Chương 691: Lôi Kiếp Đầy Trời
Biết mình bị Thánh địa truy sát, không có cách nào có thể chạy trốn, cho nên liền ở chỗ này chờ chết sao?
“Ồ, nhận thức giỏi đấy, chỉ tiếc là không có ý nghĩa gì.”
Nếu bọn họ dám xuất thủ với trưởng lão cấp Đại Thánh của Thánh địa Kình Thiên hắn, vậy thì bọn họ nhất định phải trả giá đắt, mà Thánh địa Kình Thiên hiển nhiên không có ý định cho Đạo Nhất tông có được một cơ hội hối hận.
“Phá trận pháp.”
Thánh chủ Kình Thiên khẽ phất tay rồi lạnh giọng nói, nghe vậy, tất cả cường giả Thánh địa Kình Thiên cũng ào ào xuất thủ từ phía sau, bắt đầu công kích trận pháp.
Trận pháp ở bên trong Linh thành này vốn không tính là loại quá cao giai, bởi vì tất cả những thứ này đều do Trương Thiên Trận tiện tay khắc hoạ, cho nên bọn chúng cũng chỉ có thể đối phó với một số nguy hiểm đơn giản, loại cấp cao nhất trong đó cũng không quá cửu giai.
Chính vì thế mà khi đối mặt với công kích cùng một lúc của nhiều Đại Thánh như vậy, chỉ có trận pháp cửu giai thì đương nhiên không có tác dụng gì.
Chẳng mấy chốc, trận pháp xuất hiện rất nhiều vết nứt, mà chỉ cần thêm một hoặc hai đòn nữa là có thể trực tiếp đập nát nó.
“Tiêu rồi.”
Nhìn thấy cảnh này, các tu sĩ xung quanh đều nghĩ rằng Đạo Nhất tông đã tiêu tùng rồi.
Nếu Thánh chủ Kình Thiên không tự mình tới, có lẽ sẽ còn có cơ hội.
Dù sao tất cả mọi người đều có tu vi cấp Đại Thánh, hơn nữa ở trong Đạo Nhất tông cũng có rất nhiều Đại Thánh, cho nên nếu làm như vậy thì bọn họ còn có tư cách liều mạng, chí ít là có thể giết ra một đường máu.
Nhưng hiện tại, với sự xuất hiện của Thánh chủ Kình Thiên, không một ai cảm thấy Đạo Nhất tông này vẫn còn cơ hội sống sót.
Bởi vì người này chính là một tôn Đại Đế, một khi Đại Đế xuất thế, ngoại trừ Thánh địa ra thì còn có ai có thể chống lại được bọn họ?
Muốn dùng Đại Thánh để giết Đại Đế là chuyện không thể xảy ra được, dù sao thì trong lịch sử của thế giới Hạo Thổ cũng chưa từng xuất hiện loại chuyện như vậy.
Nhưng ở thế giới Hạo Thổ này quả thật đã từng xảy ra chuyện Thánh cảnh dùng nhân số đánh chết Đại Thánh, cho dù chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhưng ít nhất cũng có ghi chép.
Tuy nhiên, sự kiện Đại Thánh nghịch phạt Đại Đế thì chưa từng xảy ra một lần nào, có thể nói là do số lượng Đại Thánh vốn đã quá ít ỏi, cho nên số lượng không đủ để bù đắp cho sự vượt trội về mặt chất lượng.
Không giống với Thánh giả, số lượng gần như gấp mấy lần Đại Thánh, cho nên có thể dùng nhân số này chiến đấu với Đại Thánh.
Nhưng cho dù nguyên nhân là vì cái gì thì cũng chưa từng xuất hiện sự kiện Đại Thánh nghịch phạt Đại Đế.
Vì vậy, trong mắt mọi người, chỉ cần Thánh chủ Kình Thiên dừng lại ở đó, thì Đạo Nhất tông hoàn toàn không có cơ hội nhỏ nhoi nào.
“Ôi, đáng tiếc, bọn họ cũng là cường giả của Nhân tộc ta mà.”
“Ai biểu bọn họ không biết sống chết, dám đi đắc tội với Thánh địa chi?”
“Đúng đấy, thân là tông môn ở Đông Châu, vừa đến Trung Châu còn không biết điệu thấp làm người, kết quả này cũng là do bọn họ tự tìm lấy.”
Có người âm thầm tiếc nuối, nghĩ rằng chuyện này cũng là tổn thất cho Nhân tộc, có người lại cảm thấy Đạo Nhất tông là gieo gió gặt bão, ngay cả trưởng lão của Thánh địa cũng dám giết.
Chỉ là bất kể mọi người nghĩ gì, mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát của họ.
Thánh địa Kình Thiên đã không trục xuất những tu sĩ có mặt này, mà muốn thể hiện uy thế của họ một phen.
Bởi vì bọn hắn muốn để đối phương tận mắt chứng kiến, điều gì sẽ xảy ra nếu bọn họ cả gan dám đắc tội với Thánh địa Kình Thiên, đồng thời thông qua miệng của bọn hắn truyền bá chuyện này ra ngoài nhằm nâng cao uy nghiêm của Thánh địa Kình Thiên.
Dưới ánh nhìn soi mói của đông đảo tu sĩ, trận pháp ở Linh thành đã nhanh chóng bị phá hủy.
Tuy nhiên, sau khi trận pháp bị phá vỡ, người của Thánh địa Kình Thiên còn chưa kịp xông vào, đột nhiên một cỗ giao động linh lực cuồng bạo bao phủ ra ngoài trước.
“Tình hình gì đây?”
Sự dao động linh lực đáng sợ này khiến mọi người có mặt đều bị làm cho choáng váng, bao gồm cả người của Thánh địa Kình Thiên.
“Có người đột phá sao?”
“Không thể nào, lúc này là lúc nào rồi mà Đạo Nhất tông còn có tâm tình đi đột phá?”
Đã là lúc nào rồi mà các ngươi mịa nó còn có tâm trạng đi tu luyện, chẳng lẽ các ngươi thực sự không quan tâm đến Thánh địa Kình Thiên một chút nào sao?
“Hừm, cho dù như vậy thì sao chứ?”
Sắc mặt của Thánh chủ Kình Thiên cũng không thay đổi, vẫn lạnh lùng nói ra một câu.
Nhưng rất nhanh, mọi người liền phát hiện có chỗ không đúng, tựa hồ đây không phải là một loại đột phá bình thường, hay nói đúng hơn là không phải chỉ có một người đột phá, mà là nhiều người cùng nhau đột phá.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy sững sờ.
Rốt cuộc cái bọn Đạo Nhất tông này bị làm sao vậy? Tại sao lại có thể có nhiều người cùng nhau đột phá như vậy chứ?
“Kỳ quái, cái bọn Đạo Nhất tông này nhất định là có vấn đề.”
“Đúng vậy đó, nếu không thì làm sao có thể có nhiều người cùng đột phá như vậy được.”
“Đừng mịa nó kì lạ nữa, bên trong đó còn có khí tức đột phá Đại Thánh cảnh.”
“Hả???”
Đột phá bình thường thì thôi đi, nhưng lại có người cảm nhận được khí tức đột phá Đại Thánh cảnh, điều này cũng khiến cho tất cả mọi người hoàn toàn tê liệt.
Đại Thánh Cảnh, nói đột phá là đột phá sao?
Nhưng khi thanh âm này vừa dứt, những đám mây giông bắt đầu xuất hiện trên bầu trời.
Thời tiết vốn trong xanh không mây bỗng trở nên u ám, mây đen mờ mịt che cả mặt trời, xung quanh dường như tối sầm ngay lập tức.
Đám mây đen dày đặc này khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực, đặc biệt là lôi kiếp không ngừng ẩn hiện ở bên trong lôi vân.
“Đây là lôi kiếp của Đại Thánh cảnh sao? Có chút đáng sợ rồi?”
Có người ngẩng đầu nhìn Lôi kiếp trên bầu trời, sững sờ nói.
Không phải là hắn chưa từng gặp qua Lôi Kiếp cấp Đại Thánh, nhưng thứ này so với thứ mà hắn nhìn thấy trước đó, thực sự là không cùng cấp độ.
Đúng lúc là ở bên cạnh hắn có một tên cường giả cấp Đại Thánh, lúc này tên đó cũng nhìn lôi kiếp ở trên bầu trời, đầu tiên là nhíu mày, sau đó tựa hồ đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, hai mắt trợn to, hung hăng hét lớn.
“Không… Đây không phải là một cái lôi kiếp, mà là nhiều người đột phá kích phát lôi kiếp.”
Hả? ? ?
Thanh âm này không nhỏ cho nên có rất nhiều người có thể nghe được, nhưng trong lúc nhất thời bọn họ không hiểu được ý của câu nói này.
Tình hình gì thế? Không phải chỉ là lôi kiếp của một người thôi sao?
“Ý của ngươi là mấy người Đạo Nhất tông đều đột phá Đại Thánh cảnh sao?”
“Không có khả năng, đây là Đại Thánh cảnh, cũng không phải là Ngưng Khí cảnh, làm sao có thể có nhiều người đột phá cùng một lúc như thế được?”
“Tuyệt đối không sai đâu, Lôi kiếp của một tên Đại Thánh tuyệt đối sẽ không có uy thế như vậy.”
“Cái này… cái này…”
Cái này mẹ nó cũng thật quá đáng mà, ngươi cho rằng cái này là cải thảo sao, một nhóm cùng nhau đột phá.