Chương 704: Cơm Tổ Lâm Thế

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 327 lượt đọc

Chương 704: Cơm Tổ Lâm Thế

Cùng lúc đó, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.

[Kí chủ đã dung hợp Dị Hỏa thành công, tu vi đề thăng…]

Dị Hỏa sau khi dung hợp xác thực có thể đề cao tu vi, điểm ấy cũng đã được ba vị minh chủ nói qua, về phần đề thăng có bao nhiêu thì có liên quan đến cường độ của Dị Hỏa.

Đối với một loại Dị Hoả cường đại như Xích Dương Thiên Viêm, biên độ tăng lên của nó phải lớn hơn rất nhiều so với loại Dị Hoả bình thường.

Đương nhiên, cũng phải xem thiên phú của bản thân Diệp Trường Thanh.

Tuy nhiên, sau khi lời nhắc nhở của hệ thống xuất hiện, Diệp Trường Thanh chỉ cảm thấy bên trong cơ thể xuất hiện một trận khô nóng, sau đó tu vi bắt đầu liên tục tăng lên.

Ba người Hồng Tôn, Vương Thiết Thụ, Thanh Thạch đang đi theo Diệp Trường Thanh, sau khi thấy vậy thì phản ứng đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức vui vẻ cười nói.

“Hiện bắt đầu đột phá rồi sao?”

“Quả nhiên Dị Hoả là thứ tốt, ngày mai chúng ta đi vui chơi một chút.”

Trước đây, bởi vì Đạo Nhất tông không có bất ký loại Dị Hoả nào, nhưng hiện, cái thứ đồ chơi này khiến mọi người bắt đầu nảy sinh sự hứng thú.

Không chỉ cường đại mà còn có ích lợi cho việc tu luyện, khó trách ở Trung Châu, cho dù là Dị Hỏa bình thường cũng rất quý hiếm, một khi xuất hiện, lập tức sẽ khiến vô số cường giả tranh đoạt, thậm chí là cường giả cấp Đại Thánh cũng không ngoại lệ.

Tu vi Nguyên Anh Cảnh đại thành ban đầu đã nhanh chóng đột phá đến Nguyên Anh Cảnh viên mãn, nhưng điều này vẫn chưa dừng lại, vẫn đang không ngừng trùng kích.

“Không thể nào, đường nói là cái tiểu tử này sẽ trực tiếp đột phá đến Pháp Tướng cảnh đấy?”

“Cũng không đến mức như vậy chứ, cho dù Dị Hỏa có mạnh cỡ nào thì cũng không có khả năng xông phá đại giới bình cảnh mới đúng.”

Hồng Tôn và Thanh Thạch còn đang nói chuyện, nhưng một giây sau, sau lưng Diệp Trường Thanh xuất hiện một đạo Pháp Tướng, cả hai lập tức ngậm miệng lại.

“Mẹ kiếp, thật sự đột phá Pháp Tướng cảnh luôn rồi?”

Nhìn thấy Pháp Tướng cảnh ở phía sau lưng Diệp Trường Thanh, ba người Hồng Tôn đều cảm thấy tò mò, bởi vì bọn họ không biết rốt cuộc Diệp Trường Thanh sẽ ngưng tụ ra Phát Tướng cảnh gì.

Tục ngữ nói, tâm sinh tướng, cho nên bình thường mà nói, cho dù tu sĩ tu luyện theo con đường nào thì khi đột phá đến Pháp Tướng cảnh sẽ ngưng tụ ra Pháp Tướng tương ứng.

Ví dụ như đối với đệ tử của Thần Kiếm Phong, về trên căn bản là đều là Thần Kiếm Pháp Tướng, đệ tử của Huyết Đao Phong trên cơ bản đều là Thiên Đao Pháp Tướng.

Còn các đệ tử của Văn Viện phong là Nho Đạo Pháp Tướng.

Nói chung, sự xuất hiện của Pháp Tướng có liên quan trực tiếp đến con đường tu luyện và công pháp của các tu sĩ.

“Thứ mà Trường Thanh tiểu tử ngưng tụ nhất định là Thần Kiếm Pháp Tướng, dù sao hắn cũng là người của Thần Kiếm phong.”

“Cái rắm, Trường Thanh tiểu tử không có luyện kiếm pháp, hắn có thể ngưng tụ thành một cái Thiên Câu Pháp Tướng là chuyện khó nói.”

“Ngươi nghĩ cái rắm.”

Không chỉ có ba người Hồng Tôn, bởi vì động tĩnh Diệp Trường Thanh đột phá quá lớn, cho nên trong lúc nhất thời, chung quanh đã bu đầy người.

Có Đạo Nhất tông, còn có Liên minh Linh trù, bao gồm cả ba người Lý minh chủ đều chạy tới.

“Tên này trực tiếp đột phá đến Pháp Tướng cảnh rồi?”

“Xích Dương Thiên Diễm cường đại như vậy sao? Còn có thể giúp hắn xông phá đại cảnh giới sao?”

“Đừng nói nhảm nữa, Pháp Tướng đi ra rồi kìa.”

Dưới ánh nhìn soi mói của mọi người, Pháp Tướng của Diệp Trường Thanh chậm rãi ngưng tụ lại, mà kích động nhất chính là người của Đạo Nhất tông, bọn họ đều đang suy đoán Pháp Tướng dạng ngưng tụ của Diệp Trường Thanh là cái gì.

Có người nói là Thần Kiếm Pháp Tướng, nhưng cũng có người nói là Thiên Đao Pháp Tướng.

“Dao phay cũng là đao, chủ tu của Trường Thanh sư đệ cũng là đao pháp, cho nên nhất định là Thiên Đao Pháp Tướng.”

“Cút, cút, mịa nó, sau ngươi không nói cá ngựa cũng là ngựa luôn đi?”

“Cút ra ngoài đi.”

“Để xem nào, nó là gì…… Mẹ kiếp, cái gì đây?”

Sau khi Pháp Tướng của Diệp Trường Thanh càng ngày càng rõ ràng, sắc mặt của mọi người cũng không ngừng biến hóa, đến phút cuối cùng là trợn mắt ngoác mồm, vẻ mặt của người nào người nấy như nhìn thấy quỷ.

Cái này mẹ nó là thứ gì vậy?

Tất cả mọi người đều trợn mắt hốc mồm mà nhìn chằm chằm vào Pháp Tưởng ở phía sau lưng Diệp Trường Thanh, trong lúc nhất thời, toàn bộ bọn họ đều chết lặng.

Mẹ kiếp, cái quái gì thế này?

Vẻ mặt của Từ Kiệt như gặp phải quỷ, đây là Pháp Tướng gì vậy?

Không chỉ có hắn, Triệu Chính Bình, Triệu Nhu, Thẩm Tiên, Liễu Sương, tất cả mọi người đều có biểu cảm giống nhau.

Chỉ thấy ở phía sau Diệp Trường Thanh, căn bản không phải cái gì mà Thần Kiếm Pháp Tướng, hay Thiên Đao Pháp Tướng gì hết, mà chính là một cái… Một cái nhà bếp.

Ngươi nghe không lầm đâu, lúc này, Pháp Tướng ở phía sau lưng Diệp Trường Thanh là một cái nhà bếp, thậm chí còn có thể thấy rõ những cái xoong nồi kia.

Đối mặt với sự kinh ngạc của mọi người, Diệp Trường Thanh cũng tò mò quay đầu lại, nhìn về phía Pháp Tướng của mình.

“Mẹ nó, đây là cái gì vậy?”

Ngay cả bản thân hắn cũng nghĩ không ra, cái này gọi là gì? Nhà Bếp Pháp Tướng sao?

Đừng nói là nhìn thấy mà ngay cả việc nhìn thấy một loại Pháp Tướng như thế này cũng chưa từng thấy qua.

Với sự phát triển của thế giới Hạo Thổ cho đến hiện nay, ghi chép về Pháp Tướng có thể nói là cực kỳ chi tiết, trên cơ bản, chỉ cần Pháp Tướng xuất hiện, đều có thể tìm được ghi chép tương ứng.

Nhưng lúc này, cái “Nhà Bếp Pháp Tướng” này của Diệp Trường Thanh chưa từng có người nhìn thấy qua.

Nhưng rất nhanh, người của Liên minh Linh trù đã lấy lại được tinh thần trước, thân thể của ba vị minh chủ kích động đến run rẩy nói.

“Đây chính là Pháp Tướng bản mệnh của Liên minh Linh trù chúng ta…”

Trong ánh mắt của ba vị lão đầu tràn đầy hưng phấn, còn có một đám Linh Trù thất phẩm, bát phẩm, đều là vô cùng hưng phấn.

Cũng đừng trách bọn họ, bởi vì cái Pháp Tướng này tựa hồ cũng là trời sinh phù hợp với Linh trù như bọn họ, cho nên cái này làm sao có thể không kích động cho được.

Luyện đan sư có Dược Lô Pháp Tướng, luyện khí sư có Dung Lô Pháp Tướng, phù triện sư có Thiên Triện Pháp Tướng.

Những thứ này đều là Pháp Tướng bản mệnh của bọn họ, chỉ có Pháp Tướng của Linh Trù là rất kỳ lạ, cái gì mà kiếm, đao, thương, đủ loại không thiếu gì cả.

Dù sao cũng không có một cái Pháp Tướng riêng biệt nào thuộc về bản thân Linh Trù.

Cũng do cái này, Luyện Đan sư, Luyện Khí sư, Phù Trận sư thường xuyên cười nhạo Linh Trù.

Nghe nói ngay cả Pháp Tướng bản mệnh cũng không có, xem ra cho dù là Thiên Đạo cũng công nhận thân phận của Linh Trù, đây cũng chính là một nghề nghiệp không được Thiên Đạo công nhận.

Đối với cái này, Liên minh Linh trù tự nhiên rất tức giận, nhưng họ lại không có cách nào có thể phản bác lại, bởi vì bọn họ thực sự không có Pháp Tướng bản mệnh.

Mà bây giờ, Diệp Trường Thanh đã thức tỉnh một cái “Nhà bếp Pháp Tướng”, cái này chẳng phải là đã ban tặng cho Liên minh Linh Trù một cái Pháp Tướng bản mệnh sao.

Một đám lão Linh Trù đều nhảy múa vui mừng, bàn tán không ngớt.

“Ngươi mau xem cái Pháp Tướng bản mệnh này đi, hoàn mỹ, hoàn mỹ vô khuyết.”

“Ngươi mau nhìn cái nồi này đi, nhìn cái chậu này này, còn có cái xẻng kia nữa.”

“Đây là Pháp Tướng bản mệnh mà Linh Trù chúng ta nên có.”

Nghe được đám lão Linh Trù nghị luận, Diệp Trường Thanh cảm thấy có chút xấu hổ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy.

Trong đám người, ba người Lý Thành Nhạc cũng trợn mắt hốc mồm mà nhìn chằm chằm vào “Nhà Bếp Pháp Tướng” ở phía sau lưng Diệp Trường Thanh.

Sau đó vị thiếu nữ đờ đẫn lên tiếng hỏi.

“Hiện tại, ngươi còn muốn tỷ thí với hắn nữa không?”

“Ta…”

Lần này, Lý Thành Nhạc rơi vào trầm mặc, mẹ nó chứ, ngay cả Pháp Tướng bản mệnh của người ta cũng lộ ra luôn rồi.

Lý Thành Nhạc liếc nhìn đám lão Linh Trù ở xung quanh, không cần nói cũng biết, nếu như hắn còn dám tiến lên đi khiêu khích Diệp Trường Thanh lần nữa, không cần cha của hắn xuất thủ, những lão gia hỏa này sẽ liều mạng đánh chết hắn.

Diệp Trường Thanh lúc này tuyệt đối là sự tồn tại thần thánh ở trong lòng của những lão già này.

Nếu có ai dám đắc tội với hắn, toàn bộ Liên minh Linh trù có lẽ sẽ không đồng tình.

Nhưng cũng không có gì lạ, dù sao chuyện liên quan đến bản mệnh Pháp Tướng vẫn luôn là nỗi đau trong lòng của Linh Trù sư.

Diệp Trường Thanh thân là người đầu tiên thức tỉnh Pháp Tướng phù hợp với Linh Trù, cho nên thân phận của hắn không thua gì so với Thánh Tổ ở trong lòng Nho tu, Dược tổ ở trong lòng Luyện Đan Sư và Khí Tổ ở trong lòng Luyện Khí sư.

Diệp Trường Thanh hiện tại cũng chính là Cơm Tổ ở trong lòng của Linh Trù.

Không sai, Cơm Tổ, cũng không biết là ai đã sinh ra một đứa con trai không có lỗ đít, vì vậy hắn được gọi là Cơm Tổ, cho nên trong lúc nhất thời, người của Liên minh Linh Trù đều cao giọng hô lên hai chữ này.

“Cơm Tổ, Cơm Tổ, Cơm Tổ…”

Thanh âm vang dội, nhưng đối với cái này, Diệp Trường Thanh lại tỏ ra không vui, ngược lại sắc mặt còn trở nên tái nhợt.

Mịa nó các ngươi mau nghe lại xem bản thân đang nói cái gì đi, Cơm Tổ? Nếu các ngươi không biết cách đặt tên thì mịa nó đừng có gọi tầm bậy như vậy được không.

Mặt của hắn đen như đáy nồi, vội vàng thu hồi Pháp Tướng rồi bỏ đi không nói một lời, bởi vì hắn thật sự không nghe nổi nữa rồi.

Sự nhiệt tình của đám người Liên minh Linh trù vẫn không giản, ngay cả sau khi Diệp Trường Thanh đã rời đi, trong miệng của họ vẫn hét lên hai chữ “Cơm Tổ”.

“Phì, Trường Thanh sư đệ, vậy mà hiện tại ngươi đã là tổ tông của người ta rồi.”

“Đúng vậy đấy, bái kiến Cơm Tổ.”

“Cút.”

Một đường trở lại nơi ở của Đạo Nhất tông, mấy người Từ Kiệt nhịn không được mà lên tiếng nói đùa, Diệp Trường Thanh đen mặt đáp lại.

Người nào mịa nó còn dám kêu Cơm Tổ, một ngày nào đó sẽ giết chết hắn.

Người khác hoặc là Thánh chủ, hoặc là Dược tổ, nếu không thì cũng là Khí tổ của Liên minh Luyện Khí sư, nhưng mịa nó tại sao khi đến chỗ của mình lại biến thành Cơm Tổ rồi?

Diệp Trường Thanh vô cùng phiền muộn, nhưng điều này cũng không làm ảnh hưởng đến niềm vui sướng của Liên minh Linh trù.

Sau khi mọi người kể cho nhau nghe, danh tiếng Cơm Tổ của Diệp Trường Thanh nhanh chóng lan truyền trong Liên minh Linh trù, thậm chí là toàn bộ Thực thành.

Hơn nữa, tin rằng không bao lâu nữa sẽ lan rộng ra toàn bộ Trung Châu.

“Ngươi có nghe nói, có người từ Liên minh Linh Trù đã thức tỉnh Pháp Tướng bản mệnh, hiện tại đã được các thành viên của Liên minh Linh Trù tôn xưng là Cơm Tổ chưa.”

“Còn cần ngươi nói sao? Ta mịa nó là thành viên của Liên minh Linh trù, Cơm Tổ đại nhân là người mà ngươi có thể nghị luận sao.”

“Cuối cùng, cuối cùng Liên minh Linh trù ta cũng đã có Cơm Tổ rồi.”

“Cơm Tổ muôn năm.

“Cơm Tổ uy vũ.”

“Cơm Tổ nhất định sẽ dẫn dắt Linh Trù chúng ta đi tới đỉnh phong.”

Trong vài ngày liên tiếp, ngày càng có nhiều Linh Trù sư đến từ bên ngoài Liên minh Linh trù, chỉ để có thể gặp được Cơm Tổ.

Mà ba vị minh chủ cũng cảm thấy, nếu Diệp Trường Thanh đã trở thành Cơm Tổ ở trong lòng của đông đảo Linh Trù sư, thì cũng là lúc để hắn đi gặp mặt mọi người một lần.

Ba người bọn họ đích thân tìm tới Diệp Trường Thanh, vừa gặp mặt liền cung kính hành lễ, giống như hậu bối đối với tổ tông.

“Bái kiến Cơm Tổ.”

Chỉ là trong lòng Diệp Trường Thanh không chút vui mừng, mà là nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ta nói qua rất nhiều lần rồi, đừng gọi ta là Cơm Tổ nữa.”

“Cái này làm sao có thể.”

Chỉ là ba người bọn họ căn bản không thèm để ý, Cơm Tổ chính là Cơm Tổ, cho nên làm sao có thể tùy tiện xưng hô được.

Cũng giống như Dược Tổ của Liên minh Đan Sư, ai dám gọi thẳng tục danh của nó?

Từ góc độ của ba người họ xem ra, địa vị của Cơm Tổ trong Liên minh Linh trù của họ không thể thấp hơn Dược Tổ của Liên minh Đan Sư kia được, vì vậy đã có Dược Tổ thì bọn họ cũng phải có Cơm Tổ.

Lý lẽ của ba người chắc như đinh đóng cột, Diệp Trường Thanh tức giận đến nổi gân xanh nổi đầy trên trán, các ngươi mịa nó tự mình đặt tên, ngươi mau nghe xem cái tên này có thể so với người ta sao?

Còn người ta có thì mình cũng phải có, bọn họ là y tổ, người ta là Dược Tổ, ta mịa nó đừng nói là Cơm Tổ, nói không chừng còn biến thành Phản Tổ luôn rồi.

Diệp Trường Thanh cảm thấy trong lòng rất mệt mỏi, cho nên hắn không muốn lãng phí khí lực nữa, bất lực hỏi.

“Nói đi, chuyện gì.”

“Khởi bẩm Cơm Tổ, ba người chúng ta có ý định tổ chức một đại yến hội để chúc mừng Cơm Tổ lâm thế, đến lúc đó sẽ mời tất cả các đại thế lực ở Trung Châu tham gia.”

A, ha ha, tốt, tốt lắm, mịa nó đúng là một kẻ bội bạc độc ác, hiện tại xấu hổ đến muốn trốn cũng không trốn được, cho nên mới đành phải lôi ta ra ngoài chịu trận chung đúng không?

Sau khi nghe được lời này của ba vị minh chủ, Diệp Trường Thanh nở nụ cười, nhưng nụ cười này ít nhiều gì mang theo nguy hiểm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right