Chương 699: Tông Môn Này Quả Nhiên Cực Kỳ Có Vấn Đề
Nhìn thấy chúng đệ tử của Long Tượng phong, nguyên một đám ăn mặc trang điểm lộng lẫy, nhưng lại đang dùng Tam Muội Chân Hỏa để đốt thân, trong nhất thời ba người Lý Thành Nhạc thấy vậy thì lâm vào sợ hãi.
Bọn họ đang tưởng tượng đến cảnh dùng Tam Muội Chân Hỏa như kia đang đót trên người mình.
Cái này mẹ nó có còn là chuyện mà một người bình thường có thể làm sao? Mà điều kỳ quặc nhất chính là những đệ tử của Long Tượng phong này còn một mặt vẫn chưa thỏa mãn nói.
“Sư huynh, tăng thêm cường độ đi, ta cảm giác ta còn có thể làm được.”
“Sư đệ chắc chắn chứ?”
“Sư huynh cứ đến đi, sư đệ chịu được, nhưng đáng tiếc là không có Thiên Lôi, nếu không nhất định hiệu quả sẽ càng tốt hơn.”
Ngươi xem thử đi, ngay cả Tam Muội Chân Hỏa cũng không đủ chơi, còn muốn chơi cả Thiên Lôi, sao ngươi không lên trời luôn đi?
Khóe miệng của Lý Thành Nhạc điên cuồng giật giật, cố nén sự khiếp sợ ở trong lòng.
“Đi, đi mau.”
Bọn này mẹ nó đều là mấy tên điên.
Vốn cho rằng bản thân những tên đệ tử của Huyết Đao phong và Long Tượng phong mà bọn họ từng gặp qua đã đủ kinh người rồi, nhưng khi đến tiểu viện thứ ba, Lý Thành Nhạc mới biết mình quá trẻ con rồi.
Vốn ngay từ đầu hắn còn cho rằng sẽ không có gì, còn rất bình thường, thanh âm này nghe như tiếng đàm đạo.
“Sư đệ, Tử viết, ngô nhật tam tỉnh ngô thân, phải tu luyện.”
(Ngô nhật tam tỉnh ngô thân: mỗi ngày tự kiểm điểm ba lần, ý chỉ mỗi ngày tự kiểm điểm, xem xét lại bản thân mình nhiều lần để phát hiện những khuyết điểm và bù đắp những khiếm khuyết của mình.)
“Sư huynh nói đúng lắm, Thánh Nhân đều nói mỗi ngày nhất định phải rèn luyện thân thể ba lần, cho nên chúng ta làm sao có thể lười biếng được chứ.”
“Tốt.”
“Sư huynh, hôm nay ta nghe nói cái tên tiểu tử kia gọi là Lý Thành Nhạc, là nhi tử độc nhất của minh chủ Liên minh Linh trù.”
Hả? ? ?
Đột nhiên nghe thấy tên của mình, Lý Thành Nhạc cũng bị làm cho sững sờ, bọn họ nghe ngóng hắn làm gì? Bởi vì hắn có biết gì về mấy người này đâu.
Chỉ nghe thấy Thẩm Tiên ở trong viện yên lặng gật đầu.
“Ngươi làm rất tốt, Tử viết, triều văn đạo tịch tử khả hĩ*, đêm mai động thủ đi.”
(Triều văn đạo, tịch tử khả hĩ: Sáng nghe đạo, tối chết cũng cam.)
Hả? ? ?
Mặc dù Lý Thành Nhạc mặc dù không phải là Nho tu gì đó, nhưng cũng đã từng đọc mấy quyển tương tự, nhưng mà dùng lời này ở chỗ này thích hợp sao?
Đầu của hắn có chút ong ong, nhưng một giây sau, theo thanh âm phát ra từ trong viện, cả người hắn hoàn toàn chết lặng.
“Sư huynh cao kiến, bởi cái gọi là buổi sáng tra được chỗ ở của hắn, đêm đó nhất định phải giết hắn.
Hả? ? ?
Lời này vừa nói ra làm cho Lý Thành Nhạc hoàn toàn ngốc, các ngươi mịa nó giải thích câu nói này như vậy sao?
“Không cần gấp, Tử viết, phụ mẫu tại, bất viễn du, du tất hữu phương*, dù sao vị Lý minh chủ kia vẫn còn ở đây, cho dù tiểu tử kia có bỏ chạy thì ta cũng có cách bắt hắn trở về.”
(Phụ mẫu tại, bất viễn du, du tất hữu phương: Cha mẹ còn sống, con cái không nên đi xa, nếu đi phải cho cha mẹ biết nơi đến.)
“Dám đắc tội với Trường Thanh sư đệ, như thế nào thì ta cũng phải bôi đen hắn, bởi ta còn chưa từng gặp vừa người nào cả.”
Trong viện, lời nói của Thẩm Tiên từng câu từng câu lọt vào trong tai của Lý Thành Nhạc, lúc này hắn còn đang ngẩn cả người, mà thanh niên ở một bên thấy vậy, vẻ mặt phức tạp nói.
“Lý huynh, dựa theo ý của bọn hắn thì ta cũng chưa từng thấy vừa người nào cả, chẳng lẽ ý của hắn là chưa từng gặp qua người mà hắn không thể đụng vào sao?”
Nghe vậy, ánh mắt phức tạp của Lý Thành Nhạc nhìn thoáng qua thanh niên kia, mịa nó ta làm sao biết.
Cùng lúc đó, trong viện, Thẩm Tiên đang đợi một đám đệ tử Văn Viện phong đến luận đạo.
Chỉ là, thanh âm phanh phanh không ngừng kia khiến Lý Thành Nhạc có chút nghi hoặc, chẳng lẽ đám Nho tu kia đang luận đạo sao?
Các ngươi nói chuyện thì cứ nói thôi, sao vài ba câu bất thường đã trực tiếp động thủ rồi? Nho tu đó, người đọc sách đấy, nhã nhặn đâu mất rồi?
“Đi.”
Lý Thành Nhạc nghiến răng trầm giọng nói, sau đó ba người bọn họ lại lặng lẽ không một tiếng động mà đi qua tiểu viện của Văn Viện phong.
Chẳng mấy chốc đã đến bên ngoài tiểu viện thứ tư, cuối cùng nơi này cũng được coi là bình thường nhất, bởi vì trong viện cũng chỉ có hai người Triệu Chính Bình và Triệu Nhu.
Tiểu viện này vốn thuộc về Ngọc Nữ phong, nhưng những người khác đã trở về phòng của họ để tu luyện, cho nên chỗ này chỉ còn hai người ở lại tình chàng ý thiếp.
Đây cũng là không gian mà mọi người đặc biệt để lại cho hai người bọn họ.
Bầu không khí ở trong viện rất mập mờ, Triệu Chính Bình nhẹ nhàng nắm lấy tay của Triệu Nhu, vẻ mặt ôn nhu cười nói.
“Nhu muội, chờ đến khi chúng ta có chỗ đứng ở Trung Châu thì thành thân đi, thế nào?”
“Ta…”
Nghe vậy, Triệu Nhu xấu hổ cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng.
Lý Thành Nhạc ở bên ngoài viện nhìn thấy một màn này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng may là còn có hai người bình thường.
Mặc dù nhìn qua thì cực kỳ buồn nôn, nhưng ít nhất là không phải tên điên.
“Đi .”
Tâm tình dịu đi một chút, nhưng còn chưa đợi ba người Lý Thành Nhạc có thể rời đi, bầu không khí dịu dàng và ngọt ngào ban đầu đã bị đánh vỡ hoàn toàn theo tiếng gầm thét của Triệu Nhu.
“Triệu Chính Bình, tại sao trên người ngươi lại có mùi thơm của son phấn?”
“Ta… Ta không biết.”
“Nói, có phải ngươi lại đi dạo Câu Lan rồi đúng không?”
“Ta không có.”
“Sau khi cơm nước xong xuôi thì ngươi đã đi đâu?”
“Ta và Tam sư đệ đi tản bộ trong thành một vòng.”
“Tản bộ? Tản bộ chính là đi Câu Lan nghe hát đúng không? Họ Triệu kia, chết cho ta.”
Sau hai ba câu, Triệu Nhu nén giận xuất thủ, còn bên phía Triệu Chính Bình cũng là một bộ đã sớm thành thói quen, xuất thủ ngăn cản.
Vốn hai người còn đang ân ái, lập tức trở mặt mà đánh nhau trong viện.
“Chuyện gì nữa đây?”
Lý Thành Nhạc lại cảm thấy buồn bực, cái bọn Đạo Nhất tông này rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy?
Nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng, một đạo kiếm phong đã trực tiếp xẹt qua, hung hăng đâm trúng vào người của hắn.
“Mẹ kiếp…”
Trong lúc nhất thời, máu tươi bắn ra bên ngoài, nhưng Lý Thành Nhạc không dám phát ra âm thanh, chỉ có thể nhịn xuống.
Chuyện này là sao? Các ngươi đánh nhau thì cứ đánh đi, tại sao phải tác động đến chỗ của ta chứ?
Mà ngay sau đó, hai người Triệu Chính Bình giống như cố ý, sau khi mỗi một đạo kiếm phong bị ngăn trở về đều sẽ hướng về chỗ của hắn.
Còn Lý Thành Nhạc cho dù có trốn đông trốn tây thì vết thương trên người của hắn lại không ngừng tăng lên.
“Đáng chết, mẹ nó tại sao đều hướng về phía của ta chứ…”
Hậu quả của trận chiến giữa hai người giống như mọc thêm mắt, cho dù hắn có trốn đến đâu thì bọn chúng cũng đều theo đến đó.
“Nhu muội, ngươi nghe ta giải thích, ta mới ra ngoài có một phút liền trở về, chút thời gian ngắn ngủi này thì đủ để làm gì?”
Triệu Chính Bình một mặt ủy khuất vì bản thân mà cãi lại, hôm nay hắn thật sự không có làm chuyện đó, bọn người tam sư đệ còn ở lại chơi, nhưng hắn thì trở về trước mà.
Đáng tiếc là khi đối mặt với lời giải thích của Triệu Chính Bình, Triệu Nhu một chữ cũng không tin, vừa xuất thủ vừa cười lạnh nói.
“Họ Triệu kia, ngươi có bao nhiêu năng lực chẳng lẽ bản thân ta không biết? Một khắc đồng hồ, ngay cả khăn trải giường mà ngươi cũng có thể giặt xong.”
“Ngươi…”
Nghe vậy, khuôn mặt già nua của Triệu Chính Bình đỏ lên.
“Sao thế, bị ta nói trúng rồi đúng chứ? Ngươi còn dám nói mình không đi Cẩu Lan, chết cho ta.”
“Ta thật sự không có đi mà.”
Hai người càng đánh càng kịch liệt, mà Lý Thành Nhạc đang ở bên ngoài viện, lúc này trên người hiện đầy vết kiếm, thanh niên thiếu nữ ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này đều hoảng sợ thốt lên.
“Lý huynh, ngươi không sao chứ?”
“Chi bằng chúng ta mau rời khỏi đây đi, tông môn này đúng là cực kỳ có vấn đề.”
Kể từ khi bọn họ theo chân hắn tiến đến thì chưa từng nhìn thấy một người bình thường nào, hiện tại hai người Triệu Chính Bình và Triệu Nhu đang đánh nhau quyết liệt như vậy, thế mà cũng chưa từng thấy ai ra mặt khuyên nhủ một chút.
Ba người bọn họ đương nhiên không biết, đối với tiểu tình thú nho nhỏ giữa hai người Triệu Chính Bình và Triệu Nhu này, trên dưới Đạo Nhất tông đã sớm thành thói quen.
Hầu hết thời gian, hai người bọn họ một ngày đánh nhau đến tám lần, cho nên làm gì có ai nhàm chán đến mức chạy tới khuyên nhủ nhiều như vậy.
Thanh niên thiếu nữ đều lên tiếng thuyết phục Lý Thành Nhạc nên rời đi, bởi vì tông môn này rõ ràng không bình thường, nếu bọn họ cứ tiếp tục lưu lại như vậy, rất có thể sẽ gặp phải nguy hiểm.
Nhưng Lý Thành Nhạc vẫn cứ ngoan cố như vậy, cho dù là tới tận bây giờ, hắn cũng không cam tâm mà cứ thối lui như vậy.
Cho nên hắn lập tức gượng chống dậy rồi cắn răng nói.
“Ta không đi, ta nhất định phải tỷ thí với cái tên Diệp Trường Thanh kia cho bằng được, nếu không tuyệt đối không cam tâm.”
“Ngươi… Ai, sao ngươi cứ không nghe lời khuyên của người khác vậy.”
“Đừng nói nhảm nữa, mau tới đỡ ta dậy.”