Chương 669: Gặp Nhau Trong Cung

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 669: Gặp Nhau Trong Cung

“Ngươi ở đây chờ lát đi.”

Hắn quay đầu nói với Triệu Chính Bình, Triệu Chính Bình nghe vậy thì cũng yên lặng gật đầu, nhưng trong lòng đột nhiên có một loại dự cảm kỳ lạ, mẹ nó đừng nói mịa nó là tên sư đệ nào đó chứ?

Trên thực tế thì đúng là như vậy, vừa nhìn thấy người được dẫn vào phòng là Thẩm Tiên, Triệu Chính Bình lập tức rơi vào trầm mặc.

Mà Thẩm Tiên đương nhiên cũng nhìn thấy Triệu Chính Bình, nhưng hắn cũng không lộ ra bất kỳ sơ hở nào, mà trực tiếp hành lễ với lão thái giám.

“Tiểu nhân tham kiến lão công công.”

“Ừm, ngươi nói ngươi đã tịnh thân rồi sao?”

“Đúng vậy, gia cảnh của tiểu nhân bần hàn, vì mưu sinh cho nên tự đoạn mệnh căn, hy vọng có thể tiến cung kiếm miếng cơm ăn.”

“Được, cởi ra cho ta xem.”

“Ở đây sao?”

“Không ở đây thì ở đâu?”

“Vậy có phải nên tránh một chút không?”

Lời này của Thẩm Tiên chính là để ám chỉ Triệu Chính Bình, nhưng ai ngờ cái tên lão thái giám này lại tỏ ra thờ ơ mà khoát tay.

“Không sao, hắn cũng là người không có gốc rễ giống như ngươi.”

“Lão già kia, ngươi mịa nó muốn chết sao.”

Vừa nghe được lời này, Triệu Chính Bình tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, trong khi Thẩm Tiên cố nén cười, quả nhiên, Triệu sư huynh giống như mình nghĩ, có lẽ bản thân hắn cũng đã sử dụng thuật Tỏa Dương Công.

Không do dự nữa, Thẩm Tiên rất nhanh đã cởi quần của mình ra, mà lão thái giám thấy cảnh này lại càng tỏ ra kinh ngạc hơn, bước chân tiến đến cũng gần hơn.

“Chậc chậc, tay nghề này của hai người, sao lại điêu luyện như vậy?”

Phải biết, cắt mệnh căn là một cái việc cần phải có kỹ thuật, sơ sót một cái là có khả năng dẫn đến chết người, hơn nữa, nếu là một sư phó có tay nghề không tốt thì vết cắt càng không sạch sẽ.

Ai có thể ngờ hai người Triệu Chính Bình và Thẩm Tiên này đã làm mọi thứ một cách hoàn hảo không chút sai sót.

Lão thái giám thật sự rất khâm phục, có thể tự mình tịnh thân một cách sạch sẽ như vậy, quả thật khiến người khác nhìn mà than thở không thôi.

Đối mặt với sự hâm mộ của lão thái giám, Thẩm Tiên cũng cười không nổi nữa, ngươi mẹ nó mới là trời sinh thái giám, lão già kia, ngươi cứ chờ đó.

Sau khi kiểm tra và xác nhận không có vấn đề gì, lão thái giám mới yêu cầu Thẩm Tiên mặc quần vào trước.

Vừa định mang hai người tiến cung, lại có người tới bẩm báo, cũng là lời nói như cũ, đối phương đã tự mình tịnh thân.

“Lại có người tới? Mang vào đi.”

“Vâng.”

Người đó rất nhanh đã xuất hiện trong phòng, nhưng vừa nhìn thấy người này, khoé miệng của Triệu Chính Bình và Thẩm Tiên đều giật giật, chà, lại là sư huynh đệ của Đạo Nhất tông ta.

Liên tiếp tới ba người, mà nguyên một đám đều đã tịnh thân một cách cực kỳ sạch sẽ.

Điều này làm cho lão thái giám không khỏi kích động, hiện tại có phải là còn thiếu phần thưởng nữa đúng không?

Chỉ là loại kinh hỉ này cũng không kéo dài bao lâu, sau khi hơn mười người lần lượt kéo đến, khiến cho toàn thân lão thái giám hoàn toàn tê liệt.

Mẹ nó đang xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao có tới nhiều người đã tịnh thân như vậy chứ? Mẹ nó vậy là hắn đã đâm đầu vào ổ thái giám rồi sao?

Không cần tịnh thân gì nữa hết, người nào người nấy đều đã tự mình xử lý sạch sẽ, chuyện này cũng khiến lão thái giám chết lặng.

Nhìn thấy Triệu Chính Bình và hơn mười người khác đang đứng ở trong phòng, khóe miệng của lão thái giám co giật một cái, mẹ nó tại sao hôm nay lại tà môn như vậy chứ?

Về phần đám người Triệu Chính Bình, bề ngoài bọn họ đang tỏ ra bình tĩnh, nhưng trên thực tế thì cảm xúc của bất cứ người nào cũng đều đã lẫn lộn từ lâu.

Ai có thể ngờ, cuối cùng mọi người lại nghĩ đến việc đi cùng nhau, toàn mẹ nó xin làm thái giám mới chết chứ.

Quyết định tu luyện Tỏa Dương công quả nhiên không tầm thường mà?

Càng về sau, sắc mặt của vị sư huynh lúc này càng đỏ bừng.

Ngay trước mặt không ít đồng môn của mình như vậy, chẳng những phải cởi quần mà còn phải được lão thái giám khen ngợi không ngớt, sau đó lại nói câu nữa, ngươi sinh ra là để làm thái giám.

Cái này làm gì có ai chịu nổi chứ? Nếu không nhờ khả năng co đươc dãn được của Đạo Nhất tông, họ đã sớm giết chết lão già này.

Một ngày chiêu mộ được hơn mười người, hơn nữa còn đều không cần đi qua Tịnh thân phòng.

Vào buổi tối, khi lão thái giám đưa đám người Triệu Chính Bình vào cung, hắn vẫn còn cảm thấy bàng hoàng.

Có phải hắn đột nhiên gặp may? Phải chăng vận may đang đến?

Nhưng khi vận may đến thì đưa cho hắn bảo vật gì đó là được rồi, ngươi mịa nó đưa nhiều thái giám tới như vậy làm gì?

Tuy bản thân hắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của cấp trên giao phó, lẽ ra có thể nhận được chút phần thưởng, nhưng nhìn bọn người Triệu Chính Bình ở phía sau, cảm xúc trong lòng của lão thái giám vẫn có chút lẫn lộn.

Cái này gọi là gì, không phải mấy ngày trước đó không lúc nào có thể tuyển được người sao.

Mà tịnh thân cũng là chuyện rất phức tạp.

Nhưng ngày hôm nay, một ngày tới hơn mười người, mà toàn bộ đều đã trải qua quá trình tịnh thân, có thể nói là hoạt động theo phương thức dây truyền, hoàn toàn không cần hắn phải phí sức lực gì cả.

Tuy nói là chuyện tốt, nhưng không hiểu sao hắn lại không vui nổi.

Một đường dẫn đám người vào trong một góc ngách ở hoàng cung, nơi này có những dãy phòng thấp bé, bốn phía đều được bao bọc bởi tường cao.

“Các ngươi tạm thời ở chỗ này, ngày mai liền phân công nhiệm vụ, nhớ kỷ, buổi tối không được chạy lung tung.”

“Vâng.”

Nghe vậy, đám người Triệu Chính Bình cung kính đáp lại, sau đó lão thái giám dặn dò thái giám phụ trách nơi này vài câu rồi mới cất bước rời đi.

Những tiểu thái giám trẻ tuổi như đám người Triệu Chính Bình mới tiến cung, địa vị của bọn họ đương nhiên thấp nhất, khả năng cao là ngày mai họ sẽ làm một số công việc nặng nhọc và mệt mỏi nhất.

Chỉ là, điều này rõ ràng không làm khó được mọi người, lão thái giám vừa rời đi, bọn người Triệu Chính Bình đã ào ào đi tới trước mặt quản sự thái giám phụ trách.

“Tiểu nhân tham kiến đại nhân, tâm ý nho nhỏ tỏ ý thành kính.”

Vừa nói, hắn vừa lấy ra một viên đan dược tứ phẩm ra, bản thân hắn không dám lấy đan dược quá cao giai, cho nên chọn loại đan dược tứ phẩm là vừa đủ.

Thấy vậy, thái giám phụ trách quả nhiên lộ ra nụ cười, hướng Triệu Chính Bình gật đầu tỏ vẻ tán dương.

“Không tồi, coi như hiểu chuyện.”

“Đại nhân, đây là tâm ý của tiểu nhân.”

“Đại nhân, cái này là của ta.”

“Đại nhân…”

“Dưỡng phụ…”

Hả? ? ?

Mọi người lần lượt tiến lên,lần lượt lấy ra những món quà báo hiếu, đối với chuyện liên quan đến nhân tình thế thái* này, đệ tử Đạo Nhất tông nắm lòng bàn tay.

(Nhân tình thế thái: Mối quan hệ giữa người với người)

Phải biết tu tiên không chỉ là đánh đánh giết giết, mà còn phải chú ý đến nhân tình sành đời.

Tuy nhiên, tại sao trong đám người lại đột nhiên xuất hiện một thuật ngữ kỳ lạ như vậy chứ?

Mọi người tìm theo giọng nói đó nhìn lại, phát hiện ra đó là Thẩm Tiên, hắn vừa cầm trong tay một viên đan dược tứ phẩm, trong khi sắc mặt của hắn hiện lên một tia ôm đùi của thái giám phụ trách, sau đó tình chân ý thiết* hô.

(Tình chân ý thiết hô: gọi theo một cách chân tình thắm thiết như người thân trong nhà)

Thái giám phụ trách cũng bị một tiếng dưỡng phụ này làm cho ngây ngẩn cả người, nhưng lập tức tỏ ra vui mừng khôn xiết.

Người này, có đôi khi càng xấu lại càng muốn nhiều, thái giám không thể có con nối dõi, cho nên có rất nhiều thái giám quyền cao chức trọng được Hoàng đế sủng ái đều muốn nhận con nuôi.

Có lẽ là muốn dùng cách này để chứng minh mình vẫn là nam nhân, cho nên một tiếng dưỡng phụ này của Thẩm Tiên đã trực tiếp chạm đến trái tim của thái giám phụ trách, lập tức vỗ vai Thẩm Tiên.

“Ôi, tiểu tử ngươi, thôi vậy, bên phía Hoa Quý phi còn cần một tên thái giám thiếp thân, ngày mai ta giúp ngươi an bài qua đó.”

“Đa tạ dưỡng phụ.”

“Người một nhà mà, không cần phải khách khí như vậy.”

Khá lắm, nhìn Thẩm Tiên một bước lên trời, còn bên phía đám người Triệu Chính Bình ở bên cạnh hắn thì tỏ ra sững sờ, nhưng sau đó chính là cắn răng thầm mắng.

Ngươi mẹ nó thật ác độc.

Một tiếng dưỡng phụ đã khiến thái độ của thái giám phụ trách đối với Thẩm Tiên rất khác biệt.

Nhưng đối với việc này, mọi người ai cũng không đố kỵ nổi, bởi vì ngươi không cần thể diện sao?

Mọi người rất nhanh đã được sắp xếp ở lại, Thẩm Tiên đương nhiên là được ở gian phòng tốt nhất, một mình hắn một phòng, còn những người khác thì lại một phòng bốn người.

Nhưng người được ở nơi thoải mái nhất vẫn thuộc về Diệp Trường Thanh.

Ngày thường vốn không có ai đến Ngự Thiện phòng ăn cơm, mà nơi này cũng chiếm diện tích khá lớn, Diệp Trường Thanh lúc này đang nằm trên ghế tựa, vừa hưởng thụ sự phục vụ của Bách Hoa Tiên Tử, vừa ăn đồ ăn vặt do Chu Vũ làm, cuộc sống tạm bợ này, khỏi phải nói là thoải mái biết bao.

Một đêm không có chuyện gì đặc biệt, sáng sớm hôm sau, công việc trong cung bắt đầu trở nên náo nhiệt, cung nữ và thái giám, mỗi người thi hành chức vụ của riêng mình, từng bước làm các loại nhiệm vụ.

Đám người Triệu Chính Bình đương nhiên tham gia vào công việc ngoài lề nhất.

Tuy nói là đưa lễ, thái giám phụ trách quả nhiên đối với bọn họ có chút ưu đãi, nhưng chút ưu đãi này hiển nhiên không thể nào bằng cái tên Thẩm Tiên một bước lên trời kia rồi.

“Đi thôi tiểu tử, ta dẫn ngươi đi gặp Hoa Quý phi.”

Sau khi an bài xong cho đám người Triệu Chính Bình, thái giám phụ trách quay đầu nói với Thẩm Tiên, Thẩm Tiên nghe vậy liền cung kính gật đầu.

“Nhớ kỹ, vào trong cung của Quý phi, nhất định phải thông minh một chút, hiểu rõ cái gì nên biết cái gì không nên, lúc nào cũng phải giữ đầu óc tỉnh táo, gặp khó khăn gì thì nhớ liên lạc với ta.”

“Đã biết thưa dưỡng phụ.”

“Ai…”

Dọc đường, hắn vẫn còn cẩn thận chỉ điểm cho Thẩm Tiên, sau khi nhìn thấy hai người kia đã đi xa, hai người Triệu Chính Bình và Vạn Tượng đang giặt quần áo lập tức đưa mắt nhìn nhau.

Vạn Tượng càng lẩm bẩm.

“Hay là ta cũng đi tìm dưỡng phụ cho bản thân?”

“Ngươi nói cái gì?”

“Không có.”

Muốn để Vạn Tượng tự mình nói, hắn thực sự không thể làm được.

Thoáng cái đã trôi qua ba ngày, trong ba ngày này, từng người trong Đạo Nhất tông đều lục tục tiến nhập vào cung.

Hoặc là trở thành thái giám, hoặc trở thành cung nữ, dù sao cũng có nhiều cách.

Lúc này đi dạo trong cung, giữa các sư huynh đệ còn ngẫu nhiên gặp phải nhau, mọi người vẫn tỏ ra bình tĩnh làm như không quen biết.

Hiện tại e rằng ngoại trừ Lâm Lạc Trần, những đệ tử còn lại đều đã vào cung, chỉ chờ đám người Tề Hùng hạ lệnh.

Về phần người nào hoà nhập tốt nhất thì đó chính là Thẩm Tiên.

Một câu “Dưỡng phụ” của lúc trước đã khiến hắn một bước lên trời, sau đó trực tiếp được an bài ở bên cạnh Hoa Quý phi, cũng không biết tên tiểu tử này đã làm thế nào mà nhanh chống nhận được sự ưu ái của Hoa Quý phi, còn được nàng ta coi trọng mấy phần.

Hiện tại đã nghiêm chỉnh trở thành chủ quản ở trong cung Quý phi.

“Thẩm Tiên sư đệ, hắn đã gặp qua hoàng đế Đại Uyên rồi sao.”

Vào ban đêm, mấy người Triệu Chính Bình tụ tập trong phòng nói chuyện.

“Còn cách nào khác nữa chứ, hay là ngươi cũng đi bái một người nào đó làm dưỡng phụ đi?”

“Không vội, chờ mệnh lệnh của tông chủ và sư tôn đi rồi tính tiếp.”

Triệu Chính Bình nhếch môi, ta bái cái rắm, nếu hắn muốn bái mẹ nó đã bái từ lâu.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại nhíu mày.

“Vì sao không có tin tức gì về cái tên Từ Kiệt tiểu tử này chứ, rốt cuộc là hắn đã vào cung hay chưa?”

“Theo lý mà nói, với bản lĩnh hiện tại của Từ Kiệt, hẳn là đã vào cung từ lâu rồi.”

“Ta cũng đã hỏi qua, nhưng vẫn không có tin tức gì về Từ Kiệt sư đệ.”

“Lạ nhỉ.”

Hiện tại, ngoại trừ Lâm Lạc Trần và Từ Kiệt, những người khác đã được xác nhận là đang ở trong hoàng cung.

Vốn dĩ Từ Kiệt nên là người ít xảy ra chuyện nhất, nhưng bây giờ không có tin tức gì, ngay cả Triệu Chính Bình cũng cảm thấy kỳ quái, tiểu tử này đang làm cái gì vậy?

Chẳng lẽ lại đi câu lan rồi sao?

Nhưng nghĩ lại thì cảm thấy chuyện đó là không có khả năng xảy ra được, tiểu tử này mặc dù không đáng tin cậy, nhưng hắn làm đại sự chưa từng phạm sai lầm.

“Tiếp tục chú ý.”

“Được.”

Mọi người đều quan tâm đến tung tích của Từ Kiệt và Lâm Lạc Trần, mà sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Tiên đã đi theo Hoa Quý phi đến thỉnh an Thái hậu.

Bọn họ nắm chắc thời gian khi mặt trời lặn rồi mới đến đó, chủ yếu là vì quan hệ giữa Hoa Quý phi và Thái hậu căng thẳng, hậu cung hiện tại của Đại Uyên đế quốc cũng không có hoàng hậu.

Mấy vị Quý phi đã để mắt đến vị trí này, mà Hoa Quý phi là người trong số đó được hoàng đế hết sức sủng ái, nghiễm nhiên trở thành đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ nhất.

Nhưng Thái hậu lại hết lần này tới lần khác tỏ ra không thích Hoa Quý phi, mà muốn nâng đỡ một phi tần khác thượng vị, cho nên quan hệ giữa hai người như thế nào cũng có thể nghĩ ra được.

Chỉ là công việc bề ngoài vẫn phải làm, cho dù không thích thì vấn đề thỉnh an vẫn phải làm.

Chỉ có một mình Thẩm Tiên được đưa vào tẩm cung của Thái hậu, Hoa Quý phi vừa đi vừa nhỏ giọng dặn dò .

“Đợi lát nữa tiến vào, ngươi không cần phải mở miệng nói chuyện, chỉ cần tuân theo lễ nghi là được, Thái hậu có hỏi ngươi cái gì thì cũng không cần đáp lại, nhưng nhớ kỹ không được chống đối.”

“Nương nương yên tâm, tiểu nhân biết.”

“Ừm.”

Hai người rất nhanh đã tới đại điện, thái hậu đã ngồi trên chủ toạ, Hoa Quý phi cung kính hành lễ, nhưng thái hậu chỉ thấp giọng đáp lại.

Sau đó, nàng ta lập tức liếc nhìn Thẩm Tiên đang ở phía sau, cười lạnh nói.

“Hoàng quý phi tìm được tân hoan rồi sao?”

“Chỉ là một thái giám thiếp thân thôi.”

“Ngẩng đầu lên.”

Nghe vậy, Thẩm Tiên chỉ có thể bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, nhưng vừa nhìn một cái, toàn thân Thẩm Tiên đã trực tiếp bị làm cho ngây ngẩn cả người.

Không phải bởi vì thái hậu, mà là bởi vì bên cạnh thái hậu có một nam tử trẻ tuổi, mẹ nó không phải Từ Kiệt sao? Tại sao hắn lại ở trong cung của thái hậu?

Hai người ở phía đối diện nhìn nhau, vì vừa rồi Thẩm Tiên hắn cúi đầu xuống cho nên Từ Kiệt không nhận ra.

Lúc này bốn mắt chạm nhau, hai người nhất thời có chút mê mang, tình huống này là sao?

Về phần Thái hậu cũng không phát giác ra được cái gì, tuỳ ý dò xét một cái, rồi thản nhiên nói.

“Lớn lên xinh đẹp như vậy, nhưng phải học quy củ trong cung, nếu không bản thân mình chết lúc nào không biết.”

“Tiểu nhân biết.”

Đây là muốn mượn Thẩm Tiên để đánh phủ đầu lên người Hoa Quý phi, Thẩm Tiên vội vàng cúi đầu nói.

Hiện tại hắn không quan tâm đến Thái hậu và Hoa Quý phi, hắn chỉ thắc mắc mẹ nó tại sao Từ Kiệt lại ở đây?

Hắn cũng ứng tuyển vào cung làm thái giám sao? Nhưng vì sao lại được phân đến chỗ của Thái hậu chứ?

“Được rồi, không có việc gì nữa thì lui ra đi.”

Không có xung đột trực tiếp, Thái hậu chỉ xua tay, ra hiệu cho Hoa Quý phi có thể rời đi.

Thừa dịp xoay người, Thẩm Tiên lặng lẽ liếc nhìn Từ Kiệt, chỉ thấy sau khi thái hậu đứng dậy, Từ Kiệt vội vàng tiến lên đỡ lấy, mà lúc hai người tiếp xúc vào nhau, trong ánh mắt của thái hậu hiển nhiên lộ ra vẻ tràn đầy yêu thương.

Có gì đó không ổn, hai người này chắc chắn có vấn đề gì đó…

Vừa nhìn là biết nhất định có vấn đề, rất nhanh, ở sâu tận đáy lòng của Thẩm Tiên hiện lên một suy đoán kinh người.

Mẹ nó Từ Kiệt, đừng nói là cái tên này đã đem Thái hậu… cho… cho…. Mẹ nó nhân tài mà.

Ai cũng không ngờ, Từ Kiệt lại làm ra loại chuyện này tàn nhẫn như vậy.

Trên đường trở về tẩm cung của Hoa Quý phi, Thẩm Tiên cũng tìm cơ hội nhờ Triệu Nhu mang tin tức của Từ Kiệt cho đám người Triệu Chính Bình biết.

Hiện tại, Triệu Nhu là cung nữ, đương nhiên không thể so với Thẩm Tiên, nhưng nàng cũng là người của Hoa Quý phi, cho nên cơ hội cho hai người gặp nhau không ít.

Ai biểu Thẩm Tiên hiện tại là tổng quản thái giám của Hoa Quý phi chứ.

Vào ban đêm, khi bọn người Triệu Chính Bình nhận được tin tức về Từ Kiệt, tất cả bọn họ đều cảm thấy rất kỳ lạ, tẩm cung của Thái hậu sao?

“Từ sư đệ thật sự…”

Vạn Tượng há hốc miệng, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Vốn tưởng rằng Thẩm Tiên đã rất bạo rồi, không ngờ tới Từ Kiệt hắn còn hung bạo hơn, trực tiếp đi tới trước mặt thái hậu, lại còn lặng yên không một tiếng động tạo ra bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.

“Hiện tại chỉ còn lại một mình Lâm sư muội.”

Triệu Chính Bình lắc đầu mở miệng nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right