Chương 675: Chạy Trố
Tại Đế Đô Đại Uyên, người của Đường gia sau khi nhận được mệnh lệnh của Tề Hùng cũng tiến vào trong thành.
Một đường đi vào tuy rằng chung quanh đều là quân đội của Đại Uyên đế quốc, có điều người của Đường gia cũng không gặp phải bất kì nguy hiểm gì.
Dù sao hiện giờ lão tổ, hoàng đế, văn võ bá quan đều ở trên tay của người ta, những binh lính này cũng không dám tự tiện hành động.
Đi thẳng tới hoàng cung, nhìn thấy mấy người Tề Hùng nhàn nhã nằm ở trong hậu hoa viên, bên cạnh là văn võ bá quan của Đại Uyên đế quốc, còn có hoàng đế, nhìn thấy sắc mặt của cả đám đều tái nhợt, tu vi cũng đều bị phong ấn lại.
“Cái này…”
Tình huống này làm cho Đường Nghiêu không nhịn được khóe miệng giật giật mấy cái, thật sự đem nơi này coi là nhà mình sao.
“Tề tông chủ.”
“Đến đây, không gặp phải nguy hiểm gì chứ?”
“Nguy hiểm thì không gặp phải, có điều tiếp theo chúng ta phải làm sao bây giờ? Rút lui như thế nào?”
Kế hoạch thì thành công rồi, nhưng mà rút lui như thế nào đây?
Chờ đến khi mấy chục vạn đại quân cùng bảy vị Đại Thánh của Đại Uyên đế quốc trở về, đến lúc đó thì lại phiền toái.
Tâm lý của Đường Nghiêu có chút không chắc chắn, chủ yếu là mấy người Tề Hùng chơi lớn quá, hắn thấy mấy chuyện này hoàn toàn giống như là đang thực hiện trò xiếc người đi trên dây.
“Các ngươi trốn không thoát đâu, trẫm tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi.”
Hoàng đế Đại Uyên cách đó không xa, nghe thấy lời nói của Đường Nghiêu liền hung hãn nói.
Đã tỉnh lại rồi, có điều khi biết được bản thân đã mất đi một bên thận, suýt nữa thì hắn tiếp tục ngất đi.
Quả thận này không còn nữa, sau này làm sao bây giờ.
Có điều tiếng mắng chửi của hắn còn chưa kịp nói xong, Vạn Tượng ở bên cạnh lập tức đưa một bàn tay quạt tới.
“Im miệng.”
Đều đã thành tù nhân rồi còn phách lối như vậy, nếu không phải là mấy người tông chủ không cho phép, mẹ nó đã sớm làm ngươi chết bầm rồi, đến lúc đó cũng không phải là vấn đề của một quả thận nữa đâu.
Hắn hung tợn cắn răng, hoàng đế Đại Uyên uất hận.
Còn Tề Hùng lại không thèm để ý đến hoàng đế Đại Uyên đang giận mắng, chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, sau đó lập tức không tiếp tục nhìn thêm nữa.
Vừa nãy đã cưỡng ép hoàng đế Đại Uyên cùng văn võ bá quan phát hạ lời thề Thiên Đạo, vĩnh viễn không được quay lại quấy nhiễu Đại Võ đế quốc.
Cũng coi như là giải quyết nỗi lo về sau của Lâm Lạc Trần.
Đối với chuyện này, người của Đại Uyên tất nhiên không nguyện ý, nhưng mà tính mạng bị người ta nắm trên tay, hoàn toàn không có tư cách cự tuyệt, chỉ đành phải làm theo.
“Ngươi vội cái gì, đến lúc đó tự nhiên có biện pháp rời đi.”
Nhìn vẻ mặt táo bón của Đường Nghiêu, Tề Hùng khẽ cười nói.
Phương pháp rút lui đã sớm nghĩ kỹ rồi, điểm ấy căn bản không cần Đường Nghiêu phải lo lắng.
Nghe vậy lúc này Đường Nghiêu mới thở nhẹ nhõm một hơi.
Đúng lúc này một khối Hiển Ảnh trận bàn bên cạnh Tề Hùng đột nhiên phát sáng lên.
“A…”
Hắn hiếu kỳ kết nói trận bàn, bên trên màn sáng của trận pháp xuất hiện một nữ nhân cực kỳ bá đạo, xinh đẹp vô cùng.
Hai mắt nữ tử có thần, trong mắt tràn đầy khí tức quý phái.
Nhìn thấy Tề Hùng bên trong trận pháp, giống như không có gì bất ngờ, chỉ lạnh lùng nói.
“Ngươi là người phương nào?”
“Ngươi lại là người phương nào?”
“Thượng Hoàng cứu ta…”
Lúc này hoàng đế Đại Uyên đột ngột mở miệng kêu lên, nữ nhân này thật ra chính là hoàng đế của Thiên Vũ hoàng triều Mộc Phi Vũ, cũng là Nữ Đế duy nhất ở Trung Châu.
Đồng thời đã chấp chưởng Thiên Vũ hoàng triều nhiều năm, đã đem Thiên Vũ hoàng triều dẫn tới một độ cao chưa từng có, rất gần với tam đại thánh địa.
Mà Đại Uyên đế quốc cũng là nước phụ thuộc của Thiên Vũ hoàng triều, hàng năm đều cần dâng lên không ít tư nguyên cho Thiên Vũ hoàng triều.
Đây cũng là lý do vì sao hoàng đế Đại Uyên lại hướng về Mộc Phi Vũ cầu viện.
Nghe thấy hoàng đế Đại Uyên cầu cứu, sắc mặt Mộc Phi Vũ không đổi, ngữ khí vẫn bình tĩnh nói.
“Xem ra quả nhiên người đều ở trên tay các ngươi, nói đi, như thế nào mới bằng lòng thả người?”
“Ngăn cách qua một cái trận pháp màn sáng, nói mấy câu là phải thả người?”
“Nếu là trẫm tự mình đến đó, các ngươi một người cũng không đi được.”
Mộc Phi Vũ không thèm để ý nói ra, hơn nữa thật sự giống như chỉ liếc qua một chút.
Lúc hai người đang nói chuyện, đều không có ai chú ý tới Dư Mạt ở một bên sắc mặt trở nên vô cùng kỳ quái.
Mà hai người Vương Mãn cùng Nguyên Thương bên cạnh hắn lúc này cũng dùng một bộ mặt cổ quái nói.
“Lão già, nữ nhân này không phải… không phải…”
“Xuỵt.”
Hắn vội vàng ra hiệu cho hai người im lặng, mẹ nó không nghĩ tới ở chỗ này lại có thể gặp phải nữ nhân này, Dư Mạt thật sự có chút đau đầu.
Lúc còn trẻ Dư Mạt từng tới Trung Châu lịch luyện, cũng tại thời điểm đó hắn làm quen với Mộc Phi Vũ.
Thời điểm đó Mộc Phi Vũ còn chưa phải hoàng đế Thiên Vũ hoàng triều như bây giờ.
Trong quá trình lịch luyện kết bạn với nhau, hai người ngầm nảy sinh tình cảm.
Có điều nữ nhân này từ trước tới giờ đều là một người cực kỳ có dã tâm, lúc ấy lão hoàng đế của Thiên Vũ hoàng triều thọ nguyên không còn nhiều, đang vào thời kỳ thay thế hoàng vị.
Mà Mộc Phi Vũ, thân là nữ tử, ở trong quá trình tranh đấu hoàng vị đã liên tiếp đánh bại tất cả huynh đệ tỷ muội của mình.
Hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn, phàm là người có thể uy hiếp đến nàng, đều bị nàng dùng các loại phương pháp diệt trừ từng người một.
Trong thời gian đó Dư Mạt cũng ra tay giúp nàng mấy lần.
Có điều nữ nhân này quá bá đạo, sau khi lên ngôi lại muốn để Dư Mạt làm đế phu của nàng.
Thậm chí khi Dư Mạt không đồng ý, người phụ nữ điên này trực tiếp cầm từ Dư Mạt ở trong hoàng cung.
Thật vất vả hắn mới nghĩ được biện pháp trốn ra, sau đó Dư Mạt lập tức chạy, không thể trêu vào, thật sự không thể trêu vào.
Nghĩ đến đủ loại ký ức lúc còn trẻ, Dư Mạt không tự chủ được lạnh hết cả gáy, hắn thật sự không muốn liên quan gì đến nữ nhân điên này thêm lần nào nữa.
Lúc này Tề Hùng đã cắt đứt trận pháp, xem ra đã kết thúc không mấy vui vẻ.
Thấy thế Dư Mạt mở miệng nói.
“Đi, chuẩn bị rút lui.”
Hả ???
“Gấp gáp như vậy?”
Tề Hùng hơi nghi hoặc một chút, vừa rồi còn rất tốt, hiện tại sao đột nhiên lại muốn chạy trốn rồi?
Nghe vậy Dư Mạt cũng lười giải thích, nói thẳng.
“’Bớt nói nhiều lời, rút lui là được.”
Tên nữ nhân điên này đã tìm tới cửa, hiện tại còn không chạy trốn thì chờ đến lúc nào.
“Được.”
Thấy sư thúc kiên quyết như thế, Tề Hùng nhẹ gật đầu.
Sau đó dưới sự chỉ huy của tên lão tổ hoàng thất kia, mọi người tìm được một cái truyền tống trận bên trong hoàng cung.
Hoàng cung Đại Uyên có nhiều truyền tống trận như vậy, muốn chạy trốn còn không đơn giản sao, cho nên từ lúc mới bắt đầu mọi người cũng không quá lo lắng về vấn đề rút lui.
“Ngươi chắc chắn truyền tống trận này tiến về Phong Châu?”
Lãnh địa nhân tộc ở Trung Châu bị phân chia làm ba mươi sáu châu, mỗi một châu đều có diện tích cực lớn.
Mà Phong Châu cũng là một châu rất xa Thiên Vũ hoàng triều, hoàn toàn là hai phương hướng ngược nhau với Thiên Vũ hoàng triều.
Đối với câu hỏi của Dư Mạt, tên lão tổ hoàng thất này sắc mặt âm trầm nhẹ gật đầu.
“Vậy là tốt rồi.”
“Sư thúc thế này là sao?”
Nhìn thấy Dư Mạt cuống cuồng bận bịu muốn rời khỏi như vậy, mấy người Tề Hùng hiếu kỳ hỏi Nguyên Thương, Vương Mãn.
Nghe vậy hai người nín cười trả lời.
“Gặp phải tình nhân cũ.”
“Tình nhân cũ? Nữ nhân lúc nãy kia?”
“Ừm.”
“Sư thúc được đó, ở Trung Châu cũng có tình nhân cũ.”
Mọi người không ai nghĩ tới, Dư Mạt mà còn có chuyện như vậy, mấy người Diệp Trường Thanh, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt càng kiêu kì không thôi.
Có điều không đợi Nguyên Thương, Vương Mãn nhiều lời, Dư Mạt đã mở truyền tống trận thúc giục nói.
“Ta nói các ngươi có đi hay không?”
“Lão tổ, nhìn thấy tình nhân cũ, cũng không cần khẩn trương như vậy chứ.”
Từ Kiệt vừa cười vừa nói, có điều một giây sau liền bị Dư Mạt dùng một chân đá vào trận pháp.
“Bớt nói nhảm, ngươi đi vào đi.”