịn được giận dữ quát lên một tiếng.

“Bắt tên điên này lại.”

Cái khác mặc kệ trước, bắt lão hòa thượng này rồi nói, nghe vậy, Mạc Du, Trương Thiên Trận cũng nhẹ gật đầu, lập tức đồng loạt ra tay, hướng về lão hòa thượng này đánh tới.

Đối mặt với sự vây công của mọi người, lão hòa thượng này không những không kinh hoảng, ngược lại còn cười lạnh nói.

“Dám động thủ ở thánh địa Phật môn ta, muốn chết.”

“Mẹ nó ta…”

Nghe vậy khóe miệng Ngô Thọ không nhịn được co giật, tên này bị điên đến nỗi không hợp lý.

Cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua người này, cũng không biết là xuất hiện từ đâu.

Lão hòa thượng này vừa mới đột phá Thánh cảnh, đừng nói là đối mặt với mấy người Ngô Thọ liên thủ, ngay cả một đối một, chỉ sợ là hắn cũng không phải đối thủ của Mạc Du.

Đừng nhìn Mạc Du là luyện đan sư, dù nói thế nào thì hắn cũng đã chìm trong Thánh cảnh nhiều năm, hoàn toàn không phải là dạng người mới bước vào Thánh cảnh như lão hòa thượng có thể so sánh.

“Con lừa trọc càn rỡ.”

Đối mặt với lão hòa thượng bị điên này, mấy người Mạc Du cũng thật sự tức giận.

Tự nhiên xông tới, miệng ăn nói toàn điều khùng điên.

Thật sự cho rằng chỉ bằng một tên Thánh giả nho nhỏ như ngươi là có thể đơn độc xông vào Đạo Nhất tông sao?

Vừa đối mặt, lão hòa thượng này đã hoàn toàn bị áp chế, có điều lúc này hắn lại hướng về phía Trấn Yêu cốc la lớn.

“Lão tăng là Trí Chương, còn xin cao tăng ra tay giúp ta.”

Hả ???

Nghe vậy mấy người Ngô Thọ càng không hiểu chuyện gì, mẹ nó cái gì mà cao tăng Phật môn? Đạo Nhất tông ta ở đâu có cao tăng Phật môn? Chẳng lẽ tên điên này không phải tới một mình? Vẫn còn có người sao?

Nhất thời tất cả mọi người đều triển khai thánh niệm, có điều sau một hồi kiểm tra, căn bản cũng không phát hiện ra bóng người nào.

“Xin cao tăng giúp ta.”

Thời điểm này lão hòa thượng lại hô to một câu, trong mắt còn tràn đầy vẻ tự tin.

Lần này hoàn toàn làm cho mấy người Ngô Thọ xem không hiểu gì, mẹ nó thứ gì vậy? làm gì có người đâu?

Lại nghi ngờ dùng thánh niệm tìm tòi thêm lần nữa, mẹ nó cả cái bóng người cũng không có.

“Xin cao tăng xuất thủ.”

Lúc này lão hòa thượng lại nói một câu.

Lần này ba người Ngô Thọ xem như đã nhìn ra, con hàng này mẹ nó từ đầu đến cuối là tên điên.

Trương Thiên Trận giống như đoán ra được cái gì, khuôn mặt đầy vẻ phức tạp nói ra.

“Con hàng này không phải là đang nói chuyện với Trấn Yêu cốc chứ?”

Hả ???

Lời này vừa nói ra mí mắt mấy người Ngô Thọ nháy lên cuồng loạn, lại xem xét lại tên điên này, hình như là vẫn luôn nhìn qua Trấn Yêu cốc.

Nói như vậy… Hắn bị phật quang của Trấn Yêu cốc dẫn tới? vẫn luôn cho rằng nơi này thật sự là cái thánh địa nào đó của Phật môn?

Cuối cùng đã đoán được, có điều thì như thế nào đây, tâm tình mấy người Ngô Thọ càng thêm phiền muộn, tên này mẹ nó là kẻ ngu sao? Có phật quang là trở thành thánh địa Phật môn?

“Trước bắt tên điên này lại đã rồi nói.”

Ngô Thọ cắn răng nói, sau đó mọi người hợp lực, không phí bao nhiêu thời gian liền thành công khống chế lại lão hòa thượng này.

Nhưng cho dù đã như thế, lão hòa thượng vẫn bướng bỉnh vô cùng, không ngừng dãy dụa.

Thấy vậy ánh mắt mấy người Mạc Du cũng nhìn về phía Ngô Thọ, hiển nhiên là muốn hắn định đoạt.

“Đưa đi Trấn Yêu cốc, muốn gặp thì để hắn gặp.”

“Được.”

Khoát tay áo, Ngô Thọ bất đắc dĩ nói ra, sau đó lập tức quay người rời đi.

Mà lão hòa thượng này cũng nhanh chóng bị đưa vào Trấn Yêu cốc, nhìn thấy lại đưa tới một tên Thánh giả Phật môn, chấp sự phụ trách trông coi cũng chậm chạp nói.

“Đám người Phật môn này cảm giác đều có chút không bình thường.”

“Ai nói không phải đây.”

Rất nhanh, lão hòa thượng như ý nguyện được gặp một đám cường giả Phật môn mà hắn tâm tâm niệm niệm.

Sau khi đi vào, còn hàng này chẳng những không phát hiện ra vấn đề gì, ngược lại còn hưng phấn chắp tay trước ngực nói.

“A di đà phật, bần tăng Trí Chương, gặp qua chư vị cao tăng.”

Hả ???

Nghe vậy, đám Thánh giả Phật môn bị giam cùng phòng với hắn không hiểu gì cả, con hàng này là ai vậy?

Có điều xem xét trên nguyên nhân cùng là đệ tử Phật môn, tất cả mọi người vẫn đáp lễ nói.

“A di đà phật.”

“Chư vị cao tăng không hổ là Thánh giả của Phật môn ta, có thể khai sáng thánh địa Phật môn ở Đông Châu như thế này, lại khắc khổ tu hành, động phụ đơn sơ như thế, thật sự là tấm gương của tiểu tăng.”

Sau đó Trí Chương lại hưng phấn hàn huyên cùng mọi người, chỉ là sau khi nghe hắn nói, một đám Thánh giả Phật môn đều kỳ quái, mẹ nó tên này đang nói cái gì vậy.

Cái gì mà Thánh địa Phật môn? Còn có, nhìn một chút hoàn cảnh xung quanh, mẹ nó ngươi gọi cái này là đông phủ?

Cái này sợ là một kẻ ngu phải không?

Ánh mắt mọi người phức tạp nhìn vào Trí Chương đại sư, cuối cùng, sau khi mọi người giao lưu qua lại, Trí Chương đại sư mới dần dần lấy lại tỉnh táo.

Sau đó sắc mặt đen như đít nồi, một thân một mình đi đến nơi hẻo lánh ngồi.

Mẹ nó nơi này không phải là thánh địa Phật môn, hơn nữa, những cao tăng Phật môn này, mẹ nó đều là do bị Đạo Nhất tông chộp tới, hiện tại chính mình cũng đã thành tù nhân rồi? lại còn là loại chủ động đưa mình tới trước cửa.

Hơn nữa hiện tại Phật môn đang khai chiến cùng Đạo Nhất tông.

Trí Chương đại sư chỉ cảm giác đầu óc ông ông lên, hắn cần một chút thời gian yên tĩnh.

Sự tình của Trí Chương đại sư chẳng qua chỉ là một việc nhỏ xem vào giữa, giờ phút này trên giới hải thông qua Trung Châu với Đông Châu, một chiếc không gian Linh Chu đang nhanh chóng xuyên qua.

Trên boong tàu, toàn thân Tiêu Hàn Y vẫn trắng như tuyết, mặt không đổi sắc nhìn về phía trước.

Cảm giác giống như là một đóa tuyết liên trên núi cao, thanh lãnh mà cô tịch.

Lúc này nam tử trung niên đồng hành cùng vừa hay đi ra từ trong khoang thuyền, trong tay còn cầm theo một bầu rượu, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên là đã uống không ít rượu, hơn nữa còn là kiểu không dùng linh lực khu trừ rượu đi, xem ra cũng là một tên mê rượu.

Nhìn thấy Tiêu Hàn Y đã đứng im không nhúc nhích mấy canh giờ, nam tử trung niên cười cười trêu chọc.

“Lại lo lắng cho cái tên Tông Chủ Đạo Nhất tông kia rồi?”

Chỉ tiếc là không có câu trả lời, đối với việc này nam tử trung niên dường như cũng đã thành thói quen, cái tòa băng sơn này chính là như vậy.

Hắn lười biếng tựa trên lan can, nói tiếp.

“Yên tâm, bằng vào tốc độ của chúng ta ngày mai là có thể nơi, coi như Phật môn mạnh hơn Đạo Nhất tông cũng không có khả năng phân ra thắng bại nhanh như vậy.”

Lần này, cuối cùng Tiêu Hàn Y cũng có chút phản ứng, quay đầu nhìn thoáng qua nam tử trung niên, sau đó lạnh như băng nói.

“Chuyện của ta, không liên quan gì đến ngươi.”

“Biết biết, có điều ta quả thật là không nghĩ tới, dựa vào tính cách của ngươi thế mà cũng có người trong lòng…”

Lời còn chưa nói hết, chỉ thấy một đạo kiếm quang lóe qua, trong nháy mắt nam tử trung niên bị chém đứt mấy cọng tóc, trên mặt cũng xuất hiện một vệt máu, dọa hắn vội vàng nhấc tay lên, làm ra tư thế đầu hàng.

Mà Tiêu Hàn Y thì lạnh lùng nhìn vào hắn.

“Được được được, ta không nói, ta không nói nữa còn không được à.”

Đối mặt với ánh mắt nhìn chằm chằm của Tiêu Hàn Y, nam tử trung niên vội vàng cười trừ nói, thật là, yêu thích một người mà thôi, có cái gì mà ngại ngùng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right