Chương 645: Mời Chào, Lôi Kéo
Bị Nhiếp Viễn nghi ngờ, chuyện này khiến trong lòng Lý Chính Thanh thấy khó chịu.
Ngay cả Nhiếp Viễn cũng dám nghi ngờ Trưởng Lão của thánh địa, đây chính là tội chết.
Uy áp mạnh mẽ của Lý Chính Thanh áp chế gắt gao, Lý Chính Thanh cắn chặt hàm răng.
“Lần này thắng bại còn cần tranh luận sao? Món ăn của ngươi cùng Diệp Trường Thanh ăn bản là không có tư cách nào so sánh.”
“Ta…”
“Còn dám nghi ngờ uy nghiêm của thánh địa, đừng nói là ngươi, ngay cả Nhiếp gia ngươi cũng phải đi theo chôn cùng.”
Vị đạo uy hiếp trong lời nói này không cần nói cũng rất rõ ràng, mà Nhiếp Viễn nghe thấy lời này cũng không dám nói thêm gì nữa.
Nếu như Vân La thánh địa muốn tiêu diệt Nhiếp gia bọn hắn, đơn giản giống như bóp chết một con kiến vậy.
Hơn nữa đến lúc đó cũng không ai có thể bảo vệ bọn họ, coi như là có liên minh linh trù ra mặt cũng không thể được.
Trừ khi là hai cái thánh địa khác, có lẽ còn có thể ngăn cản được Vân La thánh địa.
Chỉ là những người này làm sao có thể vì một linh trù thế gia nho nhỏ đi đắc tội với Vân La thánh địa chứ? Điều này hiển nhiên là không có khả năng.
Chỉ có thể cắn răng nhận thua.
Thấy Nhiếp Viễn không nói thêm gì nữa, Lý Chính Thanh cũng thu hồi lại uy áp của bản thân, mà lần tỉ thí linh trù này cùng tuyên bố Diệp Trường Thanh chiến thắng rồi kết thúc.
Sau khi có kết quả, Từ Kiệt không kịp đợi chờ tiến lên đòi hỏi cái đùi Yêu Đế kia.
“Đã thua rồi, vậy có phải nên thực hiện một chút tiền đặt cược trước đó hay không?”
“Ngươi…”
Nghe vậy, Nhiếp Viễn tức giận nghiến răng nghiến lợi, mà Từ Kiệt thì hoàn toàn không thèm để ý đến.
“Sao vậy, ngươi muốn trốn nợ sao?”
Nhiếp Viễn tất nhiên là không nỡ thả cái đùi Yêu Đế kia, đây cơ hồ đã trở thành một biểu tượng của Nhiếp gia.
Trung Châu có rất nhiều tu sĩ, vừa nhắc đến Nhiếp gia bọn họ điều đầu tiên nghĩ đến cũng là Nhiếp gia có một cái đùi Yêu Đế.
Một khi mất đi, vậy danh tiếng của Nhiếp gia sẽ bị đả kích nghiêm trọng.
Nhìn thấy Nhiếp Viễn muốn đổi ý.
“Ta có thể cầm những thứ khác đến thay thế.”
Từ Kiệt liền tức giận cười, mẹ nó lão già này còn muốn chơi xấu? tốt, rất tốt.
Không nói nhảm thêm câu nào, Từ Kiệt trực tiếp lấy Truyền âm phù ra, sau đó đám người Tề Hùng, Hồng Tôn, Dư Mạt nháy mắt xuất hiện ở trong viện.
Nhìn thấy nhiều cường giả Đại Thánh đột nhiên xuất hiện như vậy, sắc mặt Nhiếp Viễn trầm xuống, mà sau đó Từ Kiệt đem mọi chuyện nói rõ ra.
“Tông Chủ, sư tôn, đây chính là nguyên liệu nấu ăn Yêu Đế đó, lão già này thua lại muốn nợ.”
“Yên tâm, hắn nợ không được.”
Nghe thấy là nguyên liệu nấu ăn Yêu Đế, Tề Hùng tràn đầy tán dướng khích lệ Từ Kiệt một phen, tiểu tử không tệ, lấy được đồ tốt.
Còn vấn đề mắc nợ quỵt tiền, căn bản là Tề Hùng không lo lắng, Nhiếp gia không cho, vậy thì bọn hắn tự mình đi lấy thôi.
Nhìn thấy đoàn người Tề Hùng đi đến trước mặt mình, đối mặt với nhiều cường giả Đại Thánh như vậy thần sắc Nhiếp Viễn căng thẳng nói.
“Ngươi… các ngươi muốn làm gì?”
“Không làm gì hết, có chơi có chịu, đứa trẻ ba tuổi cũng biết đạo lý này.”
“Nhiếp gia ta nguyện ý cầm những vật khác đến đổi.”
Những vậy khác căn bản đám Tề Hùng chướng mắt.
Trong mắt thần sắc đã chuyển dần thành không có thiện ý, đối với uy áp của mấy người Tề Hùng, trong lòng Nhiếp Viễn căng thẳng, chỉ có thể đưa ánh mắt về phía năm người Lý Chính Thanh.
Lúc này chỉ có Vân La thành địa mới có tư cách nhúng tay vào.
Chỉ là năm người Lý Chính Thanh lại hoàn toàn không có ý ra tay, thậm chí lúc nghe được cái đùi Yêu Đế kia năm người đã không nhịn được chảy nước miếng.
Nguyên liệu nấu ăn tốt như vậy, nếu để cho tay nghề của Diệp Trường Thanh nấu ra, mùi vị đó…
Hơn nữa chuyện này vốn là Đạo Nhất tông chiếm lý.
Hai bên ước định giao đấu, mà thứ bỏ ra để đánh cược cũng là do Nhiếp gia ngươi tự nguyện, hiện tại thua cuộc lại muốn quỵt nợ, như vậy rõ ràng là không có gì để nói.
Cho nên đối mặt với ánh mắt của Nhiếp Viễn, Lý Chính Thanh trực tiếp mở miệng nói.
“Tề Tông Chủ nói không sai, có chơi có chịu, đây là đạo lý mà đứa trẻ ba tuổi cũng biết, hai bên các ngươi tự nguyện giao đấu, cũng như đã xác định tiền đặt cược, bây giờ thua tất nhiên là phải thực hiện.”
Nghe xong lời này của Lý Chính Thanh, Nhiếp Viễn đã biết cái đùi Yêu Đế kia sợ là giữ không được nữa rồi.
“Ngươi tự mình đi lấy, hay là chúng ta tự đi lấy?”
Đối mặt với uy áp của đám người Tề Hùng, Nhiếp Viễn tự nhiên là không dám cự tuyệt.
Huống chi, ngay cả bọn người Lý Chính Thanh cũng không đứng về phe hắn, vậy thì càng không có dũng khí phản kháng.
Mặt âm trầm gật đầu đáp, biểu thị trong vòng ba ngày sẽ đem đùi Yêu Đế kia đến, đám người Tề Hùng lúc này mới hài lòng nhẹ gật đầu.
Vốn là mượn chính mình đột phá linh trù cấp chính, đến hung hăng vả mặt Đường gia, nhưng ai biết đến sau cùng lại là kết quả như vậy.
Liếc nhìn chằm chằm Diệp Trường Thanh một chút, trong mắt mờ mịt lóe lên thần sắc chấn kinh.
Nhìn trẻ tuổi như vậy, nhưng tay nghề lại có thể đạt đến mức độ này.
Trong lòng Nhiếp Viễn, liền xem như ba tên linh trù cấp chín khác ở Linh Châu, hắn cũng không kém quá nhiều, thế nhưng so sash với Diệp Trường Thanh, hai bên hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Cho dù hắn có nguyện ý thừa nhận hay không, trù nghệ của Diệp Trường Thanh tuyệt đối là vượt xa hắn.
“Đi.”
Trầm giọng nói một câu, Nhiếp Viễn nhanh chóng dẫn một đám người Nhiếp gia xám xịt rời đi.
Khi đến vênh vang đắc ý bao nhiêu, khi rời đi thì mất mặt bấy nhiêu.
Lý trưởng lão ngược gia không đi cùng đám người Nhiếp gia và Nhiếp Viễn.
Lúc này hắn là một mặt hiếu kỳ đánh giá Diệp Trường Thanh.
Theo tỷ thí vừa rồi, trù nghệ của Diệp Trường Thanh, tuyệt đối là vượt qua linh trù cấp chín.
Chẳng lẽ kẻ này đã đạt đến cảnh giới linh trù Thánh cấp.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lý trưởng lão cũng là tràn ngập rung động, dù sao đây là lần đầu tiên trong lịch sử.
Trong mắt tỏa sáng, Lý trưởng lão nhịn không được nói.
“Trù nghệ của Diệp tiểu hữu cao siêu, không biết có suy nghĩ vào liên minh Linh trù của chúng ta?”
Một nhân tài như vậy, vậy dĩ nhiên là phải lôi kéo một chút, nếu có linh trù Thánh cấp tọa trấn, vậy sức mạnh của liên minh Linh Trù tại Trung Châu rõ ràng cũng sẽ tăng lên không ít.
Dù sao ai không muốn nếm thử tay nghề của linh trù Thánh cấp chứ?
Hơn nữa, không thấy năm người Lý Chính Thanh vừa rồi, đối mặt với mỹ thực của Diệp Trường Thanh, đều là khó khống chế.
Cái này không thể nghi ngờ đã nói rõ, giữa linh trù cấp chính và linh trù Thánh cấp, sợ là có một đạo chất khác biệt.
Trước kia những trưởng lão thánh địa Lý Chính Thanh, xem như là đối mặt với linh trù cấp chín, cũng tuyệt đối không có khả năng biểu hiện như vậy.
Chỉ là, đối mặt với lời mời của Lý trưởng lão, Diệp Trường Thanh còn chưa mở lời, Từ Kiệt ở một bên đã dẫn đầu từ chối.
“Trường Thanh sư đệ là trưởng lão chủ tọa của Đạo Nhất tông ta, sao có thể gia nhập liên minh Linh trù của các ngươi, không được, việc này tuyệt đối không được.”
Nói đùa, còn muốn cướp người?
Nghe lời này của Từ Kiệt, Lý trưởng lão sững sờ, Đạo Nhất tông? Chưa từng nghe nói qua a.
Cuối cùng vẫn là mặt dày mày dặn hỏi thăm một phen, Lý trưởng lão mới biết được, thì ra là tông môn ở Đông Châu.
Chỉ là mắt nhìn mấy người Tề Hùng, Dư Mạt đang nói chuyện với bọn Lý Chính Thanh, trong lòng Lý trưởng lão âm thầm kinh ngạc.
Tông môn Đông Châu này thực lực không khỏi có chút quá mức kinh khủng đi.
Không nói những cái khác, chỉ riêng số lượng cường giả Đại Thánh này, chỉ sợ cũng chỉ là ít hơn thánh địa một chút, đặt ở Trung Châu, vậy cũng là gần bằng thánh địa rồi.
Từ khi nào mà tông môn Đông Châu lại trở nên mạnh như vậy.
Có điều Đạo Nhất tông như thế nào, Lý trưởng lão cũng chỉ là âm thầm chấn kinh, vẫn chưa truy hỏi đến cùng.
Dù sao liên minh Linh trù của bọn họ cùng Đạo Nhất tông cũng không có ân oán gì, hai bên căn bản không có giao tiếp.
Lúc này điều mà Lý trưởng lão quan tâm nhất, vẫn là làm thế nào để mời Diệp Trường Thanh vào liên minh Linh trù.
Cho nên, lúc này Lý trưởng lão cũng là ở tại Đường gia không đi.
Hai ngày sau, mỗi ngày Lý trưởng lão đều sẽ đích thân đến bái phỏng Diệp Trường Thanh, đương nhiên, ngoại trừ lôi kéo Diệp Trường Thanh, còn có mục đích khác không, vậy thì cũng không biết.
Dù sao tên này cũng theo lăn lộn mấy bữa cơm.
Lần đầu tiên, dù hắn là trưởng lão của liên minh Linh trù, đều kinh động như gặp thiên nhân.
Cái này tuyệt đối không phải linh trù cấp chín có thể so sánh, xác định, Diệp Trường Thanh ít nhất là đạt đến Thánh cấp tầng thứ.
Trong lúc nhất thời, trong lòng Lý trưởng lão đối với suy nghĩ chiêu gọi Diệp Trường Thanh, càng thêm bức thiết.
Vừa có thời gian là quấn lấy Diệp Trường Thanh, không ngừng giới thiệu liên minh Linh trù cho hắn, cùng thêm vào chỗ tốt của liên minh Linh trù.
“Diệp tiểu hữu, ngươi vào liên minh Linh trù không có chỗ xấu, chỉ có tốt a.”
“Cái kia Lý trưởng lão, ta đã nói rõ ràng rồi, tạm thời không cân nhắc về phương diên này.”
“Đừng a, ta biết Diệp tiểu hữu lòng mang Đạo Nhất tông, nhưng giữa hai bên cũng không có xung đột a.”
“Liên minh Linh trù không giống với tông môn, đối với thành viên cũng không có yêu cầu mang tính cưỡng chế nào, nói thẳng ra, càng giống như tất cả linh trù Trung Châu tụ tập lại một chỗ, hỗ trợ, bổ sung cho nhau.”
“Nếu như Diệp tiểu hữu chịu vào liên minh Linh trù của chúng ta, chẳng những không có trách nhiệm gì, liên minh Linh trù của chúng ta còn trở thành hậu thuận vững chắc của Diệp tiểu hữu.”
“Sau này nguyên liệu nấu ăn trân quý, tài nguyên tu luyện, liên minh đều sẽ ưu tiên cung cấp cho Diệp tiểu hữu, đây là kiếm bộn không lỗ đó.”
Vì có thể mời chào Diệp Trường Thanh, Lý trưởng lão đã là không biết bỏ hết vốn liếng.
Liên minh Linh trù xác thực là tổ chức do đông đảo linh trù ở Trung Châu tự lập, có điều phát triển nhiều năm như vậy, liên minh Linh trù kỳ thực cũng không thể xem thường.
Chiêu mộ không ít Thánh giả, thậm chí là Đại Thánh để cung phụng.
Luận thực lực, cũng là thế lực thứ hai sánh với thánh địa, bá chủ một phương.
Giống như những người Đường gia, Nhiếp gia này thêm vào liên minh, không những không có chỗ tốt gì, còn nhất định hàng năm phải giao nộp hội phí.
Đương nhiên, liên minh có được nguyên liệu nấu ăn trân quý, cũng sẽ ưu tiên cung cấp cho thành viên của liên mình, chẳng qua đó là cần phải dùng tiền mua.
Mà Lý trưởng lão cùng Diệp Trường Thanh nói, là hoàn toàn không cần tiền, chỉ cần Diệp Trường Thanh muốn, liên minh liền trực tiếp đưa.
Đây là lần đầu tiên, Đường Nghiên ở một bên nghe được điều kiện của Lý truownrglaox, trong lòng cũng là ngũ vị tạp trần.
Mẹ nó đều là linh trù, sao lại khác biệt to lớn như vậy.
Không cần hội phí còn chưa tính, còn cung cấp các loại nguyên liệu nấu ăn trân quý, thậm chí còn có tài nguyên tu luyện.
Cái này mẹ nó quả thật là khác biệt một trời một vực.
Chỉ là nghĩ lại, Đường Nghiêu lại có chút kỳ quái nói, những điều kiện này, Lý trưởng lão này có tư cách quyết định?
Cho nên, khi Diệp Trường Thanh vẫn như cũ lắc đầu cự tuyệt, biểu thị không cảm thấy hứng thú, Lý trưởng lão bất đắc dĩ rời đi, Đường Nghiêu liền vội vàng đuổi theo.
“Ta nói, có phải ngươi đang lừa đối phương không? Những điều kiện này là ngươi có thể làm chủ?”
Đường Nghiêu lo lắng Lý trưởng lão chỉ là vì lừa gạt Diệp Trường Thanh thêm vào liên minh, nếu thật là như thế, vậy hắn là không đáp ứng.
Tuy nói hắn cũng là một thành viên của liên minh, nhưng trong lòng lại là hướng về Diệp Trường Thanh, sao có thể trơ mắt nhìn Diệp Trường Thanh bị lừa.
Đối với quan hệ của Đường gia cùng Đạo Nhất tông, Lý trưởng lão những ngày này cũng hoàn toàn hiểu được.
Một nhà trên dưới liếm cẩu, phi, lão phu đều khinh thường làm đồng bọn với các ngươi.
“Sự tình ta tự nhiên là đã báo lên, hơn nữa minh chủ bọn họ đang ở trên đường chạy tới, những cái kia điều kiện ta vừa mới nói kia, đã là bảo thủ, chờ minh chủ bọn họ đuổi tới, đoán chừng điều kiện này còn thay đổi.”
Lý trưởng lão bình tĩnh nói, mà nghe vậy, Đường Nghiêu lại là trực tiếp sững sờ tại chỗ.