Chương 634: Đường Gia Bảo
Có lẽ vì lôi kéo Đạo Nhất tông, Đường Thanh Thanh chủ động đề nghị để nàng nấu đồ ăn ngày hôm nay.
Trên thuyền mấy ngày nay nàng ta cũng đã nhìn ra, Đạo Nhất tông mọi người tuy nguyên một đám tu vi đều không thấp, nhưng đối với mỹ thực hình như cực kỳ cố chấp, mỗi ngày đều muốn ăn cơm.
Mà đây chính là hy vọng của Đường Thanh Thanh, dù sao đối với tay nghề của mình, nàng ta vẫn rất có tự tin.
Chỉ tiếc, nghe nàng nói những lời này, Diệp Trường Thanh lắc đầu.
“Vẫn là ta làm đi.”
“Diệp công tử không cần khách khí, thì coi như… Coi như là báo đáp ân cứu mạng.”
“Ta không phải ý tứ này, ngươi làm bọn họ sợ là không thích ăn.”
Diệp Trường Thanh thực sự nói thật, tay nghề của Đường Thanh Thanh mặc dù không tệ, có điều cũng chỉ cùng một cấp độ với Chu Vũ.
Mà mấy người Tề Hùng, Hồng Tôn đối với tay nghề của Chu Vũ đó là tẻ nhạt vô vị, mấy tên này nguyên một đám miệng đã bị dưỡng đến kén ăn rồi.
Thấy Diệp Trường Thanh nói như vậy, Đường Thanh Thanh cũng không tiện kiên trì, chỉ là biểu thị có thể giúp hắn.
Lần này Diệp Trường Thanh không từ chối.
Lấy trù nghệ của Đường Thanh Thanh, làm trợ thủ, cũng không có vấn đề gì.
Cứ như vậy, dưới sự trợ giúp của Đường Thanh Thanh đồ ăn hôm nay chuẩn bị rất nhanh.
Sau khi mỹ thực do Diệp Trường Thanh nấu ra lò, Đường Thanh Thanh sớm đã bị kinh hãi ngẩn người tại chỗ.
Kỳ thực từ lúc mới bắt đầu, Đường Thanh Thanh đã nhìn ngây người.
Chỉ một món linh tiêu xào thịt đơn giản, thế nhưng vào tay Diệp Trường Thanh, lại giống như mục nát hóa thành thần kỳ vậy.
Mùi thơm kia, quả thực làm cho Đường Thanh Thanh cũng không nhịn được.
Nói thật, nàng ta còn chưa từng ngửi qua mùi thơm như vậy, trong ký ức của nàng ta, e là cho dù là gia gia, cũng không có tay nghề như này đi.
Toàn bộ nhà bếp đều tràn ngập mùi thịt nồng đậm, mà linh tiêu xào thịt, cũng là sắc hương vị đều đầy đủ.
Linh tiêu màu xanh điểm xuyết thịt heo Hỏa Linh mỡ nạc đan xen, làm cho người ta chỉ nhìn qua liền không nhịn được thèm chảy nước miếng.
Lần này, Đường Thanh Thanh cuối cùng cũng hiểu được, lời vừa rồi Diệp Trường Thanh nói là có ý gì.
Đồ ăn nàng ta làm xác thực không thể so sánh cùng Diệp Trường Thanh, đây là đang nghịch đao trước mặt Quan công.
“Diệp công tử, ngươi…”
“Ta từ nhỏ đã thích nấu ăn, sau đó tự mình nghiên cứu lung tung.”
Diệp Trường Thanh tự nhiên không có khả năng nói là hệ thống, chỉ có thể thuận miệng qua loa một câu.
Thế mà lời này vào trong tai Đường Thanh Thanh, lại làm cho nàng ta lòng tràn đầy phức tạp.
Ngươi nghe một chút đi, ngươi nghe đi, tự mình nghiên cứu lung tung
Nàng ta tốt xấu gì cũng là người của linh trù thế gia, nhưng là bây giờ sao, so sánh với Diệp Trường Thanh, Đường Thanh Thanh chỉ cảm giác thiên phú của mình quả thực ngay cả phân chó cũng không bằng.
Người ta tùy tiện nghiên cứu một chút đã đạt đến cấp độ nàng ta không thể đuổi kịp.
Đúng lúc này, mấy người Tề Hùng, Hồng Tôn ngửi thấy mùi thơm cũng lục tục đi vào nhà bếp, vừa vào cửa liền hít sâu một hơi, hưng phấn nói.
“Lão phu đoán được, hôm nay là linh tiêu xào thịt, vẫn là mùi vị quen thuộc, vẫn hoàn mỹ như cũ.”
“Ha ha, hôm nay lão phu muốn ăn hẳn ba chén lớn.”
“A, tiểu nữ oa này sao ngươi lại ở chỗ này?”
“Nhà bếp trọng địa, ngoại nhân sao tự tiện xông vào?”
Nguyên bản còn một mặt hưởng thụ, nhưng vừa vào cửa đột nhiên nhìn thấy Đường Thanh Thanh trong phòng bếp, sắc mặt đám người Tề Hùng trong nháy mắt thay đổi, ngữ khí cũng trầm xuống.
Trong mắt Diệp Trường Thanh, nhà bếp cũng không phải nơi bí mật gì, muốn vào thì vào chứ sao.
Thế nhưng trong mắt mấy người Tề Hùng, Hồng Tôn, nhà bếp của Đạo Nhất tông này, cũng chính là nơi bí mật nhất của cả tông môn, địa vị có thể so với bảo khố của tông môn.
Cho nên lúc này nhìn thấy một ngoại nhân xuất hiện trong nhà bếp, trong lòng mọi người tự nhiên sinh ra đều phòng, tiểu nha đầu này, nhìn người vô hại, lại dám tự tiện xong vào trọng địa nhà bếp của Đạo Nhất tông ta?
Xem ra hôm nay là không giữ nàng ta lại được.
Nếu hỏi trên dưới Đạo Nhất tông vảy ngược của họ là cái gì, không cần nghi ngờ xếp đầu tiên chính là Diệp Trường Thanh.
Chuyện khác có thể tất cả mọi người đều không quan tâm, nhưng mà việc liên quan đến nơi quan trọng như nhà bếp thì lại không thể không làm người ta trở nên thận trọng.
Vốn dĩ Đường Thanh Thanh đang bị trù nghệ của Diệp Trường Thanh làm khiếp sợ, lúc này cả người lại giống như bị rơi vào hầm băng, không có cách nào, chuyện này cũng không thể trách nàng, chủ yếu là cứ thử nghe một chút xem mấy người trước mắt này đang nói cái gì đây chứ.
“Đại sư huynh, đây là bí mật nhà bếp, thà giết lầm còn hơn bỏ sót.”
“Ừm.”
“Chôn nàng đi? Làm nàng sống không thấy người chết không thấy xác?”
“Đúng vậy, tiểu cô nương, đừng trách chúng ta, muốn trách thì trách ngươi đã đến nơi không nên đến.”
“Không chỉ như vậy, còn có gia tộc của tiểu cô nương này nữa.”
“Ừm, còn có mấy người như bạn bè nữa.”
“Tóm lại không được để xảy ra chút sơ suất nào.”
“Chuyện này… các vị tiền bối, ta…”
Nghe thấy đám người Tề Hùng nghị luận, Đường Thanh Thanh sắp khóc rồi, mẹ nó đây là muốn tru di cửu tộc nhà nàng sao?
Không, không đúng, xem cơn giận này sợ là còn hơn cửu tộc, ngay cả bạn bè của mình họ cũng không định buông tha.
Trong nháy mắt Đường Thanh Thanh có một loại cảm giác như đã rơi vào ma tông vậy.
Không phải ta chỉ đến chỗ nhà bếp này thôi sao, sao lại nghiêm trọng như vậy?
Tất nhiên lúc này Đường Thanh Thanh không thể nào hiểu được, đối với đám người Tề Hùng nhà bếp có địa vị cao đến thế nào.
Ngay lúc Đường Thanh Thanh cảm thấy chân mình mềm nhũn ra đứng cũng không vững, một đôi tay lớn ấm áp vịn chặt nàng lại, sau đó một giọng nói ôn hòa vang lên.
“Tông Chủ, các ngươi cũng đừng làm nàng hoảng sợ, là ta cho nàng đi vào, Đường cô nương cũng là linh trù, tay nghề không tệ, có nàng giúp đỡ nấu ăn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.”
Sau khi Diệp Trường Thanh ra mặt, vỗn dĩ đám Tề HÙng đang còn tỏa sát khí bức người giống như ma đầu, trong nháy mắt thay đổi thành bộ dạng tươi cười, cả đám nhìn vào Đường Thanh Thanh.
“Hóa ra là linh trù à, không tệ không tệ.”
“Nha đầu, lão phu coi trọng ngươi, giúp đỡ tiểu tử Trường Thanh cho tốt, đừng để cho hắn quá mệt mỏi.”
“Ha ha, vừa rồi không dọa ngươi sợ chứ, chúng ta đùa thôi.”
Bầu không khí trong nháy mắt chuyển biến, mà lúc này Đường Thanh Thanh liền hóa ngốc.
Nhìn thấy mọi người không kịp chờ đợi đi lấy cơm này hết lời khen ngợi mình, Đường Thanh Thanh không hiểu gì cả, không phải chứ, tình huống hiện tại như thế nào? Không giết nữa sao?
“Đừng suy nghĩ nhiều, mấy người Tông Chủ không phải muốn giết người đâu, vừa nãy nói đùa với ngươi thôi.”
“A…”
Diệp Trường Thanh ở bên cạnh an ủi, nghe vậy Đường Thanh Thanh tê cả người.
Có điều nhìn thấy mọi người vì để lấy cơm mà tranh đoạt với nhau, Đường Thanh Thanh âm thầm thở ra nhẹ nhõm, nhìn qua quả thật không đến nỗi đáng sợ như vậy, chỉ là đám người này thật kỳ quái, vì sao đệ tử dám nói chuyện cùng sư tôn như vậy?
“Nghịch đồ, mẹ nó ngươi múc hai muỗng.”
“Sư tôn, thân thể đệ tử đang phát triển đây này, ăn nhiều một chút không phải rất bình thường sao?”
“Mẹ nó ta giết chết ngươi, người cũng tám chín mươi tuổi rồi còn phát triển cái gì? Phản cốt dài ra sao?”
“Ta phát triển muộn, không được à?”
“Vi sư sớm nhìn ra trong lòng tên nghịch đồ ngươi sớm đã sinh ra phản cốt rồi, lăn tới đây cho ta.”
“Không.”
“Vậy thì đừng trách vi sư.”
“Sư tôn người dám động thủ? Nơi này là nhà bếp.”
“Ngươi ngươi ngươi…”
Vì một miếng ăn, mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt cùng đám Tề Hùng, Hồng Tôn cướp nhau túi bụi. Chưa từng thấy qua dạng quan hệ thầy trò này, Đường Thanh Thanh mở đôi mắt to tràn đầy nghi hoặc nhìn.
Trong ấn tượng của nàng đồ đệ ở trước mặt sư phụ, không phải đều rất cũng kính sao.
Mãi cho đến khi mọi người ăn xong cơm, sau khi rời đi nhà bếp mới khôi phục bình thường.
Lúc này Diệp Trường Thanh mang một bát đồ ăn đi tới.
“Muốn nếm thử không?”
Có chút xấu hổ, nhưng mà ngửi được mùi thơm đập vào mặt kia, Đường Thanh Thanh vẫn không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng, sau đó mặt đỏ bừng nhẹ gật đầu.
“Có.”
Đối với cái này Diệp Trường Thanh chỉ mỉm cười, đưa bát cơm cho cô sau đó cũng lập tức ra ngoài, chuẩn bị bồi tiếp Bách Hoa tiên tử và Tuyệt Ảnh ăn cơm.
Nhìn bát đồ ăn bình thường trong tay này, Đường Thanh Thanh lại giống như bưng lấy thứ gì đó cực kỳ quý giá, thận trọng ăn một miếng, sau đó đột nhiên hai mắt mở to.
Sau đó lập tức thấy vốn dĩ tướng ăn thục nữ không ngừng tăng tốc lên, sau cùng trực tiếp biến thành hình tượng ăn như hổ đói.
Trong nháy mắt đã ăn xong một bát lớn, lúc này Đường Thanh Thanh mới hồi phục lại tinh thần, không thể tin nổi nhìn bát lớn trống rỗng trong tay, sắc mặt càng ngày càng đỏ.
Vừa nãy nhất thời không nhìn được, không bị những người khác nhìn thấy chứ?
Chỉ là vì sao đồ ăn này ăn ngon như vậy, trong trí nhớ của nàng hình như cho dù là ba vị linh trù cấp chín kia cũng không làm ra được dạng hương vị thế này.
“Chẳng lẽ Diệp công tử là Thánh cấp linh trù?”
Trong lòng nàng đột nhiên hiện ra một loại suy nghĩ không thể tin được, nếu không sao có thể làm ra đồ ăn mĩ vị như vậy.
Chỉ có điều Thánh cấp linh trù, tuy rằng trên lý thuyết có cấp bậc này, nhưng từ xưa đến nay trong lịch sử của Hạo Thổ thế giới đều chưa từng xuất hiện.
Đây chính là cảnh giới bị đông đảo linh trù ca tụng là không thể đột phá.
Nhất thời trong lòng Đường Thanh Thanh tràn đầy sùng kính cùng tò mò đối với Diệp Trường Thanh.
Sau khi nếm qua một lần đồ ăn của Diệp Trường Thanh nấu, hai ngày sau đó nàng đều sẽ tới nhà bếp giúp đỡ Diệp Trường Thanh.
Mà Diệp Trường Thanh cũng sẽ lưu lại cho nàng một bát cơm, xem như là thù lao nàng vất vả.
Càng ăn càng nghiện, Đường Thanh Thanh phát hiện ra, bất luận là món ăn phổ thông thế nào, chỉ cần thả vào trong tay Diệp Trường Thanh đều có thể từ mục nát biến thành đồ quý.
Hai ngày sau đó, sau khi tinh hạm tiến vào bản thổ của Trung Châu, Đường Thanh Thanh phát hiện thế mà bản thân lại không nỡ rời xa Diệp Trường Thanh.
Cho nên thời khắc sắp sửa chia tay, Đường Thanh Thanh do dự mãi, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí nói ra.
“Diệp… Diệp công tử…”
“Sao vậy?”
“Ta… Ta… Ta muốn mời Diệp công tử cùng các vị tiền bối đi đến nhà làm khách, không biết…”
Vốn cho rằng Diệp Trường Thanh sẽ từ chối, cho nên mới nói được nửa câu cuối cùng nàng lại không nói được nữa, ai ngờ Diệp Trường Thanh chỉ im lặng chốc lát rồi trả lời.
“Vậy ta đi hỏi Tông Chủ một chút, Đường cô nương đợi một lát.”
Hắn đi hỏi Tề Hùng, sau khi mọi người thương nghị cũng cảm thấy đến Đường gia thăm thú một chút cũng không vấn đề gì.
Dù sao lần này vốn là đi đến Trung Châu để lịch luyện, không có mục tiêu rõ rệt, đi đến chỗ nào cũng được, nhìn xung quanh một chút cũng tốt.
Sau khi lấy được câu trả lời chắc chắn của Diệp Trường Thanh, Đường Thanh Thanh không nhịn được kích động, liên tục nói lời cảm tạ với Diệp Trường Thanh.
Thế này lại làm cho Diệp Trường Thanh chẳng hiểu gì.
Ngươi mời chúng ta đến nhà ngươi chơi, ngươi nói cảm ơn ta làm cái gì? Không phải là ta nên cảm tạ ngươi đã chiêu đãi sao?
Nhìn thấy bộ dáng nha đầu này không được thông minh lắm.
Dưới sự dẫn dắt của Đường Thanh Thanh, mọi người thông qua truyền tống trận, mất thêm mấy ngày liền thành công chạy đến chỗ Đường Gia Bảo của Đường gia.
Gọi là Đường Gia Bảo, kỳ thật cũng là một tòa thành trì nhỏ.
Bên trong có không ít người dân sinh sống, nghe Đường gia làm chủ, đương nhiên cũng nhận được sự che chở của Đường gia.
Sau khi đi ra khỏi truyền tống trận, Đường Thanh Thanh cung kính nói với mọi người.
“Diệp công tử, các vị tiền bối, nơi này chính là Đường Gia Bảo, coi như nhà minh là được, ta… à, ta dẫn các ngươi đến đại trạch, không, không đúng, phải là cảm tạ các vị tiền bối có thể tới nhà, cũng không phải, thật xin lỗi, các vị tiền bối ta sai rồi…”
Cũng không biết là xảy ra chuyện gì, sau khi đến Đường Gia Bảo, Đường Thanh Thanh căng thẳng, khuôn mặt đỏ bừng, nói chuyện cũng không lưu loát.
Sau cũng dứt khoát không ngừng nói xin lỗi.