Chương 686: Chấn Động Toàn Trung Châu
“Các ngươi gây ra đại họa rồi.”
Sắc mặt của gia chủ Bạch gia rất phức tạp, ai cũng biết tính cách của Thánh địa Kình Thiên rất bá đạo, cường hãn, thậm chí có thể gọi là không thèm nói đạo lý.
Lúc này, một trưởng lão cứ như vậy mà bị giết, Thánh địa Kình Thiên tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Nghe vậy, Tề Hùng không trả lời câu nói của gia chủ Bạch gia, mà lại cất bước tiến lên, nhìn về phía thi thể của Tần Trấn, sau đó không hề báo trước mà vỗ một chưởng vào người Tần Trấn, đem thi thể của Tần Trấn nghiền thành bột.
“Ngươi…”
Ngay cả một thi thể cũng không để lại, lúc này, Tề Hùng mới quay đầu nhìn về phía gia chủ Bạch gia nói.
“Đạo Nhất tông ta không sợ bất cứ uy hiếp nào.”
Thánh địa Trung Châu thì sao? Đạo Nhất tông bọn họ cũng không phải ngay từ đầu đã là bá chủ Đông Châu, mà từ khi sáng lập tông môn đến nay, Đạo Nhất tông đã kinh lịch qua bao nhiêu nguy hiểm?
Thậm chí có rất nhiều lúc bọn họ đều rơi vào thời khắc sinh tử, nhưng cuối cùng thì sao, Đạo Nhất tông bọn họ không phải vẫn sống sót đến giờ sao.
“Thánh địa Kình Thiên muốn đánh, vậy đến là đón.”
“Ai, Dư Mạt huynh, chuyện này Bạch gia ta cũng lực bất tòng tâm, cho nên ta nhất định sẽ báo cáo chi tiết với Thánh địa.”
“Không quan trọng.”
Lão tổ Bạch gia thở dài nói, đương nhiên Bạch gia không thể đi bao che cho Đạo Nhất tông.
Mà bộ dạng này giống như không thể vì Tần Trấn mà liều mạng, cho nên Dư Mạt cũng tỏ ra thờ ơ mà đáp lời.
Sau khi phát sinh ra chuyện như vậy, Đạo Nhất tông tự nhiên không tiếp tục ở lại Bạch gia, mà Bạch gia cũng không dám để Đạo Nhất tông ở lại.
Cùng ngày hôm đó, tất cả mọi người trong Đạo Nhất tông đều lựa chọn rời đi, chỉ để lại một đám con cháu Bạch gia đang trợn mắt hốc mồm ở lại.
Bọn họ thật sự không ngờ, lá gan của cái tông môn ở Đông Châu này lại lớn như vậy, vậy mà dám giết Tần Trấn.
Suy đoán lúc trước đã trở thành hiện thực, nhưng vẫn khiến tất cả con cháu Bạch gia đều cảm thấy không thật.
Nhìn thấy mọi người trong Đạo Nhất tông rời đi, không một ai trong Bạch gia dám lên tiếng, người nào người nấy đều lâm vào trầm mặc.
“Cha, khi nào thì chúng ta…”
“Đợi lát nữa đi, ít nhất để bọn hắn đi xa một chút.”
Cái chết của Tần Trấn nhất định không thể che giấu được, mà hiện tại, Bạch gia chỉ muốn thoát ra khỏi và không muốn có liên quan gì đến mớ cục diện hỗn độn này.
Chỉ là lúc này không phải lúc liên lạc với Thánh địa Kình Thiên, mạc dù bọn họ không giúp được bao nhiêu, nhưng ít nhất là có thể trì hoãn thêm một đoạn thời gian nữa.
Nghe vậy, gia chủ Bạch gia khẽ gật đầu.
Vốn cho rằng trước khi chuyện này được bạo phát ra ngoài, Trung Châu hẳn là sẽ an tĩnh mấy ngày.
Nhưng vào ngày thứ hai, Nữ Đế Mộc Phi Vũ của Thiên Vũ hoàng triều đã trực tiếp tiết lộ một tin tức chấn động.
Nàng đã thành hôn, mà đối tượng của nàng là một tên lão tổ của Đạo Nhất tông ở Đông Châu, có tên gọi là Dư Mạt.
Nhưng mà hiện tại Dư Mạt không có ở bên cạnh Mục Phi Vũ, nhưng Mục Phi Vũ vẫn muốn tổ chức hôn lễ.
Theo lời của nàng, nàng vẫn sẽ tiếp tục chuẩn bị chuyện này cho đến khi Dư Mạt đồng ý mới thôi.
Nói một cách đơn giản chính là, đây là một cái hôn lễ không biết khi nào sẽ thành công, chỉ là tuỳ thời chuẩn bị.
Mà Mộc Phi Vũ cũng đã biến mình thành một người cực kỳ si tình.
Chì vì để chờ một người, cũng không biết khi nào nó sẽ thành công, nhưng nàng cũng tỏ ra bất cứ lúc nào cũng có thể chuẩn bị hôn lễ.
Tin tức này vừa được tuồn ra ngoài đã ngay lập tức thu hút sự chú ý của vô số người.
Đặc biệt là người nói ra lời này chính là Nữ Đế duy nhất của Trung Châu, Mộc Phi Vũ.
“Ôi, Nữ Đế đã sớm có người trong lòng rồi sao.”
“Ai thế? Dư Mạt là ai? Ta phải giết chết hắn.”
“Mẹ kiếp, tên gia hỏa này rốt cuộc là ai, tại sao hắn dám, tại sao hắn dám làm tổn thương Nữ Đế như vậy chứ.”
Trong mắt của rất nhiều người, việc có thể lấy được sự sủng ái của Nữ Đế tương đương với chuyện mộ phần bốc lên khói xanh, hơn nữa cái này còn phải làm nhiều việc thiện mới có được vận may như vậy.
Mà điều kỳ lạ nhất chính là, Dư Mạt này hình như không thích Nữ Đế, thậm chí còn luôn tránh mặt nàng, cho nên mới khiến Nữ Đế bất lực mà đưa ra quyết định như vậy.
Một đám người ngưỡng mộ và theo đuổi Nữ Đế đều vì chuyện này mà tức giận đến phát điên, thậm chí còn bắt đầu điên cuồng theo đuổi mọi tin tức về Dư Mạt và Đạo Nhất tông.
Ngoài ra còn có đông đảo nữ tu cũng vì chuyện này mà tỏ ra vô cùng cảm động trước những gì Nữ Đế đã làm.
Đây là một thứ chỉ khi yêu đến tận xương tủy thì mới làm ra được quyết định như vậy, hơn nữa đối phương còn là một Nữ Đế vô cùng kiêu hãnh.
“Nữ Đế thật là…”
Tuy có người vui mừng, có người phát sầu, còn người của Đạo Nhất tông sau khi rời khỏi Phong Châu và chạy đến Nhạc Châu, lúc này cũng đã nghe được toàn bộ tin tức.
Trong một gian tửu lâu, khí sắc trên khuôn mặt của Dư Mạt tái nhợt, trong miệng không ngừng tức giận mắng.
“Tên điên, mẹ nó tên điên, ta biết ngay mà, ta biết ngay là nàng ta phát điên rồi…”
Đối với hành vi bất thường trước đó của Nữ Đế, Dư Mạt cảm thấy có gì đó không ổn.
Chỉ là không ngờ, nữ nhân điên này lại chơi lớn như vậy, cái này có phải là tự mình góp vui rồi sao?
Nhìn thấy sắc mặt tái xanh của Dư Mạt, nguyên một đám người Vương Mãn, Nguyên Thương, Tề Hùng ở bên cạnh đã cố gắng hết sức để nhịn cười, sau đó chỉ có thể tiếp tục uống rượu không ngừng.
Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Dư Mạt tức giận đến mức đó.
Nhưng còn cách nào khác sao? Mộc Phi Vũ người ta cũng không làm gì cả, chẳng lẽ yêu ngươi là sai sao?
Ngay cả rượu mà Dư Mạt cũng nuốt không trôi, hắn của lúc này đã triệt để trở thành một danh nhân nổi tiếng ở Trung Châu, trên đường phố và ngõ hẻm, vô số tu sĩ đều đang nghị luận về chuyện giữa hắn và Nữ Đế.
Vốn cho rằng cuộc đại hôn của Nữ Đế cũng đã đủ để thu hút sự chú ý của mọi người rồi.
Thế nhưng, mới hai ngày ngắn ngủi sau khi tin tức về hôn lễ của Nữ Đế được tung ra, một tin tức khác từ Thánh địa Kình Thiên càng khiến tất cả mọi người điên cuồng.
Thánh địa Kình Thiên đã trực tiếp tuyên chiến với Đạo Nhất tông, đồng thời cũng đưa ra một danh ngôn, bất luận chân trời góc biển nào, bọn họ cũng sẽ truy sát một đoàn người Đạo Nhất tông, không chết không thôi.
“Cái này, cái này…. Đạo Nhất tông bị làm sao vậy?”
“Tại sao Thánh địa Kình Thiên lại muốn tuyên chiến với Đạo Nhất tông? Còn là không chết không thôi nữa.”
“Cái bọn Đạo Nhất tông này đúng là đỉnh củ tỏi đấy.”
Chỉ trong chưa đến mấy ngày, hai sự kiện lớn gây chấn động Trung Châu đều liên quan đến Đạo Nhất tông.
Thiên Vũ hoàng triều, Thánh địa Kình Thiên, tông môn này thực sự đúng là nghịch thiên mà.
Chỉ là khi đối mặt với Thánh địa Kình Thiên, cũng có người cảm thấy tiếc cho Đạo Nhất tông.
Bị Thánh địa để mắt tới, hơn nữa còn là không chết không thôi, có lẽ Đạo Nhất tông rất nhanh sẽ biến mất.
Đồng thời, càng có nhiều người cảm thấy tò mò về việc rốt cuộc Đạo Nhất tông đã đắc tội với Thánh địa Kình Thiên như thế nào.
Dưới sự điều tra của những người có tâm, sự thật rất nhanh đã được lộ diện, bởi vì Đạo Nhất tông đã giết chết một trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên có tên gọi là Tần Trấn.
Tin tức vừa truyền ra cũng khiến cho tất cả mọi người đều sửng sốt, lá gan này quả thực là……
“Còn dám giết trưởng lão của Thánh địa, đỉnh.”
“Tuy rằng Thánh địa Kình Thiên thực sự khiến người ta cảm thấy chán ghét cực kỳ, nhưng cái tông môn này cũng quá to gan lớn mật rồi.”
Có không ít người cảm thấy khó chịu với Thánh địa Kình Thiên, nhưng từ xưa tới nay chưa từng có ai dám trực tiếp giết chết trưởng lão của người ta như Đạo Nhất tông.
Trong lúc nhất thời, lại có không ít tu sĩ sinh ra cảm giác ngưỡng mộ Đạo Nhất tông.
Đương nhiên, phần lớn những tu sĩ này đều là tán tu hoặc tiểu tông môn, bởi vì bọn họ đều đã từng bị Thánh địa Kình Thiên lấn ép.
Mà bên trong Thánh địa Kình Thiên, có những tòa nhà liên miên, thỉnh thoảng còn có các đệ tử của Thánh lăng qua bay ngang qua.
Từ xa nhìn lại khiến cho người ta có một cảm giác uy nghiêm, không hổ danh là thế lực truyền thừa xa xưa nhất.
Mà trong giữa trung tâm đại điện của Thánh địa, một bóng người được bao phủ bên trong sương mù nhìn xuống trưởng lão Thánh địa ở phía dưới.
“Tìm được chưa?”
“Hồi Thánh chủ, có người tự xưng là đã gặp qua một đoàn người Đạo Nhất tông tại Nhạc Châu.”
“Vậy thì động thủ đi, nếu có người dám công kích Thánh địa Kình Thiên ta, nhất định phải trả giá đắt.”