Chương 719: Dựa Vào Cái Gì Mà Bọn Họ Có Thể Ăn Cơm?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,875 lượt đọc

Chương 719: Dựa Vào Cái Gì Mà Bọn Họ Có Thể Ăn Cơm?

Nhìn thấy Ngô Khải Cương nói rất chắc chắn như vậy, Tề Hùng cũng có chút bối rối, các ngươi đang làm gì vậy? Muốn tạo phản sao?

Thấy Tề Hùng không trả lời, người của Phong Hòa tông trở nên hơi lo lắng, bọn họ sợ Tề Hùng sẽ từ chối.

“Tề tông chủ, chúng ta thật sự là thành tâm thành ý, mong rằng Tề tông chủ đồng ý, từ nay về sau chúng ta tuyệt đối trung thành.”

“Đúng vậy đấy, Phong Hòa tông có tiếng là trung hậu.”

Mọi người mồm năm miệng mười nói ra, Tề Hùng nghe vậy thì nói lại một câu rất sâu xa.

“Phong Hòa tông các ngươi thật sự nổi tiếng là trung hậu sao? Vậy những gì ngươi nói vừa rồi còn phải là muốn tông chủ của mình…”

“Thượng tông hiểu lầm rồi, chúng ta là vì đại nghĩa, cho nên tông chủ nhất định sẽ đồng ý.”

“Nói cách khác, nếu tông chủ không đồng ý, vậy điều đó chứng minh người đó không phải người chính nghĩa.”

Hả? ? ?

Khá lắm, ngay cả lời này cũng được các ngươi nói xong luôn rồi.

Nhưng Tề Hùng cũng không ngốc, hắn ít nhiều gì thì cũng có thể đoán được ý định đầu hàng của đám người Phong Hoà tông này, đơn giản chính là vì được ăn cơm.

Mà lại, Đạo Nhất tông mới tới Trung Châu, nếu bản thân nó có thực lực phụ thuộc, thì đồng nghĩa với việc ở Trung Châu đã có căn cơ, đối với ngày sau định cư ở Trung Châu, nhất định là có chỗ tốt.

Hơn nữa, nhìn thái độ phấn khởi này của Phong Hòa tông cũng rất là thành khẩn, cho nên sau khi suy đi nghĩ lại, Tề Hùng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Nhìn thấy Tề Hùng gật đầu, nguyên một đám người của Phong Hòa tông đều vui vẻ ra mặt, trong khi Tề Hùng thì lại bình tĩnh nói.

“Thật ra thì không cần nói thì ta cũng có thể đoán được ý định của các ngươi, muốn ăn cơm thì cũng không có vấn đề gì, nhưng ngày sau nên làm như thế nào, không cần nói thì các ngươi cũng hiểu mà đúng không?”

“Thượng tông yên tâm, chúng ta hiểu rõ.”

“Vậy là tốt rồi.”

Sau khi tiễn đám người Phong Hòa tông đi, Tề Hùng hài lòng trở về hậu viện, bắt đầu tu luyện.

Chớp mắt một cái đã là giữa trưa, tính toán một chút thì cũng sắp đến giờ, một chúng tu sĩ của Vạn Yêu Quan đều bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

“Đến rồi, đến rồi.”

“Mẹ kiếp, một ngày ba bữa, cái bọn Đạo Nhất tông này lại sống cái dạng thần tiên gì đó nữa rồi.”

“Ta cũng rất muốn ăn.”

“Chết tiệt, dạng tra tấn như vậy khi nào mới kết thúc đây.”

Dưới sự mắng mỏ dữ dội của đám đông, quả nhiên đúng như dự đoán, mùi thơm không thể chịu nổi kia lại phảng phất ra toàn thành.

Từng tên tu sĩ một giận đến ngứa răng, nước miếng cũng không nhịn được mà chảy ra.

Ngay khi mọi người ở đây đang vô cùng đau khổ, thì đột nhiên có người phát hiện, các thành viên của Phong Hòa tông thế mà lại đi thẳng đến phủ Thành chủ.

Nhìn thấy một màn này, có không ít người xem đều cảm thấy sững sờ xen lẫn sự nghi hoặc mà nói.

“Cái bọn Phong Hòa tông này bị làm sao vậy?”

“Chắc là đi phủ thành chủ hít mùi vị thôi.”

“Làm vậy không phải càng thêm dày vò sao?”

“Ồ, hít hà hương thơm cũng tốt.”

Nhưng mà khi bọn hắn đi tới phủ thành chủ, vẫn có rất nhiều tu sĩ tụ tập ở đây, hăng hái hít lấy mùi thơm.

“Đừng có đẩy.”

Lúc này, người của Phong Hòa tông hợp lực gạt ra một cái lối đi, mà điều này cũng dẫn tới một chúng tu sĩ khó chịu giận mắng.

“Mẹ kiếp, chen làm gì, làm như ngươi chui vào được ý.”

Nhưng hắn vừa dứt lời, liền phát hiện cửa viện bị mở ra, một đệ tử thân truyền đem người của Phong Hòa tông chui vào.

Cho dù chỉ là đối mặt một tên đệ tử, người của Phong Hòa tông vẫn tỏ ra rất khách khí, sau đó là nguyên một đám mỉm cười chào hỏi.

Mà khi làn gió người của Phong Hòa tông bước vào, cánh cổng lại đóng chặt lại.

Còn bên phía các tu sĩ ở bên ngoài thì lập tức trợn mắt há mồm.

“Mẹ nó, chuyện gì đây?”

“Tại sao người của Phong Hòa tông lại có thể tiến vào được?”

“Không biết.

“Tại sao chứ?”

“Bọn họ có được ăn cơm không?”

Trong lúc nhất thời, trong lòng của rất nhiều tu sĩ bùng lên một loại cảm giác đố kỵ, ghen ghét cùng hận ý.

Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà người của Phong Hòa tông lại có thể đi vào, còn bọn họ chỉ có thể ở bên ngoài hít hà mùi thơm.

Tâm lý của chúng tu sĩ lập tức có chút suy sụp, nhưng người của Phong Hòa Tông cũng không thèm để ý, bọn họ một đường đi vào phòng bếp, nhìn thấy mười mấy cái thùng lớn ở trước mặt, khiến cho nguyên một đám đều trợn mắt ngoác mồm.

Đây chính là bữa ăn mà bọn họ hằng mơ ước tha thiết, cuối cùng cũng có thể ăn được.

Ngửi thấy mùi thơm nồng ở trong không khí càng thêm nồng đậm, người của Phong Hòa tông luôn tin rằng quy nhập vào Đạo Nhất tông là một quyết định sáng suốt, không gì có thể chính xác hơn điều này.

Nếu không, làm sao có thể đủ tiền để trả một bữa ăn mỹ vị như thế này được cơ chứ.

Bọn họ không dám tranh giành với Đạo Nhất tông, cho nên chỉ có thể thành thật xếp ở phía cuối cùng, chỉ sau khi Đạo Nhất tông và người của Liên minh Linh trù đánh xong, người của Phong Hòa tông mới dám tiến lên.

Sắc, hương, vị đều vẹn toàn, nhìn những món ăn giống như tác phẩm nghệ thuật này, trong lúc nhất thời, thậm chí động tác của đám người Phong Hoà tông cũng trở nên cẩn thận từng li từng tí.

“Mẹ kiếp, nhanh lên chút coi, sao thế, sợ làm bị thương bọn nó sao?”

Động tác nhẹ nhàng chậm rãi, khiến cho đám người Đạo Nhất tông nóng vội không thôi, mẹ nó không phải chỉ là đồ ăn thôi sao, cẩn thận như vậy làm gì?

Mỗi người đánh một cái bát lớn, sau đó người của Phong Hòa tông tìm một góc thoáng và bắt đầu nhâm nhi thưởng thức.

Dù sao cũng đã ăn qua một lần, cho nên Ngô Kỳ Cương vẫn tỏ ra khá bình thường, mặc dù trong lòng cũng có chút khác biệt.

Nhưng những người khác thì hoàn toàn không giống như vậy, vừa nuốt xuống một ngụm, ánh mắt lập tức thẳng tắp.

Cũng có người vừa ăn vừa khóc, bởi vì món này ngon quá nên khóc.

“Ô ô ô, ta chưa từng được ăn một bữa ăn ngon như vậy.”

“Chẳng lẽ những thứ ta ăn trước kia là cứt chó sao?”

“Ngày nào Đạo Nhất tông cũng đều có thể ăn ngon như vậy sao? Ta cũng muốn gia nhập vào Đạo Nhất tông.”

Trong nháy mắt liền bị món ngon này chinh phục, sau khi ăn xong, giá trị trung thành của Phong Hòa tông đối với Đạo Nhất tông tăng vọt.

Nếu như lúc này có người hỏi đến Thánh địa Kình Thiên, người của Phong Hòa tông chắc chắn sẽ nói một câu.

Thánh địa Kình Thiên là gì? Chúng ta là tông môn trực thuộc Đạo Nhất tông, cũng không biết Thánh địa Kình Thiên là cái gì hết.

Sau khi ăn hết một bữa ăn, chúng người của Phong Hòa tông đều chủ động dọn dẹp, cuối cùng còn không ngừng bày tỏ lời cảm ơn đến Tề Hùng và Đạo Nhất tông.

Trong miệng càng là hô to Cơm Tổ uy vũ, khiến cho sắc mặt của Diệp Trường Thanh càng thêm tái nhợt.

Phong Hòa tông phải không? Tốt, bữa ăn tiếp theo của các ngươi đừng hòng có, ta mà mở miệng nói thì ngay cả Dư Mạt cũng không giữ được.

Ăn rất thoải mái, khi bọn họ rời khỏi phủ thành chủ, nguyên một đám người của Phong Hòa tông đều đỏ mặt tía tai, trên mặt đều không giấu được nụ cười.

Mà các tu sĩ từ thế lực khác vẫn luôn chờ ở bên ngoài, sau khi thấy cửa lớn được mở ra, người của Phong Hoà tông bước ra ngoài, lập tức vây quanh lại hỏi.

“Uy, các ngươi đi ăn cơm sao?”

“Tại sao các ngươi lại có thể được ăn cơm vậy?”

“Đúng đấy, chúng ta cũng muốn ăn cơm, cho nên mau nói đi.”

“Ngô huynh, dù sao chúng ta cũng là huynh đệ sinh tử, có chuyện tốt như vậy sao không mang theo ta với?”

Không có người nào là không muốn ăn, cái mùi này ngày ngày hành hạ bọn họ, khiến cho tất cả mọi người sắp phát điên luôn rồi.

Mà đối mặt với sự truy vấn của mọi người, Phong Hòa tông chỉ để lại một câu.

“Chúng ta đã cải tà quy chính.”

Hả? ? ?

Cải tà quy chính? Ngay từ đầu mọi người còn chưa kịp phản ứng, phải đến khi Phong Hòa tông đã đi xa, mới có người hậu tri hậu giác kinh hô một tiếng.

“Mẹ kiếp, chẳng lẽ cái bọn Phong Hoà tông này đã đầu nhập vào Đạo Nhất tông rồi sao?”

Mọi chuyện cũng chỉ có thể giải thích theo cách này, nếu không thì tại sao Đạo Nhất tông lại đồng ý để Phong Hòa tông vào trong dùng bữa chứ.

Nhưng nếu đã là như vậy, chẳng phải đã chứng minh, Phong Hòa tông đã phản bội Thánh địa Kình Thiên rồi sao?

Phản bội Thánh địa, dường như chuyện này từ xưa đến nay chưa từng xảy ra ở Trung Châu.

Suy cho cùng, chỉ cần đầu óc không bị chạm mạch, rất khó có thể làm ra loại chuyện như vậy, nếu như khiến cho Thánh địa tức giận, hậu quả không cần nói cũng biết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right