Chương 655: Ta, Ta Run Châ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 655: Ta, Ta Run Châ

Biến cố xảy ra đột ngột khiến cho tất cả mọi người có mặt đều bị choáng váng.

Một tên Thánh giả lớn như vậy, vậy mà chỉ trong nháy mắt, nói biến mất là biến mất.

Ba tên Thánh giả còn lại của đại gia tộc thì tỏ ra ngu ngơ đứng nguyên tại chỗ, mà trên boong thuyền, Lâm Lạc Trần là người đầu tiên xác nhận cỗ khí tức quen thuộc này.

“Sư… sư tôn…..”

Nàng vốn đã hạ quyết tâm, nhưng lúc này lại bị làm cho mờ mịt.

Nàng khẳng định người vừa mới ra tay chính là sư tôn, nhưng hắn lại có thể dùng một kiếm giết chết một tên Thánh cảnh đại thành, vậy tu vi của sư tôn…

Hai mắt nàng đỏ hoe, nhưng một giây sau, bên trong khoang thuyền không gian linh chu của Đường gia vậy mà thực sự truyền đến thanh âm của Hồng Tôn, chỉ là…

“Đừng gọi ta là sư tôn, ta không có như loại nghịch đồ như ngươi, là ngươi tự nói muốn đoạn tuyệt quan hệ sư đồ chúng ta.”

“Ta, sư tôn, ta không phải…”

“Đừng, đừng, đừng, lão phu chịu không nổi cái tiếng gọi sư tôn này của ngươi đâu.”

Trong lòng Hồng Tôn rõ ràng là đang tràn đầy oán hận, suy đi tính lại cũng cảm thấy như thế, bản thân hắn vô duyên vô cớ bị đồ đệ nói muốn đoạn tuyệt quan hệ, nếu đổi lại là ai thì nhất định sẽ cảm thấy khó chịu như hắn, huống chi lòng dạ của Hồng Tôn cũng không lớn như vậy.

Lâm Lạc Trần nhìn bộ dạng không biết đâu mà lần của Hồng Tôn, còn Từ Kiệt thì đang một chân đạp lên sứ thần Đại Uyên, trên mặt là nụ cười đang cười trên nỗi đau của người khác rồi nói.

“Sư muội, lần này ngươi thảm rồi, dám đắc tội với sư tôn.”

“Sư huynh, ta…”

“Đừng nói nữa, ta cũng không có cách nào cả, tự mình nghĩ cách đi.”

Trước đó hắn từng bị Hồng Tôn bạo đánh một trận, cho nên Từ Kiệt cũng không muốn lại bị liên lụy.

Tứ sư muội, là do ngươi tự mình gây họa, cho nên tự mình tìm cách giải quyết đi, sư huynh ta cũng là lực bất tòng tâm.

Thấy vậy, Lâm Lạc Trần hơi đỏ mặt, lại nghĩ đến những lời muốn đoạt tuyệt quan hệ sư đồ bọn họ mà nàng đã nói với hắn trước đó, trong lòng cũng cảm thấy rất khó chịu.

Không biết là vì lý do gì, mà bầu không khí lúc này bắt đầu trở nên kỳ lạ.

Mãi cho đến khi ba tên Thánh giả còn lại của đại gia tộc lấy lại được tinh thần lại, lúc này mới ào ào giận dữ quát.

“Muốn chết.”

“Chết tiệt, mặc kệ các ngươi là ai, hôm nay bất luận là ai cũng không thể rời khỏi đế đô.”

“Chỉ có một tên Đại Thánh mà cũng dám diễu võ ra oai sao?”

Bọn họ của lúc nãy đúng là bị một kiếm kia làm cho kinh hãi, nhưng hiện tại đều đã lấy lại tinh thần, một tên Đại Thánh thôi mà, nói trắng ra thì cũng không đủ để tứ đại gia tộc coi trọng.

Tuy nhiên, trong khi ba tên của đại gia tộc này vẫn đang hét lên giận dữ, bên trong khoang thuyền, đột nhiên xuất hiện một cái lưỡi câu lớn bắn ra.

Sau đó, một tên Thánh giả trong đó bị móc chuẩn xác, sưu một tiếng, ngay lập tức biến mất tại chỗ.

Hả? ? ?

Tiếng mắng mỏ đột ngột dừng lại, vừa rồi là chuyện gì vậy?

Mẹ nó một tên Thánh giả lớn như vậy, lại biến mất luôn rồi?

Hai tên Thánh giả còn lại của đại gia tộc thì là hai mặt nhìn nhau, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, vì sao nhóm người này lại mang đến cảm giác có chút tà ác.

Về phần vị Thánh giả bị móc câu đưa vào khoang thuyền, hắn nhìn lấy mọi người bên trong khoang thuyền đang ngồi vây chung một chỗ, vẻ mặt lúc đầu là tức giận, sau đó là sắc mặt âm trầm, cuối cùng là lộ ra vẻ hoảng sợ.

“Thiên Nhân cảnh sao? Chỉ với từng ấy tuổi mà đã đạt đến cảnh giới này, thiên phú rất cao.”

“Thánh cảnh.”

“Vẫn là Thánh cảnh?”

“Tại sao mịa nó lại có nhiều Thánh cảnh như vậy?”

Ánh mắt nhanh chóng dò xét qua mọi người tại đây, nhưng khi hắn nhìn thấy nhiều cường giả Thánh cảnh như vậy, cũng làm cho người này bị choáng váng.

Cho đến khi ánh mắt của hắn nhìn về phía mấy người cầm đầu là Dư Mạt và Tề Hùng, lúc đầu thì cảm thấy có hơi nghi hoặc, nhưng ngay sau đó thì giống như gặp phải quỷ, trên trán cũng không ngừng túa ra mồ hôi lạnh.

“Hả? Tại sao lại không cảm nhận được tu vi chứ?”

“Đại Thánh……”

“Chờ đã, vì sao người này không cảm giác được? Vẫn là Đại Thánh?”

“Mẹ kiếp, cái này, cái này, cái này…”

Hắn nhìn về phía Tề Hùng và Hồng Tôn, nhưng lại không thể cảm nhận được một điểm tu vi nào, vì vậy chỉ có một cách giải thích, đó chính là những người này đều đã đạt đến tu vi cấp Đại Thánh.

Hơn nữa, tính ra thì mẹ nó ở chỗ này có tổng cộng mười một vị Đại Thánh.

Hắn cảm thấy đầu ong ong, hai chân mềm nhũn, người này trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất, thật vừa đúng lúc hành đại lễ với đám người Tề Hùng.

Hả? ? ?

Cái quỳ này quả thực làm cho bọn người Tề Hùng không biết làm sao, hai mặt nhìn nhau, Mạc Vân nghi hoặc hỏi.

“Đây là có ý gì?”

“Ta không biết, có lẽ đó là phong tục đặc biệt của Đại Võ.”

“Phong tục? Gặp nhau chào hỏi là quỳ xuống sao?”

“Ờ… Có lẽ là vậy.”

Mẹ nó làm gì có chỗ nào có phong tục vừa gặp nhau là đã quỳ xuống chứ, cho nên Tề Hùng cũng chỉ tỏ ra thờ mà mở miệng hỏi.

“Ngươi đây là…”

“Tiền, tiền bối… . Ta run chân.”

Hả? ? ?

Trước đó, tất cả mọi người còn chưa nghĩ tới chuyện, ở bên trong một cái khoang thuyền nhỏ nhỏ này vậy mà lại có ẩn giấu nhiều đại lão như vậy.

Mười một tên cấp Đại Thánh, cộng thêm nhiều Thánh giả như vậy, còn có rất nhiều tên cường giả cấp Thiên Nhân cảnh, từng này cũng đủ để dễ dàng tiêu diệt tứ đại gia tộc bọn họ.

Đá trúng thiết bản rồi, trong lòng của người này lúc này cũng chỉ có một cái ý nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, trước khi hắn có thể nghĩ ra biện pháp đối phó, phía bên ngoài, còn thừa lại hai tên Thánh giả của đại gia tộc, lúc này đã giận đến mức không chịu nổi, lập tức mở miệng nói.

“Muốn chết.”

“Chỉ là một tên Đại Thánh, thực sự cho rằng bản thân mình có thể một tayy che trời ở Đại Võ ta sao.”

Nghe thấy tiếng hét giận dữ của hai người đó, Thánh giả ở trong khoang thuyền lập tức khóc không ra nước mắt.

Mẹ nó, người ta không phải chỉ có một tên Đại Thánh, mà là mười một tên Đại Thánh, nếu như bọn họ muốn quét sạch Đại Võ cũng là chuyện rất dễ dàng.

Hai người bên ngoài càng hò hét sung sướng bao nhiêu thì hắn càng cảm thấy khiếp sợ bấy nhiêu.

Mà bọn người Tề Hùng nghe vậy thì lại cười lạnh một tiếng, nói.

“Há, xem ra Đại Võ ngươi quả nhiên không muốn thả chúng ta rời đi?”

“Không, không phải, tiền bối, ngươi…”

Nghe vậy, người này vội vàng muốn mở miệng giải thích, nhưng không biết có phải vì hồi hộp hay không mà lại nói chuyện ấp a ấp úng, hồi lâu cũng không nói được một câu trọn vẹn.

Một bên khác, mắt thấy đám người Tề Hùng không có trả lời, một cỗ khí tức đáng sợ không kém từ bên dưới đế đô phóng thẳng lên trời, hiển nhiên là của một tên Đại Thánh.

Có vẻ như Đại Thánh của tứ đại gia tộc đã xuất hiện.

Trong giây tiếp theo, một nam tử trung niên mặc đồ trắng xuất hiện trên bầu trời.

Thấy người tới, một đám văn võ đại thần của Đại Võ lần lượt hành lễ.

Người này chính là lão tổ cấp Đại Thánh của Thánh gia vừa bị Hồng Tôn giết chết kia.

Trên mặt hắn không nhìn ra vui mừng hay tức giận, chỉ thấy ánh mắt bình tĩnh của hắn nhìn về phía không gian linh chu của Đường gia.

Hắn khẽ nhíu mày, bởi vì hắn hoàn toàn không thể thăm dò được tình hình bên trong không gian linh chu, bởi vì thánh niệm của hắn hoàn toàn bị cách trở.

Điều này thật kỳ lạ, bọn họ đều là Đại Thánh, nhưng làm sao có thể chặn Thánh niệm của mình được?

Hắn không có trực tiếp ra tay, có lẽ là do tạm thời không tìm ra được thâm ý của đám người này, cho nên nam tử trung niên này chỉ nhàn nhạt nói.

“Còn mời đạo hữu hiện thân gặp mặt.”

Theo âm thanh, trong giây tiếp theo, bóng dáng của Hồng Tôn xuất hiện ở trước mặt nam tử trung niên này, mà khi nhìn thấy Hồng Tôn xuất hiện, Lâm Lạc Trần ở trên boong thuyền không còn khóc nữa.

“Sư tôn……”

“Nghịch đồ, đừng có mà gọi ta là sư tôn nữa.”

Về phần Hồng Tôn, hắn tức giận bĩu môi, mang dáng vẻ như thể lão phu sẽ không bao giờ tha thứ cho tên nghịch đồ như ngươi.

Sau đó lập tức quay sang nhìn nam tử trung niên.

“Đạo hữu vô cớ đến Đại Võ đế quốc chúng ta, lại vô cớ động thủ giết người, hành động như vậy có phải là hơi quá đáng không?”

Hai mặt nhìn nhau, trung niên nhân dẫn đầu nói, sau khi Hồng Tôn xuất hiện, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, tu vi của tên đó bất quá cũng chỉ là Đại Thánh sơ kỳ, còn thấp hơn hắn một cái cảnh giới nhỏ.

Trong lúc nhất thời, niềm tin trong lòng hắn cũng tăng lên gấp bội.

Nhưng khi Hồng Tôn nghe vậy thì lại mang sắc mặt lạnh nhạt mà trả lời.

“Ngươi không được nói bậy như vậy, hết thảy đều phải dựa vào chứng cứ, lão phu giết người khi nào?”

“Ngươi… Một kiếm vừa rồi ai cũng đều có thể thấy được, ngươi còn dám ngụy biện?”

“Ngụy biện? Hừ, rõ ràng là do hắn đụng vào kiếm của ta, liên quan rắm gì đến ta?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right