Chương 622: Tiến Về Trung Châu

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 622: Tiến Về Trung Châu

“Nói như thế cũng có lý, nhưng ở Trung Châu cũng đâu có tốt bằng nơi này của chúng ta.”

“Ta cũng muốn đi.”

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Diệp Trường Thanh ngồi ở một bên cũng lên tiếng.

Dù sao Diệp Trường Thanh cũng rất tò mò về Trung Châu, mà hắn cũng biết rất rõ, mục tiêu thực sự của Đạo Nhất tông sau này chính là Trung Châu.

Liệu bọn họ có thể giành được chỗ đứng ở Trung Châu và trở thành Thánh địa một phương hay không, đây mới chính là phương hướng phát triển trong tương lai của Đạo Nhất tông.

Hắn chia sẻ suy nghĩ của mình với đám người Dư Mạt, cuối cùng, Diệp Trường Thanh còn nhấn mạnh thêm.

“Bất kể chúng ta đang lo lắng cái gì, dù sớm hay muộn thì chúng ta cũng phải thực hiện bước đi này.”

“Không chỉ là lão tổ các ngươi muốn đi Trung Châu, mà toàn bộ Đạo Nhất tông đều sẽ đi Trung Châu, chỗ đó mới chính là tương lai của Đạo Nhất tông.”

“Cho nên, cho dù ở Trung Châu có gặp nguy hiểm gì đi chăng nữa, cho dù có lo lắng thì chúng ta cũng phải cất bước tiếng lên phía trước, chuyện này không thể nghi ngờ, cũng không thể thay đổi.”

Ý nghĩ của Diệp Trường Thanh đối với việc đi Trung Châu này cực kỳ kiên định, dù sớm hay muộn gì thì bọn họ cũng phải đi một bước này, cho nên đi sớm một chút hay đi muộn một chút thì có gì khác nhau sao?

Hơn nữa, theo suy nghĩ của Diệp Trường Thanh, nếu như có thể để một bộ phận người tiên phong đến nơi đó để tìm hiểu về Trung Châu trước, như vậy sau này khi toàn bộ Đạo Nhất tông chuyển đến Trung Châu, bọn họ chẳng phải càng thêm tin tưởng sao?

Mọi thứ đều cần có sự chuẩn bị.

Sau khi nghe những lời này của Diệp Trường Thanh, đám người Dư Mạt lập tức trợn mắt hốc mồm, bọn họ không ngờ tên tiểu tử này thế mà lại có thể nói ra những lời này, quả thật làm cho người khác không thể tưởng tượng được mà.

Bọn họ dùng ánh mắt thật sâu nhìn về phía Diệp Trường Thanh, nhưng đột nhiên, Dư Mạt lại ý thức được có gì đó không đúng, ánh mắt cũng không ngừng thay đổi.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Trường Thanh, Dư Mạt đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, dừng một chút, sau đó hắn mới nhàn nhạt nói.

“Tiểu tử ngươi không phải chỉ đơn giản là muốn xem Trung Châu một chút thôi đúng không?”

Nghe vậy, Diệp Trường Thanh ngửa cổ đáp.

“Làm sao vậy, ta thực sự đúng là nghĩ cho tông môn mà.”

“A.”

Về phần Dư Mạt, trên khuôn mặt của hắn biểu lộ ra vẻ có chó nó tin, tiểu tử này rõ ràng là không muốn ngồi yên, hắn muốn ra ngoài bùng nổ.

Về phần Diệp Trường Thanh, hắn thực sự là muốn đi Trung Châu để mở mang kiến thức, hoặc là nói không chỉ có mình hắn mà ngay cả tu sĩ của bốn đại châu lục khác, ai mà không muốn đi Trung Châu chứ? Bởi vì chỗ đó mới thực sự là trung tâm của toàn bộ thế giới Hạo Thổ.

Giống như ba người Dư Mạt, Nguyên Thương và Vương Mãn thuộc thế hệ đi, làm gì có ai khi còn trẻ chưa từng đến Trung Châu?

Còn đám người Tề Hùng, Hồng Tôn và Ngô Thọ cũng như vậy, làm gì có ai chưa từng đến Trung Châu?

Về phần bọn người Triệu Chính Bình và Từ Kiệt, mặc dù bọn hắn còn trẻ, nhưng sau này bọn hắn khẳng định cũng sẽ đến Trung Châu để lịch luyện.

Thoạt nhìn, tiểu tử này có vẻ không trung thực, nhưng Dư Mạt cũng không có ý định vạch trần.

Xét theo tình hình hiện tại, Đạo Nhất tông bắt buộc phải đến Trung Châu.

Đông Châu quá nhỏ, cho nên nơi này đã không còn có thể đáp ứng cho sự phát triển của Đạo Nhất Tông, hơn nữa đám người Dư Mạt nếu muốn đột phá cảnh giới Đại Đế, nhất định phải đi Trung Châu.

Chỉ là vấn đề này vẫn cần có kế hoạch và sự chuẩn bị chu đáo.

Dù sao Đạo Nhất tông cũng phải tiến về Trung Châu, nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ từ bỏ Đông Châu.

Giống như Phật môn ở Tây Châu, ở Trung Châu cũng có sơn môn của mình, nhưng Phật môn chắc chắn là đã thất bại ở Trung Châu.

Nếu chỉ biết dựa vào Thánh địa, vậy nhất định không thể hùng bá một phương, cho nên đại bản doanh thực sự của Phật môn vẫn là ở Tây Châu.

Nhưng Đạo Nhất tông thì khác, đám người Tề Hùng thực sự muốn giành được chỗ đứng ở Trung Châu, về phần Đông Châu, bọn họ sẽ đem nơi này trở thành sân sau của Đạo Nhất tông, không ngừng cung cấp các loại tài nguyên tu luyện cho tông môn.

Nhưng muốn đạt được một bước này cũng không phải là điều dễ dàng, ít nhất phải đưa Đạo Nhất tông vào trong hàng ngũ của Thánh địa.

Chỉ bằng cách này, bọn họ mới có thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của Thánh địa.

Nhiều năm như vậy rồi, Thánh địa Trung Châu chưa từng nhúng tay vào chuyện của Đông Châu, chẳng lẽ là do người ta không rảnh sao? Đó là bởi vì Đạo Nhất tông vẫn luôn cung cấp cho Trung Châu nhiều tài nguyên tu luyện khác nhau.

Giống như việc Phổ Đà tự dâng lễ vật cho Đạo Nhất tông vậy.

Đạo Nhất tông cũng phải dâng lễ vật cho Thánh địa ở Trung Châu.

Sau khi liên tiếp mấy ngày, cuộc thảo luận cũng không xê dịch gì nhiều, giống như ý tưởng trước đó, đó chính là để một nhóm người đi Trung Châu để thích ứng trước.

Tốt nhất là để đám người Dư Mạt có thể trực tiếp đột phá Đại Đế Chi Cảnh.

Đám người Tề Hùng đã bắt tay chuẩn bị mọi thứ, về phần Diệp Trường Thanh, hắn biết mình cũng sẽ đi đến Trung Châu, cho nên cũng chuẩn bị một số thứ.

Chủ yếu là có hai chuyện.

Đầu tiên, chính là làm một lượng lớn lương khô, đảm bảo cho các đệ tử sau khi rời đi đều có đồ ăn.

Việc thứ hai là mang theo Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh trở về nhà của hắn một chuyến.

Dù sao nếu như tất cả bọn hắn sẽ cùng nhau đi đến Trung Châu, vậy khi nào bọn họ sẽ quay lại thật sự rất khó nói.

Đới với việc nhi tử trở về, Diệp phụ và Diệp mẫu đương nhiên rất vui mừng.

Chỉ là khi nhìn thấy Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh, biểu cảm của Diệp mẫu có chút kỳ quái.

“Muội muội, các ngươi …”

“Bách Hoa gặp qua nhạc mẫu.”

Bách Hoa Tiên Tử cung kính hành lễ, khiến cho Diệp mẫu ngây người.

Lần trước gặp mặt, hai người mới quen đã thân, rất nhanh đã trở thành tình như tỷ muội.

Mẹ nó lần này ngươi trở về, lại biến thành con dâu của ta luôn rồi à?

Diệp mẫu sững sờ tại chỗ, một lúc lâu sau nàng ta vẫn chưa định thần lại, ánh mắt của nàng ta không ngừng đánh giá trên thân ba người Diệp Trường Thanh, Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh.

Đối mặt với ánh mắt của mẫu thân, Diệp Trường Thanh có chút xấu hổ, nhưng cũng chỉ có thể cắn răng cười cười.

“Nương, cái này giống với những gì ngươi nghĩ.”

“Ngươi…”

Không phải Diệp mẫu cảm thấy chướng mắt với vị Bách Hoa Tiên Tử này, ngược lại còn rất đồng ý.

Bởi vì cho dù là về ngoại hình, tính cách, tu vi, thân phận hay địa vị, Bách Hoa Tiên Tử đều là hàng độc nhất vô nhị ở Đông Châu.

Chỉ là mối quan hệ này thay đổi quá nhanh, nhất thời khiến nàng ta không thể tiêu hoá hết được.

Trước kia nàng ta và Bách Hoa Tiên Tử gọi nhau là bằng hữu, hiện tại lại biến thành nhạc mẫu sao? Hơn nữa, hình như Bách Hoa Tiên Tử lớn tuổi hơn nàng ta mà đúng không?

Nhưng mọi chuyện đã đến nước này, nói gì cũng vu dụng.

Dưới ánh nhìn soi mói cùng kỳ lạ của phu Diệp và Diệp mẫu, một đoàn người tiến vào gia môn.

“Tỷ tỷ, từ nay về sau bất luận là có vấn đề gì, ngươi gọi ta là muội muội, ta gọi cho ngươi là nhạc mẫu, như thế nào?”

Sau khi trò chuyện một lúc, Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh đi cùng với Diệp mẫu đến hoa viên để nói chuyện, trong khi Diệp Trường Thanh nói với cha mình chuyện hắn sẽ đến Trung Châu.

Thấy vẻ mặt kỳ quái của Diệp mẫu, Bách Hoa Tiên Tử vốn muốn an ủi nàng.

Chỉ là khi những lời này nói ra, càng khiến cho Diệp mẫu không nói nên lời.

Bất luận lúc nào sao? Ngươi mịa nó làm sao có thể nói như thế được chứ.

“Ha ha, cái kia… Chuyện của người trẻ tuổi các ngươi, ta không tham gia, ta không tham gia.”

Còn có thể nói cái gì khác sao?

Sau khi ở lại nhà ba ngày, Diệp mẫu cuối cùng cũng dần dần quen với mối quan hệ hiện tại.

Cho đến khi ba người Diệp Trường Thanh chuẩn bị rời đi, Diệp mẫu vẫn là một mặt không ngừng dặn dò.

“Ngươi đi Trung Châu nhất định phải cẩn thận một chút, không nên vọng động, còn nữa, Trung Châu không tốt bằng Đông Châu, nương cũng chưa từng tới đó bao giờ, nhưng ngươi phải nghe lời đám người Bách Hoa nói, biết chưa…”

Đối mặt với sự cằn nhằn của mẫu thân, Diệp Trường Thanh gật đầu đáp ứng, vất vả lắm mới có thể an ủi mẫu thân xong, sau đó ba người mới lên đường trở về tông môn.

Về sau chính là khoảng thời gian chuẩn bị lương khô, dưới sự tăng ca của Diệp Trường Thanh, rất nhanh đã tích trữ được một lượng lớn lương khô.

Một người mỗi ngày một khẩu đủ để đệ tử Đạo Nhất tông ăn mấy năm.

Vài năm nữa, Diệp Trường Thanh cũng cần phải quay về đây một chuyến.

Mà bên phía bên kia, đám người Tề Hùng cuối cùng cũng đã chuẩn bị xong.

Bọn người Tề Hùng, Dư Mạt, Hồng Tôn đã suất lĩnh một nhóm đệ tử thân truyền đến Trung Châu trước.

Về phần Tông môn sẽ do Ngô Thọ tạm thời phụ trách.

Đương nhiên, tất cả mọi người đối với như vậy an bài đều không tỏ ra phản đối, duy chỉ có một người điên cuồng phản đối, mà người này đương nhiên là Đại trưởng lão Ngô Thọ rồi.

“Không phải, tại sao lại ném ta ở lại tông môn chứ?”

“Sư đệ, ngươi là Đại trưởng lão, đương nhiên là phải vì tông môn mà lo lắng nhiều một chút rồi.”

“Nhưng mẹ nó ngươi vẫn là Tông Chủ đấy.”

“Đến Trung Châu là chuyện lớn, đương nhiên cần phải do Tông Chủ là ta đích thân phụ trách rồi.”

“Vậy ngươi để Trường Thanh tiểu tử ở lại, chuyện còn lại thì ta sẽ không ý kiến.”

“Như vậy sao được.”

Ngay khi nghe tin muốn để Diệp Trường Thanh ở lại, Tề Hùng đã lắc đầu nguầy nguậy, nói đùa gì vậy, nếu để Diệp Trường Thanh tiểu tử ở lại tông môn, vậy người sẽ đến Trung Châu chính là Ngô Thọ ngươi.

Nhìn thấy khuôn mặt kích động và cảnh giác của Tề Hùng, Ngô Thọ tức giận đến nghiến răng, nói cái gì cũng đều không đồng ý.

Cuối cùng đám người Dư Mạt vẫn phải ra mặt, Ngô Thọ miễn cưỡng gật đầu.

Tại sao lần nào cũng đều là ta tọa trấn tông môn, bởi vì danh pahn65 của ta là Đại trưởng lão sao.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ, vào ngày này, một đoàn người Tề Hùng đã lên đường.

Chỉ là trước khi đi, tất cả đệ tử của Đạo Nhất tông đều đến tiễn đưa, nhưng mục tiêu của bọn họ không phải là đám người Tề Hùng, mà là Diệp Trường Thanh.

“Diệp trưởng lão, ngươi không có ở đây thì chúng ta làm sao bây giờ?”

“Diệp trưởng lão mau trở về, chúng ta rất nhớ ngươi.”

“Mang ta đi đi, ta cũng muốn đi Trung Châu.”

“Ta nữa, đệ tử thề đi theo Diệp trưởng lão đến chết.”

“Mau cút đi, các ngươi mịa nó chỉ là một đám đệ tử tạp dịch, các ngươi tới Trung Châu làm cái gì? Ngay cả ta còn chưa lên tiếng đấy.”

Mọi người lộ ra vẻ bất đắc dĩ, đồng thanh nói nhỏ, bởi vì bọn họ đều có một ý nghĩa giống nhau, chính là không nỡ chia xa Diệp Trường Thanh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right