Chương 662: Ngươi Nói Tiến Công?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 662: Ngươi Nói Tiến Công?

Bên trong Linh Trù liên minh, ba vị minh chủ lấy lại tinh thần hai mắt nhìn nhau.

Thế mà đột ngột muốn đánh một trận chiến cùng với Đại Uyên đế quốc, ba người đều cảm thấy có chút khó tin.

“Làm sao bây giờ?”

Trong đó có một vị minh chủ yếu ớt mở miệng hỏi, nghe vậy một người khác nói.

“Nghe nói lần này Đại Uyên đế quốc còn liên hệ với Đan Sư liên minh, Đan Sư liên minh đã phái ra mất vị luyện đan sư cấp chín đem theo người chạy tới chỗ Đại Uyên đế quốc.”

“Đại Uyên đế quốc và Đan Sư liên minh quan hệ vẫn luôn rất tốt, tông môn của Đan Sư liên minh ngay ở trong cảnh nội của Đại Uyên, chuyện này không có gì lạ.”

“Vậy chúng ta?”

Quan hệ của Linh Trù liên minh và Đạo Nhất tông vẫn còn bày ra trước mắt, Đạo Nhất tông muốn đánh cùng Đại Uyên đế quốc, hơn nữa Đan Sư liên minh cũng nhúng tay vào, vậy hiện tại bọn họ có cần ra tay hay không.

Nhất thời ba người đều rơi vào trầm mặc, có điều cũng không mất quá nhiều thời gian ba người đã có quyết định.

“Đánh, Đan Sư liên minh cũng đã xuất thủ, Linh Trù liên minh ta tất nhiên không thể làm người đến sau.”

“Nói không sai.”

“Như vậy nhanh chóng chuẩn bị đi, chạy tới Đại Võ đế quốc trước.”

Ba vị minh chủ của Linh Trù liên minh sau một hồi do dự, vẫn quyết định sẽ nhúng tay.

Chủ yếu là Diệp Trường Thanh đối với Linh Trù liên minh quả thật quá quan trọng, hơn nữa quan hệ của hai bên vừa mới thành lập, hiện tại Đạo Nhất tông có chuyện, Linh Trù liên minh ngươi vậy mà ngồi yên không đến, như vậy làm cho người ta nghĩ thế nào?

Cho nên cũng không do dự quá nhiều, ba vị minh chủ liền quyết định ra tay.

Tất nhiên bên phía Diệp Trường Thanh cũng không biết chuyện này, hơn nữa đối với liên minh linh tru, Diệp Trường Thanh cũng không nghĩ nhiều gì, bọn họ có nhúng tay vào hay không cũng không đáng kể.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, một đoàn người Đạo Nhất tông cũng rời khỏi Đế Đô của Đại Võ đế quốc, tiến đến hướng biên giới hai nước.

Lâm Quân nhìn thấy một đoàn người của Đạo Nhất tông rời đi, trong mắt đầy vẻ phức tạp, hắn càng ngày càng không hiểu nổi cái tông môn mà muội muội bái nhập này.

“Trên đời này tại sao lại có tông môn không hợp thói thường như vậy?”

Còn có Lâm Lạc Trần, trong lòng lúc này còn không dám tin lắm quay sang hỏi mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt.

“Sư huynh, chúng ta thật…”

“Sư muội, ngươi cũng hỏi mấy lần rồi, mấy người sư tôn đã có quyết định, vậy chắc chắn là phải làm.”

“Đúng đấy, lại nói cũng chỉ là một Đại Uyên đế quốc mà thôi, cũng không phải là thánh địa.”

“Chuyện này…”

Nghe thấy mấy lời này, cũng chỉ là một Đại Uyên đế quốc mà thôi, Đại Uyên đế quốc này cũng không yếu được không hả.

Đạo Nhất tông chỉ có bấy nhiêu người, Đại Uyên đế quốc có đến mấy chục vạn đại quân đó, người ta chỉ cần so sánh số người cũng đủ để trực tiếp nghiền ép đó.

Nhưng từ trên người các vị sư huynh Lâm Lạc Trần lại hoàn toàn không nhìn ra chút vẻ căng thẳng nào cả.

Hình như là thật sự không có chút lo lắng nào về mấy chục vạn đại quân của Đại Uyên đế quốc.

Bởi vì người của Đạo Nhất tông không nhiều, lại dùng không gian linh chu cho nên rất nhanh đã đến được biên cảnh của hai nước.

Vì phòng bị Đại Uyên đế quốc, ở chỗ này Đại Võ đế quốc đã đặc biệt kiến tạo một tòa trọng trấn quân sự.

Lại thêm mấy chục vạn đại quân của Đại Uyên đế quốc khí thế hung hiểm, hiện giờ tòa trọng trấn ở biên giới này cũng đã sớm đề phòng nghiêm ngặt.

Trên tường thành từng đội từng đội quân sĩ đi qua đi lại dò xét, trong nội thành thì đã sớm chuẩn bị trọng binh.

Có thể nói các binh lính có thể chiến đấu của Đại Võ đế quốc có được, bây giờ đều đã đưa đến tụ tập ở chỗ này.

Lúc này một đám tướng lĩnh của Đại Võ trong nội thành biết được bọn họ phải nghe theo lệnh của Đạo Nhất tông, trong lòng đều là ngũ vị tạp trần.

Bọn họ là tướng quân của Đại Võ, nhưng bây giờ phải nghe mệnh lệnh của một đám ngoại nhân.

Trong lòng mọi người đều không khỏi có chút mâu thuẫn.

“Bệ hạ không biết là nghĩ gì, vậy mà để cho chúng ta nghe theo mệnh lệnh của một đám ngoại nhân.”

“Xuỵt, có mấy lời không thể nói quá nhiều, lại nói đó là chỗ tông môn của trưởng công chúa, thực lực của họ các ngươi cũng biết.”

“Nhưng mà ta chính là…”

Đang nói đến đây lại có binh lính thông báo, nói là người của Đạo Nhất tông đã đến.

Tuy rằng trong lòng có bất mãn, nhưng mà lệnh Hoàng đế khó không tuân, lại thêm vào thực lực của Đạo Nhất tông bày ra đó, chúng tướng sĩ vẫn phải tự mình ra khỏi thành nghênh đón.

Một đường đi vào đại điện trong thành, đám người Tề Hùng, Dư Mạt bệ vệ ngồi xuống, còn một đám tướng lĩnh của Đại Võ thì lại đứng bên dưới.

“Thượng tông, không biết tiếp theo chúng ta nên hành sự như thế nào?”

“Không vội, quân đội của Đại Uyên đế quốc đi đến chỗ nào rồi?”

“Theo thám tử hồi báo, còn ba ngày nữa là đến.”

“Ừm.”

Tề Hùng khẽ gật đầu, biết được vị trí của quân đội Đại Uyên, trong lòng Tề Hùng đã sớm có suy tính, mặt không thay đổi nói.

“Nếu để cho các ngươi thủ vững ở đây, đối mặt với quân đội của Đại Uyên, các ngươi có thể thủ bao nhiêu lâu?”

“Cái này…”

Do dự một chút, vị lãnh tướng cầm đầu bảo thủ nói.

“Nếu dựa vào thành trì cùng trận pháp hỗ trợ, một tháng hẳn là không vấn đề gì.”

“Đủ rồi.”

Tuy rằng quân đội Đại Võ chỉ có hơn một trăm ngàn, nhưng dù sao cũng có ưu thế địa hình.

Tòa quân sự trọng trấn này, thời điểm lúc kiến tạo đã hao tổn rất nhiều tâm tư.

Không chỉ có tường thành kiên cố, trong đó trận pháp, đan dược các loại cũng được chuẩn bị rất đầy đủ.

Dựa theo tòa quân sự trọng trấn này, ngăn trở quân đội Đại Uyên một tháng hẳn là không có vấn đề gì.

Chỉ là nghe thấy lời này của Tề Hùng, các tướng lĩnh đều có chút mơ hồ.

Vừa rồi bọn họ nói có thể ngăn cản một tháng không phải là giả, nhưng cái đó cũng vẻn vẹn chỉ là ngăn cản thôi, cũng không phải là đánh lui.

Lại nói, sau một tháng thì phải làm sao? Quân đội Đại Uyên không chỉ có quân số đông, tổng thể thực lực cũng mạnh hơn, xem như bằng vào tòa thành trì này có thể ngăn cản đối phương nhất thời, nhưng tuyệt đối không thể ngăn cản lâu dài, sẽ có một ngày bị công phá.

Tên tướng lãnh vừa mới nói chuyện kia có chút mơ hồ không hiểu Tề Hùng rốt cục đang suy tính gì, kiên trì hỏi lại.

“Chuyện này thượng tông, không biết ý của ngài là…”

“Há, nhiệm vụ của các ngươi chính là tử thủ ở trong thành, còn mấy cái khác không cần quan tâm.”

“Chuyện này không có vấn đề, có điều thời gian dài…”

“Yên tâm, không cần đến một tháng Đại Uyên tất sẽ rút quân, bởi vì chúng ta muốn tiến công.”

“Trong vòng một tháng nhất định rút quân, bởi vì… cái gì, tiến công?”

Ngay từ đầu còn chưa kịp phản ứng, có điều các tướng lĩnh rất nhanh đã trợn mắt há mồm nhìn về phía đám người Tề Hùng.

Bọn họ thật sự không nghe lầm chứ? Đối mặt với quân địch đông gấp mấy lần, không phòng thủ thì thôi đi lại còn muốn tiến công?

Mà cái này còn chưa hết, đối mặt với tướng lãnh Đại Võ dồn dập hỏi lại, câu trả lời của Tề Hùng càng làm cằm bọn hắn muốn rơi xuống đất.

“Chuyện này, không biết chúng ta nên tiến công như thế nào vậy thượng tông, thực lực của quân địch…”

“Hả, trực tiếp giết tới Đế Đô của bọn họ, nắm hoàng đế của bọn họ trong tay, bức ép đại quân của Đại Uyên rút lui.”

Hả ???

Ngu, triệt để ngu ra, một đám tướng lãnh Đại Võ thậm chí còn không dám tin vào tai của mình, ngươi nghe một chút xem đây là lời nói kiểu gì.

Mấy chục vạn đại quân của người ta tiếp cận, mẹ nó thế mà các ngươi còn muốn đi đánh Đế Đô của người ta, thậm chí còn muốn bắt hoàng đế Đại Uyên, như thế còn hợp lẽ thường không?

Trước đó, các tướng lĩnh của Đại Võ đã nghĩ tới vô số khả năng, thậm chí còn nghĩ tới những người này của Đạo Nhất tông hoàn toàn không biết gì về quân sự, tới rồi chỉ huy lung tung một trận.

Nhưng làm thế nào cũng không thể nghĩ tới đám người của Đạo Nhất tông này sẽ điên cuồng như vậy, cứ thế muốn bắt giặc phải bắt vua trước?

Các tướng lĩnh đều không tự chủ được đưa mắt nhìn về phía trưởng công chúa Lâm Lạc Trần, chỉ có điều lúc này Lâm Lạc Trần cũng ngu ngơ.

Bắt hoàng đế Đại Uyên? Tông chủ đang nghiêm túc sao? Hơn nữa lại còn nói nhẹ nhàng như vậy, người ta là quân vương một nước, ngươi cho rằng là bắt con gà sao, nói bắt là bắt?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right