Chương 624: Làm Gì Có Ai Từ Chối Được Món Ngon Chứ?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 624: Làm Gì Có Ai Từ Chối Được Món Ngon Chứ?

Thực sự là có Nhân tộc ở đây, nhưng nhìn cách bọn họ chống lại Thuỷ tộc thì khiến cho mọi người hơi nhíu mày lại.

“Đám Nhân tộc kia không có tu vi sao?”

Bọn họ hoàn toàn dựa vào sức lực có trong người để chiến đấu quyết liệt với Thuỷ tộc trên bờ, không cảm thấy linh lực dao động dù là nhỏ nhất.

“Những con người bình thường này làm sao có thể đối phó với đám Thuỷ tộc này được vậy?”

Tuy rằng hiện tại những con Thuỷ tộc này có tu vi không cao, nhưng tuyệt đối không phải là thứ mà Nhân tộc bình thường có thể ứng phó được.

Có chút kỳ lạ, nhưng mọi người vẫn điều khiển tinh hạm chậm rãi hạ cánh.

Lúc này, những tên Nhân tộc đó cũng chú ý tới tinh hạm của Đạo Nhất tông, bọn họ đồng thời la a a a lên, cũng có người nhìn chằm chằm vào tinh hạm, hiển nhiên tràn đầy cảnh giác.

Bởi vì hoàn toàn không hiểu ngôn ngữ của bọn họ, cho nên trong giây tiếp theo, những ngọn giáo bắn thẳng vào tinh hạm.

“Mở trận pháp.”

Những mũi thương này rất lợi hại, hiện tại tinh hạm còn ở trên không trung mấy trăm thước, nhưng những mũi thương này lại không có chút nào chậm lại trực tiếp công kích vào phía trên trận pháp.

Sức mạnh khổng lồ gây ra những gợn sóng liên tiếp lên trận pháp.

Vẫn còn may, Tề Hùng là người đầu tiên kích hoạt trận pháp, nếu không tinh hạm có thể sẽ bị hư hại.

“Chỉ bằng nhục thân mà cũng có thể làm được đến mức này …”

Nhìn những người bên dưới, một tên thể tu như Cầm Long lại lộ ra vẻ hăng hái, sau đó mở miệng nói chuyện.

Mặc dù sức mạnh thể chất của những con người này không là gì so với hắn, nhưng phải biết rằng đây là một hòn đảo bị cô lập.

Hơn nữa, những người này tựa hồ không có bất kỳ cái gì được gọi là hệ thống phương pháp tu luyện, nhưng cho dù là như vậy, thân thể có thể tôi luyện đến trình độ như vậy cũng rất thú vị.

Tinh hạm không có dừng lại, mà lại tiếp tục hạ cánh, Nhân tộc phía dưới bởi vì chuyện này càng thêm tức giận, kêu gào quái dị, trường thương trong tay bắn ra không ngừng.

“Nói cái gì vậy, căn bản là nghe không hiểu, làm sao để giao tiếp đây?”

Từ Kiệt nhìn những con người ở bên dưới đang tức giận khua chân múa tay kia, hắn tỏ ra bất lực không nói nên lời.

Cũng không biết bọn họ đang nói cái gì, vậy thì bọn hắn nên làm gì đây?

Những người còn lại cũng không hiểu ngôn ngữ Nhân tộc này, khi tinh hạm chậm rãi đáp xuống, một đám người man rợ cảnh giác bao vây lấy họ.

“Làm sao bây giờ? Dùng sức mạnh cưỡng chế sao?”

Muốn hạ gục mấy tên man rợ này cũng không khó, nhưng chuyện này là điều không cần thiết và cũng không có lý do để làm vậy.

“Để ta thử xem.”

Diệp Trường Thanh lập tức mở miệng nói, mọi người nghe vậy thì sững sờ, sau đó vội vàng ngăn lại.

“Trường Thanh tiểu tử, ngươi định làm gì, để Từ Kiệt đi đi.”

“Đúng, đúng, đúng, ta đi là được, để ta đi mới đúng.”

Từ trong ánh mắt của những người này có thể nhìn ra địch ý nồng đậm, làm sao bọn họ có thể để Diệp Trường Thanh tự mình lao vào nguy hiểm được.

Chỉ là đối mặt với sự thuyết phục của mọi người, Diệp Trường Thanh chỉ nở nụ cười.

“Các ngươi cũng quá coi thường ta rồi, dù sao ta cũng đã đạt đến Nguyên Anh Cảnh, bọn hắn cũng không thể gây nguy hiểm gì cho ta được đâu.”

Diệp Trường Thanh đối với những người này thì không cảm thấy lo lắng gì cả, mọi người nghe vậy thì đều cảm thấy có lý, nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm, cuối cùng Từ Kiệt vẫn mặt dày đi theo Diệp Trường Thanh rời khỏi tinh hạm.

Ngay khi cả hai bước ra khỏi tinh hạm, vô số ngọn giáo lao tới, nhưng tất cả đều bị Từ Kiệt dễ dàng chặn lại.

“Phiền muốn chết.”

“Được rồi, dù sao chúng ta cũng là người ngoài, người ta đề phòng cũng là chuyện bình thường mà.”

Một đường đi tới trước mặt đám người này, Diệp Trường Thanh phát hiện quần áo của những người này rất thô sơ, trên cơ bản đều là da thú bao phủ, chỉ che đậy bộ phận trọng yếu.

“Ồ ồ ồ ồ ồ…”

Đối mặt với hai người Diệp Trường Thanh, đám Nhân tộc kia không ngừng kêu lên, hoàn toàn không hiểu ý của bọn họ là gì.

“Hiện tại chúng ta phải xử lý thế nào đây?”

Từ Kiệt đối với chuyện này cũng không tìm ra cách nào có thể giao tiếp với đám người kia.

Nhưng Diệp Trường Thanh đã sớm nghĩ ra, từ trong không gian giới chỉ lấy ra mấy túi lương khô, sau khi dùng linh lực hâm nóng, hắn liền đưa cho những người này.

Đôi khi một bữa ăn ngon có thể xây dựng một cầu nối giao tiếp.

Quả nhiên, sau khi bọn họ ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, những người này rất nhanh liền bình tĩnh lại, ánh mắt dán chặt vào lương khô trước mặt.

Do dự một lúc, một người trong đó đó có vẻ là thủ lĩnh, thận trọng niếm thử một miếng.

Đôi mắt hắn đột nhiên trừng lớn, sau đó hắn hét lên hai tiếng không thể tin được, sau đó là cảnh há miệng lớn bắt đầu ăn.

Những người khác thấy thế, cũng là ào ào tiến lên.

Tướng ăn rất thô lỗ, nhưng nhìn những người bị đồ ăn ngon hấp dẫn này, Diệp Trường Thanh vẫn mỉm cười mà nói.

“Cái này không phải là được rồi sao.”

Đối với điểm này, Từ Kiệt bất đắc dĩ bĩu môi, quả nhiên trên đời này không ai có thể cự tuyệt đồ ăn ngon.

Sau khi ăn cơm xong, ánh mắt những người này nhìn về phía đám người Diệp Trường Thanh trở nên dịu dàng hơn.

Tuy rằng vẫn còn có chút đề phòng, nhưng so với vừa rồi đã phai nhạt đi rất nhiều.

“Vậy mà thực sự có tác dụng rồi, nhưng bước tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?”

Chỉ là sau khi nhìn thấy công phu một bữa ăn đã khiến thái độ của những con người này thay đổi chóng mặt, cái này cũng làm cho Từ Kiệt không khỏi thở dài.

Nhưng vẫn không có cách nào giao tiếp mà.

Trong khi cả hai vì chuyện này mà lo lắng, một bóng người bước ra từ khu rừng phía sau, sau đó mở miệng nói.

“Một hòn đảo nhỏ biệt lập, chỉ sợ làm chư vị thất vọng rồi.”

Hả???

Nghe thấy thanh âm này, Từ Kiệt và Diệp Trường Thanh đều tỏ ra sửng sốt, mẹ nó, bọn họ có thể nói chuyện sao?

Bọn họ tìm kiếm nơi phát ra âm thanh đó, sau khi nhìn thấy thì không khỏi sững sờ, chỉ thấy một nam tử nho nhã cũng mặc da thú đi ra khỏi rừng cây.

Sự khác biệt giữa nam tử này và những người khác chỉ cần liếc qua là có thể nhìn thấy, cả hai người này đều không giống như cùng một loại người.

Nhưng sau khi nam tử nho nhã này xuất hiện, nhóm người trước mặt lần lượt bước sang một bên, đồng thời còn a a vài câu.

Đối với cái này, nam tử nho nhã kia cũng dùng cùng một ngôn ngữ trả lời bọn họ.

Tình cảnh này càng khiến cho hai người Diệp Trường Thanh và Từ Kiệt một đầu chấm hỏi, chuyện gì đây?

Không biết nam tử nho nhã đang nói cái gì với đám người kia, bọn họ nhanh chóng lui ra một khoảng cách nhất định, về phần nam tử nho nhã thì lại một mình đi tới trước mặt Diệp Trường Thanh.

“Tu vi Pháp Tướng cảnh sao?”

Ở trên người nam tử nho nhã này, Từ Kiệt cảm nhận được sự tồn tại của linh lực, tên gia hoả này là một tu sĩ, hoàn toàn khác với những người kia.

Lúc này, nam tử nho nhã cũng nhìn về phía hai người Diệp Trường Thanh nói một câu.

“Đây chẳng qua là một đảo hoang bình thường, cuộc sống sinh hoạt của những người ở nơi này cũng khác biệt so với thế giới bên ngoài, trên đảo cũng không có bảo vật gì, chỉ sợ đã làm các ngươi thất vọng rồi.”

Giọng điệu của nam tử nho nhã rất bình tĩnh,Diệp Trường Thanh nghe vậy thì chắp tay hành lễ nói.

“Đạo hữu hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ cảm thấy tò mò cho nên mới đến đây, cũng không có mục đích gì đặc biệt, cũng không muốn tổn thương bất luận kẻ nào. Theo ta thấy cách nói chuyện của vị đạo hữu này, chắc hẳn là không phải người bản địa của hòn đảo này phải không?”

Nam tử nho nhã này rõ ràng là khác với những người kia, mà hắn nghe những lời này của Diệp Trường Thanh cũng cảm thán thở dài.

Hắn cảm nhận được đám người này rất khủng bố, ngoại trừ Diệp Trường Thanh ra, những người còn lại, không có ai mà hắn có thể đối phó được.

Đặc biệt là đám người Tề Hùng và Dư Mạt, hắn hoàn toàn không thể nhìn thấu bọn họ, thậm chí ngay cả sự dao động của linh lực mà hắn cũng không thể cảm nhận được.

Điều này chỉ có thể chứng tỏ một điều đó là sự chênh lệch của hai bên quá lớn, lớn đến mức khiến hắn không có tư cách tiếp xúc.

Nếu những người này muốn tấn công người dân trên đảo, bọn họ sẽ không có lực đánh trả.

Nhưng bây giờ, nghe Diệp Trường Thanh nói bọn hắn không có ác ý, nam tử này tự nhiên cũng âm thầm thả lỏng một chút.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right