Chương 639: Gia Phả Của Đường Gia?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 639: Gia Phả Của Đường Gia?

Cái khác đều dễ nói, chỉ có đồ ăn là không thể, cho dù ông trời tới cũng không được.

Nghe thấy lời này của Từ Kiệt, một đám con em Đường gia liền không hề nghĩ ngợi nói thẳng.

“Từ ca, chúng ta nguyện ý bái nhập vào Đạo Nhất tông.”

Hả ???

Nhìn thấy một đám con cháu Đường gia một chút bối rối cũng không có, Từ Kiệt ngây ngẩn cả người, không phải chứ, các ngươi tùy tiện vậy sao?

Nhưng mà coi như các ngươi tùy tiện, Đạo Nhất tông chúng ta cũng không có tùy tiện như vậy nha, ngươi cho rằng Đạo Nhất tông ta là cái gì, nói vào là vào được ngay?

Chưa nói đến cần kiểm tra thiên phú căn cốt, còn phải thông qua được Chiếu Tâm kính nữa.

Khóe miệng giật lên một cái, Từ Kiệt lắc đầu nói.

“Tạm thời Đạo Nhất tông ta không có dự định chiêu thu đệ tử.”

Sau đó cũng không lãng phí thời gian cũng đám con cháu Đường gia này nữa, đi lên lấy cơm, sau đó liền bắt đầu gặm lấy gặm để.

Chỉ là lúc đám Từ Kiệt đang ăn cơm, bên người ai cũng có ít nhất một tên con cháu Đường gia ngồi xổm nhìn.

Nguyên một đám trơ mắt nhìn người của Đạo Nhất tông ăn từng miệng lớn, hỏa nhiệt trong mắt kia quả thực làm cho người ta nhìn mà tê cả da đầu.

“Từ ca, hôm nay gà kho này ăn ngon không?”

“Cũng được.”

“Từ ca, đừng nhả xương xuống, cho ta nếm một chút mùi vị.”

“Yên tâm, xưa nay ta ăn gà không nhả xương.”

Hả ???

Thế là lần này đến lượt con cháu Đường gia ngơ ra, xưa nay ăn gà không nhả xương?

Có điều nhìn thấy Từ Kiệt thật sự nuốt toàn bộ xương gà xuống, tên con cháu Đường gia này đơ người, mẹ nó thật sự không nhả xương? Ăn như thế sẽ không mắc cổ sao?

Dưới cái nhìn soi mói của con cháu Đường gia bọn họ vẫn ăn hết một bữa cơm, vốn cho rằng sau khi đám người này bị cự tuyệt hẳn là sẽ không tới nữa, nhưng mà mẹ nó ngày thứ hai lại tới.

Hơn nữa chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi, cứ đơn thuần phục vụ người ta như vậy, một chút tức giận cũng không có.

Ngay cả lúc mấy người Triệu Chính Bình, Triệu Nhu dự định đi ra ngoài dạo chơi cũng có mấy tên con cháu Đường gia đi theo cùng.

Ai quạt gió thì quạt gió, ai bung dù thì bung dù, thậm chí còn có người chuyên môn vác kiệu đi theo phía sau.

Vừa ra tới ngoài cửa lớn của Đường gia đã lập tức hấp dẫn đông đảo ánh mắt của người ngoài nhìn vào.

Dù sao ở Đường Gia Bảo, Đường gia mới là chủ nhân chân chính.

Nhưng bây giờ thì sao, bọn họ nhìn thấy cái gì, người của Đường gia vậy mà vội vàng đi theo sau lưng mấy tên trẻ tuổi, nhìn vào hiện rõ là một bộ dạng chó săn.

“Không phải chứ, Đường gia hôm nay bị gì vậy?”

“Không biết, ngươi xem nguyên một đám người bọn hắn…”

“Chẳng lẽ là người của thánh địa đến?”

“Coi như là thánh địa cũng không đến mức như thế này.”

Dưới vô số đôi mắt nhìn soi mói, mấy người Triệu Chính Bình tê cả da đầu, mẹ nó thế này cảm giác cứ quái quái.

Chưa đi dạo được bao lâu, mấy người Triệu Chính Bình ngăn không được nhiều ánh nhìn soi mói như vậy, xám xịt quay trở về.

Ban ngày còn chưa tính, thế mà ban đêm, hôm nay Từ Kiệt thư giãn một tí, nhưng mà trong lúc mơ mơ màng màng luôn có cảm giác có người đang đứng ở trước mặt mình.

“Người nào…”

Đột nhiên hắn đứng dậy, mắt nhìn phía trước giường, trong nháy mắt con mắt Từ Kiệt trừng đến căng tròn, là tên con cháu Đường gia cứ luôn đi theo hầu hạ hôm nay.

“Ngươi ngươi ngươi… ngươi ở chỗ này làm gì?”

“Từ ca tỉnh rồi, muốn uống nước sao? Ta rót cho ngươi cốc nước.”

“Đừng nhúc nhích, ta hỏi ngươi ở chỗ này làm gì?”

“Ta hầu hạ Từ ca mà.”

“Ngươi… ta…”

Nghe thấy tên con cháu Đường gia nói ra câu này, Từ Kiệt lập tức ngây ngẩn cả người, nửa đêm canh ba ngươi chạy tới phòng ta, lại còn muốn hầu hạ ta?

Mí mắt Từ Kiệt giật lên điên cuồng, mà thấy vậy tên con cháu Đường gia này giống như đoán ra được cái gì đó, vội vàng lấy ra một cái bô.

“Từ ca muốn đi tiểu sao? Lại đây, nơi này có cái bô, có cần đệ giúp ngươi tiếp tục không?”

“Tiếp cái gì? Tiếp cái gì, ra ngoài.”

Từ Kiệt cũng không nhịn được nữa nổi giận gầm lên một tiếng.

Mẹ nó cái này càng ngày càng quá đáng.

Một đêm này rất nhiều người đều gặp phải tình huống như vậy, thậm chí gian phòng của Triệu Chính Bình và Triệu Nhu cũng có một nữ đệ tử Đường gia, làm cho Triệu Chính Bình sửng sốt muốn hỏng mất.

Đến sáng sớm hôm sau, mọi người tập hợp lại một chỗ thương lượng biện pháp.

“Ta nói này các ngươi đừng như vậy, vô dụng thôi, Đạo Nhất tông ta thu đệ tử rất nghiêm ngặt, hơn nữa bỏ qua những thứ đó chưa cần nói đến, chỉ cần nói đến Đường gia ngươi đang tại Trung Châu, Đạo Nhất tông ta lại ở Đông Châu, không thích hợp đâu.”

Cuối cùng chỉ có thể lấy đạo lý nói, lấy tình cảm tác động.

Con cháu Đường gia muốn bái nhập vào Đạo Nhất tông, chuyện này căn bản là không thể nào, một bên là gia tộc Trung Châu, một bên là tông môn Đông Châu, đây không phải là chuyện vô nghĩa sao.

Vốn cho rằng nói như vậy có thể đủ để thuyết phục Đường gia.

Nhưng mà đêm hôm ấy, người của Đường gia lại tụ tập một chỗ lần nữa, tất cả mọi người đều sầu khổ trong lòng.

“Gia gia, không được rồi, Đạo Nhất tông không chịu nhận chúng ta.”

“Đúng vậy, bọn họ nói Đường gia chúng ta là gia tộc ở Trung Châu, bọn hắn là tông môn ở Đông Châu, không phù hợp.”

Một đám con cháu Đường gia sầu khổ, mà Đường Nghiêu ngồi ở chủ tọa phía trên thì trầm tư rất lâu, lập tức ngẩng đầu dùng giọng kiên định nói.

“Ai nói Đường gia chúng ta là gia tộc Trung Châu?”

“Hả???”

Tề Hùng cũng đã nói chuyện đó với Đường Nghiêu, mà bây giờ thần sắc của hắn giống như là hạ quyết tâm cái gì đó.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, người Đường gia quả nhiên lại tới, thấy thế người của Đạo Nhất tông triệt để im lặng, Tề Hùng càng bất đắc dĩ hơn nhìn về phía Đường Nghiêu nói.

“Đường lão gia chủ, ta không phải đã nói với ngươi sao, Đạo Nhất tông ta thật sự không phù hợp với người của Đường gia ngươi, Đường gia các ngươi cũng không có khả năng dọn nhà tiến về Đông Châu mà, cho nên những chuyện này không cần nói nữa, chúng ta…”

Nhưng ai biết được còn chưa đợi Tề Hùng nói xong, Đường Nghiêu đã trực tiếp lấy ra một bản gia phả, kiên định nhìn về phía Tề Hùng nói.

“Tề Tông Chủ, kì thực Đường gia ta không phải gia tộc ở Trung Châu, mà là đến từ Đông Châu.”

“Chúng ta dễ tụ dễ tan, coi như Đường gia ngươi không phải… Ngươi nói cái gì?”

Tề Hùng quay đầu lại không thể tin được nhìn về phía Đường Nghiêu, đối với Tề Hùng đang nhìn chằm chằm, Đường Nghiêu mặt không đổi sắc mở gia phả ra, giọng điệu chắc chắn nói.

“Tề Tông Chủ ngươi nhìn đi, Đường gia ta vốn là thế gia Đông Châu, là sau này mới chuyển đến Trung Châu, phía trên gia phả còn có ghi chép đây.”

Hả ???

Nghe vậy, Tề Hùng quả thật là thấy được ghi chép phía trên gia phả, chỉ là sau khi xem xét cái này, Tề Hùng thật sự không bình tĩnh nổi.

Mẹ nó vết mực trên này còn chưa có khô đâu, ngươi lại nói với ta đây là gia phả của Đường gia ngươi?

“Đường lão gia chủ, có cần phải làm đến bước này không?”

Tề Hùng nhìn chằm chằm Đường Nghiêu một chút sắc mặt phức tạp nói ra.

Chuyện này làm sao người của Đường gia đều đồng ý chứ, làm cho bọn hắn cảm thấy không hợp lý.

Nhưng đối với chuyện này Đường Nghiêu lại không đổi sắc mặt nói.

“Hôm qua Tề Tông Chủ nói ta, nói Đường gia ta không thể nào dọn nhà tiến về Đông Châu, nhưng mà hôm nay ta trả lời rõ ràng cho Tề Tông Chủ vấn đề này.”

“Đến Trung Châu nhiều năm như vậy, Đường gia ta đích thật cũng nên lá rụng về côi.”

Hả ???

Nghe thấy bốn chữ lá rụng về côi, mí mắt Tề Hùng giật điên cuồng, mẹ nó về cái gì cội? Đường gia ngươi làm gì có cội nào ở Đông Châu?

“Đường lão gia chủ, ngươi làm như vậy không nghĩ tới tổ tông nhà họ Đường của ngươi sao?”

“Không sao, hôm qua lão tổ đã báo mộng cho ta, bọn họ cũng nguyện ý lá rụng về cội, cùng nhau trở về Đông Châu.”

Ta ta ta… chuyện này, thật sự là Tề Hùng không nói nên được lời nào, từ từ nhìn vào Đường Nghiêu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right